Bài Mới Nhất
Hình như chứa ở sau cái vị bùi bùi, ngậy ngậy, chua chua là hình ảnh của khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của mẹ nàng thấp thoáng sau nồi canh đang nghi ngút bốc khói. Rồi đâu đây, rộn rã vẳng lên những tiếng cười, không phải là tiếng cười của Hùng, của Hạnh, của Hương bây giờ mà là của cả ba người trong quãng thời thơ ấu ngày xưa
Mọi nơi đang ở trong một đợt biên chế mới. Nôm na là xét ai sẽ được tiếp tục dạy, ai sẽ bị cho nghỉ việc.Hai chữ "lưu dung" được dùng lần đầu. Nôm na là được giữ lại để dùng hay dung thứ…Nhiều suy diễn. Lối chiết tự này ngày càng phổ biến nhất là trong thời kỳ đầu, xuất hiện nhiều danh từ "kỳ bí", từ đám thầy cô giáo từ bên kia vĩ tuyến 17 đem vào.
Anh ấy khéo tay lạ lùng! Miếng thép trong tay một chút sau trở thành lưỡi dao bén ngót. Miếng nhôm trở thành chiếc lược nhỏ xinh xắn. Cây đàn guitar tôi giữ miết mười năm sau tù là anh ấy đẽo đóng cho đấy. Tôi thì nghêu ngao vô tích sự, rảnh rỗi chút lại vòi vĩnh học nhạc lý căn bản từ một anh bạn tù lính biệt phái làm giáo viên âm nhạc ở trường nữ tỉnh tôi.
Nợ này chưa xong lại có nợ khác đưa đến, mà cái nợ này khổ nỗi rất là khó giải quyết; nợ tình cảm. Chồng của nàng xin phép vợ về Việt Nam thăm mẹ già, chàng ca con cá sống vì nước, ca rất hay, làm nàng mủi lòng để chàng ra đi. Chuyện lạ là cứ tối tối chàng điện thoại cho ai, mà nếu nàng có hỏi, chàng chỉ trả lời: mẹ đau nặng và muốn anh trở về thăm.
Ở California, người ta trồng rất nhiều cây Jacaranda Acutifolia, thuộc họ Bignoniaceae, còn gọi là Jacaranda Ovalifolia, gốc gác từ châu Mỹ La tinh, để làm cây cảnh ven đường hay trong các công viên, cành và lá có dáng, vẻ giống như cây phượng vỹ ở quê nhà, mà người Việt Nam mình gọi tên một cách rất tự nhiên là cây phượng tím.
Ngang hàng mà không có gì giống nhau. Từ áo quần, sở thích cho đến vóc dáng. Niên tán gái từ đầu xuống, cụ thể là làm thơ, tặng sách, tặng nhạc; vẫn không nắm được tay. Anh đi ngược lên, cứ lấn xấn chỗ nào cũng ngồi chỗ nào cũng đứng gần, bị xua hoài cũng cứ xáp lại, rủ rỉ rù rì; nhấp nháy đã chịu lên Honda chở xuống Lê Lợi uống nước ăn kem, mười em như một
Hầu hết những cụ sống ở viện dưỡng lão này đều không có con hoặc các con bận đi làm ăn ở tiểu bang khác. Một vài cụ khoẻ mạnh, có thể lái xe đi chợ, đi mua sắm hoặc đi thăm bạn bè. Còn lại một số cụ vì già yếu không lái xe được, đi lại khó khăn được nhân viên đến chăm sóc và mang thức ăn đến tận phòng. Trên tường là một số tranh ảnh của các họa sĩ gốc Việt.
Bọn con nít một lũ ít nhất là bốn năm chục đứa bu lại quanh Tuấn. Tuấn đề nghị ra đằng sau nhà thờ nơi đó mát mẻ hơn. Tụi nhỏ ngồi thành một vòng tròn xoay quanh Tuấn. Tất cả đều đã được phát cho một thỏi kẹo chocolate như nhau. Trẻ con Việt Nam hầu như đều thích kẹo chocolate tuy nhiên đối với lũ trẻ ở đây thì đó là những món ăn xa xí phẩm mà chúng không bao giờ mơ tưởng tới.
Người Mỹ người Tây cần uống Calcium vì họ không biết gặm xương! Chẳng những người Mỹ người Tây không biết gặm xương mà thậm chí chó Mỹ chó Tây cũng không được gặm xương thật. Lũ chúng nó chỉ được gặm xương giả hoặc xương khô, không bao giờ được gặm xương do chủ thưởng trực tiếp như chó quê nhà. Chó mà không được gặm xương thì… làm chó để làm gì?
YêuNướcViệtNam.org