Tùy Bút
Bà con, bạn bè, tôi thấy khác. Họ cũng nhìn tôi khác. Giữa lòng quê hương, tôi trở thành kẻ khác. Không những thế, thành người lạ. Chúng tôi đều lạ lẫn nhau! Trong xác thân một người Việt đã ghi lên dấu ấn của một phong cách sống khác Việt Nam; tôi đã mang theo ít, nhiều những nét… Mỹ. Trong không khí và cảm thức đó, trở về quê cũ, mà lòng lại mang mang một cảm giác lạ lùng: quê người. Là chốn tạm dung.
Có điểm lạ là ông hút thuốc nhiều như thế, nhưng không chết vì ung thư phổi mà là chết vì bệnh trầm uất. Rất có thể là nỗi sầu đời buồn chán của ông nảy sinh ra cục u quái ác đó. Bệnh trầm uất là bệnh rất thông thường ở đây, nhưng rất có thể sinh ra những biến chứng kỳ lạ. Hoặc bà là Phật tử, bà đã thật tâm tha thứ cho ông, đúng như lời Phật dạy là phải từ bi, hỉ xả.
Chợ Mỹ-Tho sau một đêm vắng vẻ yên tịnh thì trở mình bừng sống dậy khoảng ba giờ sáng, với đủ mọi thứ tiếng động ồn ào khá lớn. Bắt đầu từ khu chợ cá khi những ghe cá ở trên sông chạy bình-bịch từ các địa phương nhỏ thuộc tỉnh lỵ Mỹ-Tho và Bến-Tre rầm rộ đổ tới, cộng với tiếng đò máy chạy đưa khách từ miền thôn quê lân cận của hai tỉnh nhiều sông rạch nầy lên chợ Mỹ-Tho để bổ hàng.
Sau nầy, hội Hồng Thập Tự Quốc Tế ước tính, chỉ 2/3 số người vượt biên được đến bến bờ bình yên. Hơn 1/3 người làm mồi cho cá. Lênh đênh trên biển khơi hàng tháng, đói khát phải ăn cả thịt đồng loại để sống còn, hoặc bị hải tặc đập chết, hãm hiếp và làm nô lệ cho chúng mãn đời. Còn nỗi thống khổ nào hơn hở trời?!
«Ghi tên», làm như nghe ra giống… ghi tên quá nên nâng cấp lên là «đăng ký». Rồi «liên hệ», «giao lưu», «sự cố», «nhất trí»… Rồi «học vị», rồi « xử lý», rồi «bồi dưỡng», «bảo quản», «tư duy»… Nghe mà tưởng chừng cc nước đều là «viện sĩ» của một viện Hàn Lâm… «hoành tráng»!!! Nhất là cái lối xài chữ rổn rảng như phường tuồng, cứ làm nhớ đến truyện ngụ ngôn Con ếch muốn làm con bò của La Fontaine,
Dạo quen nhau tôi rất ưa cái kiểu nhìn lãng đãng như thế, nhưng bây giờ thì thấy khó chịu lắm. Ở nhà, không đùa với con chàng cũng giỡn với mèo,(mèo bốn chân), chắc là khi vuốt ve mèo này chàng lại nhớ mèo kia, vì cả hai đứa chúng nó cùng mềm mại giống nhau. Khi đi xa về, anh "pilot" quần áo tóc tai bơ phờ, bao giờ cũng xách theo mắm Châu Ðốc, bưởi Biên Hòa, sò huyết Rạch Giá ...
Bất cứ ai đã một thời ca bài “Ta đi tòng quân” đều không thể nào quên được đời lính. Trong đời lính, dù là lính già hay lính trẻ đều mặc bộ đồ trận, vui buồn theo tiếng kèn đồng đếm nhịp thời gian. Và một trong những món hành trang cần thiết thân yêu của người lính ngoài cây súng nhân tình, phải kể đến thành phần quân quân dụng này: chiếc Poncho.
Có những thức quà mà mùi vị của nó theo người ta suốt cả đời, thanh tao, nhẹ nhàng và dẫn dắt tâm hồn đến với thiên nhiên, cảm giác như đang hòa quyện cùng với đất trời, cảm cái se lạnh tiết trời vào thu, cảm một chút hương của đậu xanh, của dừa, của thiên nhiên mỗi khi chạm đầu lưỡi. Lễ Vu Lan cũng là lúc con người bắt đầu chạm với màu Thu, sắc thu.
Đã là học trò, sinh viên, đã có một thời đứng trên bục giảng, chúng tôi hiểu nỗi khổ tâm của cả hai phía thầy và trò. Chỉ biết thành tâm cầu nguyện thủ phạm chính gây ra bao nỗi niềm, trăn trở cho nhân loại (Coronavirus) sớm bị khống chế hoặc bị cuốn đi vào hành tinh khác để tất cả mọi người có lại nụ cười đã mất từ nửa năm nay, để đời sống được trở về "đường xưa lối cũ".
YêuNướcViệtNam.org