Hồi Ức Tù Cải Tạo VN
Hết 3 năm quân quản, những anh em học hành chưa giỏi - trong đó có tui - phải chuyển đi trường mới có tên A 30 ở Tuy Hòa, học tiếp. Đến chỗ mới, Nam không còn ở gần tui nữa. Lần gặp hiếm hoi Nam thông báo chị Hai Khanh nhắn muốn ra thăm nuôi, Nam nhờ tui “tùng long” cố vấn gỡ rối tơ lòng có nên để chị ra thăm.
Ngày 23/5/1977, chuyển ra miền Bắc trên chuyến tàu sông Hương. Nằm trong toa xe lửa trên đoạn đường từ Hải Phòng lên bến phà sông Hồng với toàn phân trâu phân bò, tôi cứ mãi miên man nghĩ về từng chiến hữu trong chiến khu, nghĩ thương hai thằng em bị thảm sát trong tù, về thân phận mình, về dân tộc và quê hương cơn quốc nạn. Ðôi mắt cay cay nhiều xót xa...
Trên chuyến Tàu đang chờ đợi chở ra Bắc, anh em lại thấy cán bộ giải đến một người bị còng tréo tay sau lưng, thân hình gầy gò ốm yếu, khi giải đến gần anh em mới biết là anh Trần Quang . Sau nầy anh Quang vì ở chung trại với tôi nên kể cho tôi nghe cuộc vượt tù với anh Lê Đình An, thời gian đó anh Quang vì bị bịnh sốt xuất huyết cho nên người quen của anh Quang phải đưa vào nhà thương điều trị ..
Tin tức bên ngoài vẫn tiếp tục được đưa vào trại qua lời thuật lại của thân nhân. Nhưng một nhóm tù nhân "cấp tiến" muốn nghe đựơc tin tức trực tiếp từ đài Tiếng Nói Hoa Kỳ. Họ đã tự nguyện đóng góp một số tiền đủ để "bồi dưỡng" cho một cán bộ trong trại và nhờ người này mua cho một chiếc radio đem vào trại. Từ đó làn sóng của đài TNHK được trực tiếp thu bắt bởi một chiếc radio do tù nhân làm chủ.
Hình như tất cả mọi sự học hành cuả tôi ở nhà trường ngày xưả ngày xưa, chỉ có mỗi một điều giúp ích cho tôi trong cuộc sống trong các trại tù cải tạo. Đó là cái "Principe d'Archimède - Nguyên Lý Archimède" cuả môn học "Physique - Vật lý". Nó chỉ cho tôi biết cách lợi dụng sức nước đẩy lên đối với một vật được thả xuống nước.
-Má cho mày cái này. Rồi bà giúi vào tay tôi mấy đồng bạc nhàu nát moi từ lưng quần. “Xuống ga mà uống nước mía rồi ăn hủ tíu”. Tôi gạt tay bà, định từ chối . “Mày đừng làm má khóc, nghe con. Bỏ túi đi. Cho má rờ cái mặt của bác sĩ một chút nghe con. Mắt má nhìn không rõ. Không đợi trả lời, bàn tay sần sùi, nhăn nheo của bà rờ, mân mê trên mặt tôi từ trán xuống cằm.
TCán bộ giáo đầu cà kê về chính sách khoan hồng của nhà nước. Tim tôi nhảy loạn xạ. Được về hay ở lại? Hai tình huống xa nhau như Thiên Đàng Địa Ngục. Tai tôi hững hờ với những sáo ngữ rỗng tuếch đang phát ra từ cái miệng bôi mỡ. Rồi giây phút định mệnh cũng đến. Tên người đầu tiên được xướng lên. Kẻ diễm phúc đứng phắt dậy mặt mũi ngơ ngác tái mét.
Vào những năm đầu cải tạo chỉ có ba nhóm được thả về. Nhóm số một là những người cải tạo có thân nhân ruột thịt là cán bộ Cộng sản thứ thiệt. Càng có gốc lớn là càng về sớm. Nhóm hai là nhóm antenna bán sống bạn mình để lấy lòng Cộng sản cho về trước. Nhóm thứ ba là được cải tạo thành công nhưng không phải về mặt chính trị hoặc tinh thần mà về cơ thể.
Hòm bằng gỗ thông rất nhẹ, ghép bởi nhiều miếng ván nhỏ, mà ông cũng rất nhẹ nữa. Nước mưa ngập quá nửa cái huyệt đào vội. Nhấn đầu áo quan xuống thì đầu kia nổi lên. Có lúc nghiêng ngửa, lúc lắc, không làm sao mà đè xuống được, thật ghê rợn quá. Một đứa trong bốn đứa phụ trách mai táng nói: “Thôi đừng giỡn nữa ông già! Nằm êm xuống đi chiều nay tôi sẽ cúng thuốc lào cho ông.”
YêuNướcViệtNam.org