Truyện Ngắn
Thình lình Lan vung tay lên phóng nhanh thanh kiếm vào cái bóng con Tinh trong gương! Cái gương bể tan ra thành từng mảnh vụn cùng theo đó là một tiếng rú rợn người! Con Tinh và thanh gươm biến mất theo một làn khói mờ! Vợ chồng Lan ôm lấy nhau mà khóc! Tai nạn đã qua đi. Nàng tạ ơn trời đất vì con nàng không phải chịu cảnh sinh trong tù và đeo theo lời nguyền như mẹ và bà ngoại của nàng!
Có quá nhiều trùng hợp ngẫu nhiên làm sao tin nổi.Có người nào đấy gọi cho người khác có thể lắm chứ. Nhưng làm sao có thể gọi cho một người khác mà trùng tên với tôi được cơ chứ…?Không, tôi khẳng định có điều gì bí ẩn trong chuyện này đây. Nhưng sau đó, tôi nhìn thấy xe của mẹ tồi xuất hiện trên đường. Và trong giây lát, tất cả nỗi sợ hãi trong tôi biến mất …
Đây đó những trái bí, đèn dây trang trí; những hình nộm xương trắng, đầu lâu của thế giới bên kia, những thằng bù nhìn tay cầm lưỡi hái, đi lạc từ cánh đồng xa. Chung vui tượng trưng, đẹp mắt nhưng không gây ghê sợ vì đèn phố sáng. Không thấy trẻ con đi xin kẹo. Văn phòng, cửa tiệm đóng cửa gần hết. Nghỉ sớm về đưa con đi ‘trick or treat’ trong xóm nhà mình.
Dân miền Nam dễ dãi trong việc đặt tên người và địa danh. Cha tên Khỏe, con là Mạnh. Cha tên Lúa, đặt cho các con: Đầy, Bồ, Mừng, Dui… Cứ nghĩ sao, đặt vậy; cũng là cách biểu thị lòng mơ ước của người bình dân. Địa danh cũng vậy, cái gì chỉ ra được cái chung cho nơi đó thì họ gọi tên như vậy: Giáp Nước, Ngọn Miễu, Xóm Đình…
Tới khi hai anh em gặp lại nhau nơi xứ người thì thằng Lộc đã có gia đình con cái đùm đề. Điều ngạc nhiên là nó cũng võ nghệ dàn trời như ông thời trai tráng. Có điều so với nó thì hồi xưa ông chỉ là võ sĩ hạng ruồi muỗi; còn thằng Lộc, thằng Phan Văn Lộc với cú đá thôi, cũng đủ liệt nó vào hạng cao thủ, không riêng gì cột gẫy, tường xiêu, mà lỡ nó có đá trúng… Trời thì Trời cũng sập.
Năm 1976 một người thuộc cấp thân tín của cha ông ngày trước có cơ sở đóng tàu đi biển đã ngỏ ý giúp gia đình ông đi vượt biên miễn phí nhưng vì người mẹ không muốn bỏ lại phần mộ của cha ông nên đã quyết định ở lại. Hơn nữa việc vượt biên lúc đó như chơi đánh bài với cơ hội thắng rất ít nên mẹ ông cũng muốn ở lại giữ căn nhà phòng xa nếu việc thất bại thì cả hai mẹ con vẫn còn chỗ nương thân.
Chỉ còn sót lại ánh nhìn trong đôi mắt và chính điều đó đã cuốn hút Khải. Họ vẫn là của nhau, năm dài tháng rộng. Tình yêu vẫn ở đó, nồng nàn, đắm say. Rồi Xuân, Hạ, Thu Đông mang một thiên thần nhỏ đến với thế gian. Bé không giống Kim cũng không giống Khải mà giống cả hai trong quá khứ, một sự lặp lại mà hai người chưa bao giờ nghĩ đến.
Trong màn đêm dày đặc bóng tối, sương mù, những ảo ảnh về sự tốt đẹp có thật sự cần thiết đối với mọi người? Ảo ảnh giúp sự phi lý, độc ác tiếp tục tồn tại trong đêm tối, bủa vây hành hạ con người. Chuyến xe hôm ấy đã giúp tôi hiểu thêm một lẽ đời: nếu như không có những tia sáng của lương tri phẫn nộ và những tia sáng của tình thương thầm lặng, những chuyến xe đường trường sẽ đưa người ta trôi nổi đến phương nào?
Không, người lành mạnh không thể ở chung với người cuồng trí được, trừ phi những nhà chuyên môn họ có phận sự thì không kể; vả họ không ở chung hẳn với người điên như nàng, vì sau giờ làm việc, họ về với gia đình họ, tuy cũng quanh quẩn trong vòng rào, nhưng an ủi họ được phần nào, còn nàng, nàng nghe trơ trọi một thân đến muốn… điên trở lại.
YêuNướcViệtNam.org