Truy���n Ng���n
Con đường nhỏ vắng người qua lại, sâu hun hút kéo dài đến tận bến tàu. Tôi hay đạp xe trên đoạn này để kiếm khách vì ít phải cạnh tranh với những người chạy xe ôm nghiệp dư bất đắc dĩ khác. Chị đã đi một đoạn khá xa từ ngã tư vào đây. Đang nghiêng ngó trông có chiếc xe đạp thồ nào không thì vừa lúc tôi đến. Trông chị thật rực rỡ dưới ánh nắng chiều xuyên qua bóng mát hàng cây hai bên đường.
Đến nửa khuya, bức tranh ông vẽ đã hình thành theo đầu óc ông thể hiện. Ông buông cọ, châm thuốc hút, ngồi ngắm nghía bức tranh. Lúc ngó về góc tối của căn phòng, ông nhìn thấy một bà già ngồi trên cái xe lăn, mặt với hai má hóp, đầu với tóc trắng xóa, miệng móm vì răng không còn, cứ chăm chắm nhìn ông. Ông để rơi ly rượu rớt xuống sàn, cái ly bể và bà cụ ngồi trên xe lăn biến mất.
Gió bắt đầu lùa vào làm mọi người thấy dễ chịu. Không ai nói thêm gì nữa như để dành thời gian mà đón nhận sự chuyển lưu của không khí làm cho những làn da bớt căng hơn, nỗi bực dọc nguôi đi, sự chật chội cũng như được điều chỉnh lại một cách kỳ lạ, trở thành gọn gàng, vừa vặn làm sao. Bà cụ xếp cái nón gọn che cái giỏ trước ngực.
Hắn được đưa về Sài Gòn điều trị vết thương và tạm giam. Lúc đầu hắn cũng lớn tiếng, hung hăng đả đảo chế độ VNCH đúng như lời đồng chí chính trị viên căn dặn. Nhưng dần dần hắn cũng hiểu ra, họ không hoàn toàn như đồng chí chính trị viên đã nói. Hắn được điều trị ở bệnh viện quân đội và được đối xử như những người lính VNCH. Khi vết thương đã lành, hắn phải vào nhà tù, trở thành tù nhân của chiến tranh.
Chơi với đồng loại dễ hiểu nhau và thích thú hơn. Vịt lông trắng đành lủi xuống mương nước chơi trò cút bắt với bọn cá, nó dần hiểu ra rằng không phải động vật nào cũng thích đùa. Mỗi ngày tháng qua, mỗi khác đi, con người hay động vật cũng phải già đi, tính tình thay đổi lạ hơn. Cậu bé con nhà nghèo, mồ côi cha, bầu bạn cùng chú vịt lông trắng như anh em.
Đám người đi trong tiếng bàn tán thầm thì, ai cũng cho là nó tắm rồi vô tình sẩy chân chứ mùa này có lũ lụt gì đâu, nước đâu có chảy xiết như những ngày mưa! Căn nhà cấp bốn được xây năm trước, cấp cho hộ nghèo, chật chội với đám đông, ai cũng muốn nhìn con bé lần cuối. Nó lễ phép lại miệng mồm, gặp người lớn là nó chào hỏi từ xa. Ai cũng thương nó, thương cảnh côi cút của hai mẹ con
Thế là cho đến bây giờ ông Tâm vẫn chưa có bằng lái xe, dù ông biết là ông còn lái được. Ông nghĩ con cái đã bảo lãnh mình qua đây, thôi thì mình chiều ý chúng cũng được. Vả lại, không lái xe cũng chẳng sao, có khi còn khoẻ hơn là lái. Ông rất thích đi xe buýt, không gì thú vị bằng leo lên xe buýt, đưa cái thẻ ra, ngồi vào ghế nhìn cảnh phố phường đông đúc.
Hầu như gia đình nào cũng có một vài bí mật muốn giữ riêng cho mình, về phía vợ hay chồng, trước khi cưới hay là khi đã ăn ở với nhau. Đa số những bí mật đó không mấy quan trọng, nói ra thì cũng để chọc cười nhau hay để giúp thêm sự gắn bó giữa vợ chồng. Tuy nhiên cũng có những bí mật, một khi bị khám phá ra, có thể đưa đến sự tan vỡ hạnh phúc gia đình.
Tuổi trẻ Việt trên đất người đã tiến bộ một cách phá kỷ lục. Trên phương diện học vấn, sinh viên VN đã làm cả thế giới kinh ngạc vì sự thông minh và hiếu học của họ. Trên phương diện hội nhập vào xã hội với người bản xứ, họ cũng đã không thua kém một ai. Thế mà họ vẫn luôn luôn quay về với nguồn gốc, với văn hoá dân tộc là một điều đáng hãnh diện, đáng khuyến khích
YêuNướcViệtNam.org