Nhật Ký "Cấm Túc" Thời COVID-19
Đại dịch và suy thoái kinh tế quật ngã nhiều công ty thuộc đủ ngành nghề, nhưng lại cung cấp một cái phao an toàn cho Aldi “nổi” lên. Hãy nhìn số người xếp hàng trước cửa chợ Trader Joe’s và hàng người trước các quầy tính tiền ở Aldi -từ sáng sớm đến tối mịt- để thấy ngay cả khi chưa có thuốc chủng ngừa, không phải lúc nào Coronavirus cũng “bách chiến bách thắng”.
Chỉ 6 tháng trước, không một người Mỹ nào nghĩ đến chuyện Coronavirus có thể hiện hữu ở đất nước mình. Đa số người Mỹ nghĩ là cúm Vũ Hán chỉ tấn công nước Tàu, nhiều lắm là lây lan qua một số nước Châu Á, xa nước Mỹ cả một Thái Bình Dương. Ông đã góp cả công, lẫn của trong việc làm thiện nguyện thiết thực, đã bật một que diêm soi sáng những ngày đại dịch đen tối ở New Jersey, nơi ông sinh ra
Cái chết của Nick làm cho các chuyên gia y tế nhận ra rõ ràng hơn: y học đương thời vẫn chưa biết nhiều về Coronavirus. Họ vẫn không hiểu tại sao một người đàn ông 41 tuổi, khỏe mạnh, không có tiền sử bệnh tật lại có thể bị lấy mất hơn nửa cuộc đời trước mặt trong vòng 3 tháng?! Xin tiễn Nick Cordero bằng một bông hồng vàng tươi thắm nhất, chúc anh yên nghỉ ở thế giới mới không có khổ đau, bệnh tật.
Những “khán giả xanh lá cây” được chở tới từ những nơi chuyên trồng và bán cây cảnh ở Barcelona, tuần tự xếp hàng và yên vị trên các hàng ghế. Khi buổi hòa nhạc chấm dứt, những “khán giả” tuyệt đối im lặng, và trật tự này không trở về nurseries, mà sẽ đến các bệnh viện, clinic ở Barcelona để về nơi cư trú mới của mình: nhà của các nhân viên trong ngành y tế.
Coronavirus có thể đang tạm thời thắng trong trận đầu đầu tiên, và có thể sẽ thắng trận thứ hai vào mùa thu năm nay, nhưng cuối cùng sẽ có vaccine, và con người sẽ khống chế được cúm Tàu. Vòng nguyệt quế sẽ thuộc về người thắng cuộc chiến, chứ không thuộc về người thắng trận đấu. Thượng Đế thì không bao giờ bỏ nhân loại.
Gần nửa năm trôi qua từ ngày đại dịch hoành hành thế giới. Đến đầu tháng 6, vẫn còn hơn 40 ngàn người, đa số là nhân viên làm việc trên du thuyền vẫn còn phải sống đời… biển mặn. Trên nguyên tắc, họ vẫn đang làm việc, nhưng đã không còn được trả lương từ vài tháng nay khi kỹ nghệ du lịch đường thủy bị suy sụp trầm trọng do đại dịch.
Không ai (kể cả các nhà khoa học, các giáo sư Bác sĩ giỏi) có thể tiên đoán chính xác khi nào đại dịch chấm dứt? Bao giờ thì có thuốc chủng ngừa?Nhưng hy vọng những điều căn bản tồn tại nhiều trăm năm như bắt tay nhau, như vỗ vai nhau… sẽ trở lại sau đại dịch như “sau cơn mưa trời lại sáng”. Hơn lúc nào hết, người ta cần có hy vọng để sống, để thêm nghị lực cùng nhau vượt qua đại dịch, và phân cách.
Loài ong cũng phân chia rõ ràng công việc của ong chúa và ong thợ, sống chung rất hòa bình, xây dựng những tổ ong vững chắc, cho con người mật ngọt. Bồ câu trắng và bồ câu đen cũng không hề đánh nhau, mỗi loài tự bươi móc kiếm ăn theo khả năng của mình. Chẳng lẽ một số người không thể sống cùng nhau hòa bình, tôn trọng nhau chỉ vì khác màu da?
Kinh tế cũng như sức khỏe đã và đang bị tổn thương nặng nề, chìm đắm trong đường hầm đen tối, và có lẽ chỉ thoát khỏi đường hầm khi nào người ta tìm được vaccine ngăn ngừa COVID-19. Cầu mong đó không phải là một hành trình dài thăm thẳm. Đa số mọi người vẫn tuân thủ cuộc sống đang dần hồi sinh, còn rất nhiều hạn chế, nhìn trời xanh qua khung cửa nhà mình.
YêuNướcViệtNam.org