Bò Sữa Gặm Cỏ Cháy
Người ta không làm gì cho tuổi trẻ, không có lý tưởng dâng hiến tuổi trẻ, nhưng người ta sẵn sàng đòi hỏi tuổi trẻ vào mục đích riêng tư, vào giai đoạn nhất thời, vào việc đánh bóng sự nghiệp phù du của người ta. Khi tuổi trẻ không thỏa mãn nổi những đòi hỏi đó, người ta sẵn sàng kết án tuổi trẻ. Và những kẻ lên án tuổi trẻ mới chính là bọn phạm tội. Với tuổi trẻ. Với quê hương.
Lớp độc giả tí hon, tối cần thiết cho một thế hệ rường cột tương lai, chưa đủ kiên nhẫn để đọc những tranh sách đông đặc chữ nhỏ, chưa đủ hiểu biết để thưởng thức cốt truyện, cách hành văn. Với lớp độc giả này, truyện thật ít, tranh thật nhiều. Chữ in to tướng và hình vẽ nhiều màu sặc sỡ. Một vài nhà giáo thiện chí đã cung ứng loại sách này.
Nếu như tinh thần Võ Trụ không bàng bạc trong tâm hồn mỗi thiếu niên Việt Nam, đó chẳng phải lỗi tại Võ Trụ. Mà lỗi do những nhà lãnh đạo thanh, thiếu niên, nhi đồng của chúng ta. Thiếu nhi Việt Nam đã mất một thần tượng. Thần tượng Võ Trụ. Thần tượng có thật. Thần tượng không mơ hồ giống thần tượng Kim Đồng của Cộng sản.
Bò gặm cỏ cháy thì không có sữa hoặc có sữa thì cũng chỉ là sữa độc. Khi quê hương còn những người tuổi trẻ nổi loạn vô duyên cớ, còn những bàn tay không được xây dựng, ngứa ngáy đi phá hoại; khi đất nước còn thiếu một thế hệ xâm mình ngăn cản giặc xâm lăng thì trách nhiệm đối với chế độ thiếu nhi còn được đặt ra. Và được đặt ra trước lương tâm mỗi người lớn.
YêuNướcViệtNam.org