Hồi Ức Tù Cải Tạo VN
-Má cho mày cái này. Rồi bà giúi vào tay tôi mấy đồng bạc nhàu nát moi từ lưng quần. “Xuống ga mà uống nước mía rồi ăn hủ tíu”. Tôi gạt tay bà, định từ chối . “Mày đừng làm má khóc, nghe con. Bỏ túi đi. Cho má rờ cái mặt của bác sĩ một chút nghe con. Mắt má nhìn không rõ. Không đợi trả lời, bàn tay sần sùi, nhăn nheo của bà rờ, mân mê trên mặt tôi từ trán xuống cằm.
TCán bộ giáo đầu cà kê về chính sách khoan hồng của nhà nước. Tim tôi nhảy loạn xạ. Được về hay ở lại? Hai tình huống xa nhau như Thiên Đàng Địa Ngục. Tai tôi hững hờ với những sáo ngữ rỗng tuếch đang phát ra từ cái miệng bôi mỡ. Rồi giây phút định mệnh cũng đến. Tên người đầu tiên được xướng lên. Kẻ diễm phúc đứng phắt dậy mặt mũi ngơ ngác tái mét.
Vào những năm đầu cải tạo chỉ có ba nhóm được thả về. Nhóm số một là những người cải tạo có thân nhân ruột thịt là cán bộ Cộng sản thứ thiệt. Càng có gốc lớn là càng về sớm. Nhóm hai là nhóm antenna bán sống bạn mình để lấy lòng Cộng sản cho về trước. Nhóm thứ ba là được cải tạo thành công nhưng không phải về mặt chính trị hoặc tinh thần mà về cơ thể.
Hòm bằng gỗ thông rất nhẹ, ghép bởi nhiều miếng ván nhỏ, mà ông cũng rất nhẹ nữa. Nước mưa ngập quá nửa cái huyệt đào vội. Nhấn đầu áo quan xuống thì đầu kia nổi lên. Có lúc nghiêng ngửa, lúc lắc, không làm sao mà đè xuống được, thật ghê rợn quá. Một đứa trong bốn đứa phụ trách mai táng nói: “Thôi đừng giỡn nữa ông già! Nằm êm xuống đi chiều nay tôi sẽ cúng thuốc lào cho ông.”
Bạn bè khiêng anh lên bệnh xá tiểu đoàn. Nói là bệnh xá nhưng chỉ là một phòng trống ở xa đám đông để người bệnh tự do rên la và để tập thể vô tư... không nghe không thấy. Anh được đưa lên giường "cấp cứu" bằng cách... cho nằm trong mùng 24/24 để ngăn ngừa ruồi muỗi bu chích và "chữa trị" tận tình bằng cách chia bạn tù
Tháng Tư 1975 Sài Gòn rơi vào tay CS. Tháng Sáu 1976, CS ồ ạt chuyển tù từ miền Nam ra. Tôi được điều về Bệnh xá của trại tù Yên Bái, Hoàng Liên Sơn. Lúc ấy trong trại chỉ có tôi là bác sĩ, vì tôi bị bắt khá sớm trên chiến trường Phước Long như một tù binh ngay từ tháng Giêng 1975 rồi chuyển ra Bắc theo đường mòn HCM.
Nhóm lính tù ngồi bó gối trên đòn gỗ quanh chiếc thùng đạn pháo binh kê dùng làm bàn trên nền đất rít ẩm. Hai chiếc thau nhôm úp vào nhau, nằm lỏng chỏng trên mặt bàn. Bên trong là khẩu phần bo bo cho buổi ăn tối của nhóm. Họ ngồi trấn an nhau chuyện vẫn chưa thấy con gà trống về ngủ bên góc bếp quen thuộc dành riêng cho nó.
"Ban giám thị TCT Gia Trung xét phạm nhân Vũ Mạnh Hùng can tội sĩ quan ngụy, án phạt tập trung cải tạo. Trong quá trình học tập, phạm nhân Hùng đã luôn luôn chống đối, nói xấu chế độ, lười nhác lao động, âm mưu khích động và không chịu cải tạo, quyết định thi hành kỷ luật phạm nhân VMH can tội sĩ quan ngụy bằng hình thức cùm một chân trong thời gian vô hạn định, hưởng mức ăn 6 ký"
Trại tù cải tạo Long Khánh, một ngày tháng Tư năm 1976. Sáng sớm. Cả trại còn đang ngái ngủ, bỗng có lệnh tập họp điểm danh bất thường. Tiếng ồn ào khắp nơi lan nhanh: có người trốn trại. Rồi tôi nghe tiếng xì xầm: thằng Bé, thằng Thái, thằng Lộc phòng bên cạnh mình trốn trại. Ồ! Hoá ra hai anh chàng không quân, thường vào lúc tối hay vác soong chảo, vừa gõ vừa hát bài “O talamera”, nét mặt lúc nào cũng hớn hở, vui tươi. Cả hai anh đều là phi công A 37. Tôi biết Bé khi còn là sinh viên sĩ quan không quân
YêuNướcViệtNam.org