Tùy Bút
Trên đường đám dân tội nghiệp lúc này thiểu não dắt díu nhau về lại nhà. Vài người quen mặt ở Kontum lén nhìn anh ái ngại. Thời gian bị tập trung ở Phú Bổn, lợi dụng sự hỗn độn thiếu tổ chức lúc tiếp quản, Tiệp khai láo chỉ là lính quèn được cấp giấy trở về quê quán ở Hội An. Chỉ để rồi phải lây lất nhiều năm sống còn qua mấy ải trần gian.
Suốt năm, cây mai trông bình thường như mọi cái cây khác, chỉ khi gió heo may cuối năm chuyển mình báo hiệu mùa xuân sắp về, cây mai mới gom hết sức lực để đơm nụ, nở hoa. Rằm tháng chạp năm nay, ông Bảy phải khoác thêm chiếc áo dầy khi bước ra sân tuốt lá mai. Chỉ riêng lá cây mai được ông cứu sống là vàng úa, bị sâu ăn rách nát.
Như vậy đó, giọng Huế của Mạ đã ru, đã nuôi, đã dưỡng bầy con từ thuở còn thơ cho đến khi con đầu có hai thứ tóc. Giọng Huế của Mạ tận tụy chăm sóc Ba trong những thăng trầm của cuộc đời. Giọng Huế của Mạ đã bươn chải ở nhiều nơi, để chồng con đầy đủ miếng ăn, cái mặc. Giọng Huế của Mạ đã chạm vào trái tim của người chưa quen biết để họ trở thành ân nhân của gia đình.
Ông chỉ có chút vấn đề với trí nhớ ngắn hạn. Tôi thấy bà xanh xao, thần sắc mệt mỏi. Tôi khuyên bà không nên quá lo âu, nhắc bà phải giữ gìn sức khỏe để còn chăm sóc ông. Qua những lần nói chuyện với bà, thấy bà thật rành rẽ về thuốc men và những thuật ngữ y khoa. Hỏi ra, bà không làm trong ngành y hay dược, bà làm trong lãnh vực tài chính. Bà kể, bà chỉ mới tìm hiểu kỹ càng từ khi ông bệnh.
Tôi cũng không thể bắt Cao Nguyên và vợ con phải rời khỏi núi rừng, nơi đã cưu mang nó. Có lẽ cái tên Cao Nguyên mà ngày xưa chồng tôi đề nghị đặt cho nó đã vận vào cuộc đời của nó. Điều làm tôi đau đớn hơn là tôi chẳng làm được điều gì cho đứa con trai ruột thịt máu mủ của mình, ngoài việc nhờ bà chủ nhà trọ thuê người dựng cho vợ chồng nó và ông bà cha mẹ nuôi một ngôi nhà sàn chắc chắn và rộng rãi hơn
Quê hương tôi hôm nay được thế giới công nhận là hoà bình, tuy hòa bình ngưng tiếng súng, nhưng chủ nghĩa xã hội cai trị vẫn là độc tài gay gắt người dân bị kềm hãm trong một khuôn khổ, một nếp sống mà nhà nước đã áp đặt, con người không còn là con người mà là giống như súc vật đảng chỉ ngồi đâu là ngồi đó, đứng đâu là đứng đó nếu không nghe thì bị nhốt vào chuồng
Không hội nhập được toàn phần với quê mới, không dứt bỏ với quê cũ, tôi thấy mình như con cá mắc cạn hơn là loài lưỡng cư có khả năng sinh trưởng và phát triển cả trên cạn lẫn dưới nước. Và, trong tiến trình tồn sinh đó, quê hương dần dần trở thành cố hương, và mình thì thực sự thành kẻ tha hương, nhưng không bao giờ có thể quên được quê hương và tuổi nhỏ.
Thành phố điêu tàn, đổ nát, không nhà nào còn nguyên vẹn, đặc biệt nhà Bưu Điện và Ty Ngân Khố bị thiệt hại nặng nề, vách lỗ chỗ vết đạn, mái ngói vỡ vụn. Mùi tử khí nặng nề bao trùm thành phố, do nhiều ngôi mộ được đắp vội dọc bên đường. Còn đâu thành phố Huế với Sông Hương, Núi Ngự, biểu tượng của thanh bình và lãng mạn trong bao tác phẩm văn học, thi ca?
Con nghe rất nhiều người bạn kể lại rằng quê hương mình đã có rất nhiều thay đổi, theo một cách nhìn nào đó thì quê hương mình đã “Lột xác” đến nỗi không thể nào nhìn ra một dấu vết cũ nào, cho dù những người này mới chỉ xa xứ trong một thời gian rất ngắn, thế thì con làm sao tìm lại được chốn cũ thân yêu của mình hả ba má?
YêuNướcViệtNam.org