Thơ
Chúng ta tẩy chay những cuộc đi đêm bán mình cho giặc
Những thỏa thuận âm mưu làm thuộc địa thiên triều
Nếu lịch sử lập lại tấn tuồng bọn vong nô Trần Ích Tắc
Thì chúng ta cũng có thừa Trần Bình Trọng, Yết Kiêu.
Chẳng những tàu của giặc Bắc phương phải cút khỏi vùng biển thân yêu
Mà cả nhãn mác “Made in China” cũng làm ơn cuốn xéo
Tụi bay không có quyền gì đi tước đoạt tự do
Của một dân tộc hơn 20 năm nội chiến
Tụi bay không có quyền le chiếc lưỡi bò
Dưới sự toa rập của lũ tay sai đê tiện
Dân tộc tao đã quen đối đầu với bọn ngoại bang nham hiểm
Nham hiểm nhất là tụi bay, 1000 năm đô hộ giặc Tàu
Hỡi lịch sử xin về đây cứu nước
Lý Trần Lê từng tắm máu quân thù
Giặc Trung Quốc muôn đời là kẻ cướp
Sao vua hèn tướng mạt lại im ru ?
Chín mươi triệu đồng bào ơi giặc đến
Mất biển rồi dân tộc sẽ về đâu
Sông Bạch Đằng phóng ra khơi hải chiến
Dãy Trường Sơn thành hạm đội chống Tàu
Tôi đi học trước sau 13 năm (kể từ 75 trở về trước và không kể mấy năm vỡ lòng):12 năm phổ thông và một năm sư phạm, không tốn một xu tiền trường vì tôi học trường công. Cũng may vì nhà tôi nghèo, nếu tốn tiền trường như bây giờ, chắc tôi phải đi chăn bò từ lâu! Thấy người dân bây giờ, sắp tới ngày khai giảng phải chạy vạy nộp tiền trường cho con.
Mưa to tránh ngập ta cần
một lu hứng nước ngoài sân mỗi nhà
nếu lu đầy nước thì ta
lấy gáo múc nước đổ ra ngoài đường
con ơi dưới ánh đèn đường
con hãy cố học mẹ thương con nhiều
may ra học thoát cái nghèo
xã hội chủ nghĩa đang đeo phận mình
Đứng trước sự thật
bạn hơn cả một nụ cười
đứng trước xe tăng
bạn hơn cả thép
những kẻ gian dối không biết xấu hổ
và kẻ hèn hạ nhất, chúng cầm súng, xây nhà tù và khát máu
và bạn, vẫn đứng ở đó, bàn tay không
ngày kia tôi về quê hương
để xin chào hỏi chút hồn riêng tôi
rồi ngày kia tôi đến nơi
cúi chào yêu mến giống nòi Việt Nam
một ngày kia giữa cội nguồn
xin chào yêu mến linh hồn Việt Nam
Mãi mãi từ nay mất một người
Mà nghe ngàn triệu tiếng Than Ôi!
Chào anh! Vĩnh Biệt Người Anh Lớn
Hẹn gặp… mà thôi Hết-Gặp-Rồi!
Mười Tám Thôn Vườn Trầu đang khóc
Mưa Sài Gòn mưa tới Hóc Môn
Tô Thùy Yên ạ… hoa me rụng
Triệu giọt mưa thành Nước Mắt tuôn!
Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nổi nhớ sáng khôn nguôi
Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi
YêuNướcViệtNam.org