Thơ
tôi không có gì để mất
tôi không có tuổi trẻ thơ mộng ở Sài Gòn
và tôi có một buổi sáng
đứng nhìn ngàn ngàn cuốn sách
bị ném trong đám lửa sau vườn
vài trăm bức tranh của Bố
chặt ra làm củi nấu cơm
Anh ạ, giữa đêm em chợt thức
thấy mình ngã sấp vào Tháng Tư
em và Tháng Tư cùng thương tích
xoa mãi cho nhau những vết bầm
mẩu bánh ngày nào em đánh dấu
dọc đường nước mắt lúc xa quê
con sóc thời gian ăn hết cả
làm sao em tìm được lối về
có những dọc hoa vàng
có cả dọc hoa đỏ
dụi mắt tưởng màu cờ
màu cờ xa xăm đó
cuốc sâu một mảnh đất nhỏ
nhè nhẹ đặt xuống tháng Tư
tôi đặt hồn tôi nằm cạnh
cho tháng Tư bớt bơ vơ
Đất nước này đang ngủ
dưới một xác ướp
đất nước này đang ngủ
cạnh một lưỡi bò
đất nước này đang ngủ
tất cả cột đèn trở thành đần độn
đất nước này đang ngủ
Nước mắm và nước mắt
Giọt nước nào mặn hơn
Đây là sọt cá cơm
Cha cho thêm muối biển
Mẹ phơi trong nắng gió
trên quê hương chúng mình
những con cá hiền lành
nằm ngoan cùng hạt muối
Rạng sáng ngày mười bốn tháng ba, năm một ngàn chín trăm tám mươi tám
Từ tàu đổ bộ, giặc Tàu Cộng tràn lên bãi đá Gạc Ma
Giặc xả súng vào những người lính Việt Nam trong tay chỉ có xà beng, cuốc, xẻng
Giặc cướp lá cờ chủ quyền Việt Nam rồi rút lẹ về tàu đổ bộ.
Và những bông hoa thép gai
bắt đầu rỉ nước mắt
Và nước mắt cứ tiếp tục dàn dụa
Nhưng
Đố bạn nào biết
Đó là nước mắt của mối tình lỡ làng
Hay của lựu đạn cay vừa nổ.
Lăn lộn tung hoành
trong các cuộc thanh niên
anh biết rõ đủ thứ mùi
Khi tàn cuộc
anh biết rõ đủ thứ mùi
mùi đói rát ruột, mùi khát cháy lưỡi
mùi gián, mùi chuột chết, mùi ẩm mốc
Nếu em giàu lòng nhân
tựu thành giấc mộng tôi
gắng sức góp chút lửa
nhóm bên trời tang thương.
Thương ai như thương mình
đời vẫn hiện thình lình
tâm địa của bồ tát
dù cái ác bủa vây.
YêuNướcViệtNam.org