Bài Mới Nhất
Con đi đã mấy miền Nam Bắc
Ðâu cũng thì đau đớn giống nòi
Con khóc hồn tan thành nước mắt
Lâu rồi trời đất hết ban mai
Tuổi con đã quá thời nghi hoặc
Sao vẫn như người đi giữa đêm
Hầu hết họ đều là dân ngụ cư, không khai sinh, không căn cước, không được quyền tiếp cận với bất cứ dịch vụ xã hội nào, và (tất nhiên) không có quyền sở hữu tài sản hay đất đai gì ráo trọi. Bởi vậy, phần lớn kiều bào ở Miên (theo như cách gọi rất lịch sự của Đại Sứ Quán Việt Nam ở Phnom Penh) đều sống lêu bêu – rầy đây mai đó – trên những túp lều nổi xung quanh Biển Hồ,
Lão không oán trách gì Nụ, ở cái tuổi của lão đã khiến lão quá hiểu cuộc đời, nó là thế. Một ngày đen đủi nào đó, trong mỗi cuộc đời của chúng ta có thể bất ngờ phải nhận vài nốt giáng không mong muốn, nó khiến bản nhạc đời đang hay bỗng dưng dội lên những hợp âm chát chúa - hậu quả của những nốt giáng ấy. Lão chấp nhận tất cả nhưng lão buồn lắm...
Xét cho cùng, những bài viết, những câu chuyện, ý kiến bị các dư luận viên bâu vào, chửi bới nhiều nhất, thì đó là những tài liệu xác đáng, có khả năng đánh thẳng vào chế độ, khiến cho chúng phải sợ hãi. Vậy thì khi một bài báo được đưa lên net, bị các dư luận viên xúm vào đánh phá hung hãn nhất, thì bài tham luận đó coi như đã thành công.
Mỗi năm đều có ngày tựu trường như vậy, nói chung là khá giống nhau, trong đời học sinh. hưng cái ngày tựu trường này thật quá khác. Người ta nhìn nhau không dám cười, không dám chào hỏi. Sự e dè này, dường như mỗi người đã được tập luyện qua một năm. Một năm “học chính trị” trong cái gọi là hội trường mà tiền thân là cái rạp hát. Đoan tự hỏi một năm đó có làm mình biến đổi không.
Chiến tranh tàn phá, gậm nhắm dần, để nỗi kinh hoàng nó lấn tràn khiến chúng tôi phải lạc xa nhau trong cuộc di tản thất kinh hồn vía. Mạnh ai nấy chạy, chạy bá thở, chẳng đủ thời gian trông lui thốt lời vĩnh biệt. Đã chẳng còn một hy vọng nào nữa, bầu không khí kia đang bị chiếm đoạt, hút đi bao dưỡng khí. Người ta sống với lắm rồ dại hoang đường bóp nghẹt chút tự do riêng tư.
Khi bạn thấy một người mập đứng kế một người ốm , không có nghĩa là người mập lấy bớt phần ăn của người ốm . Nhưng đây là cách suy nghĩ của chủ nghĩa xã hội . Làm thế nào để bạn biết người đó là một người cộng sản ? Đó là những người đọc Marx và Lenin . Và làm thế nào để bạn biết người đó là người chống cộng sản ? Vì người đó hiểu Marx và Lenin .
Khi chị A đi làm, bé Thanh ngoài giờ học phải giữ em chăm sóc từ bé nên hai đứa thương nhau lắm. Chúng không phân biệt con riêng, con chung nên bé Thanh có cái gì cũng để em ăn, bé Ba có gì cũng dành cho chị. Dù vậy, chuyện "con anh con em" ngày nào cũng có lúc làm trong nhà nặng nề. Chuyện kể trên đây làm tôi bâng khuâng.
Cuối cùng chị cũng hiểu được người ta chỉ có thể ngủ một giường, ở một gian phòng, dù nhiều hơn nữa cũng chỉ để nhìn chơi. Thì ra sống ở trên đời không cần quá nhiều, đừng quá coi trọng của cải vì tất cả đều phải trả lại cho cuộc đời này! Nên chị đọc nhiều sách, khi có thể thì về nhà chơi với con cháu trước lúc mình đi xa…
YêuNướcViệtNam.org