Bài Mới Nhất
Khi con diều gặp gió, bay lên. Giữa bầu trời xanh lơ, đám mây trắng, đó là màu quốc kỳ nước Việt Nam tung mình trong gió, lả lướt. Con diều càng lên cao, lại càng uốn lượn đôi tai như hẳn đang vểnh lên nghe chàng tâm sự. Hình ảnh quê hương xưa lại hiện về trong tâm trí chàng. Ở đó, có hàng cau trắng soi bóng dưới ánh trăng, có ụ rơm sau nhà và đàn gà kêu chiêm chiếp gọi mẹ, có con diều của tuổi ấu thơ
Tao quên cho mầy biết là chỉ bọn tao mới được quyền nói Nigger và Negro với bạn thân thôi. Người khác dùng là một sự sỉ nhục như chữ Chink, để miệt thị dân Tàu vậy. Mầy nên biết là người da đen chúng tao hãnh diện với chữ Nigger như trong bài hát của rapper Ice-T “I’m a nigger, not a colored man or a black or a Negro or an Afro-American.”
Chỉ khi nhìn kỹ con bé, thấy mặt mũi sáng sủa, xinh xắn nhưng gầy gò, chiếc áo bà ba có hai miếng vá ở khuỷa tay và vai, chân đi đôi dép mòn cả gót làm tôi chạnh lòng! Với số tuổi này đáng lẽ cháu ở nhà vui chơi sao lại tả tơi bán vé số! Nhìn quanh một lượt thấy lũ nhóc bán vé số đều không khác gì nhau mấy nhưng tự nhiên tôi có thiện cảm với con bé này.
Starbucks được một trong ba người sáng lập là nhà văn, hai người kia là giáo sư Anh Văn và giáo sư môn Sử. Cả ba người điều thấm đậm tinh hoa của văn chương, chữ nghĩa, nên có phải nhờ đó những ly cà phê của họ làm ra đến với giới thưởng ngoạn, có cái thanh cao, nhã đạm ở từng giọt tan trong miệng mình.
Nếu so với các nước khác thì chính quyền Việt Nam gồm nhiều bằng cấp tiến sĩ nhất trên thế giới, hơn cả Mỹ, hơn cả Canada và phần đông các nước văn minh khác. Đó là những tước vị có được nhờ học hàm thụ, chuyên tu, tại chức (“dốt như chuyên tu, ngu như tại chức“), lại còn thêm cái nạn bằng dổm, bằng giả đầy rẫy. Có vị chui vô rừng khi mới 15 tuổi, khi chui ra thì có được bằng cử nhân luật (rừng!)
Thể thao thì không muốn hành thân xác, “diet” thì không muốn bỏ những món ăn khoái khẩu, đi viện chỉnh trang sắc đẹp thì sợ đau rồi cứ bắt tôi phải nghĩ ra một biện pháp cho eo nàng thon lại, thì có nước nhờ “bác đảng” nhà ta cho em vào trại cải tạo ở Lý Bá Sơ để ăn rau má rau sam cùng với cóc nhái thì mới giữ eo thon được.
Hằng mấy trăm nghìn người lập nghiệp tại đây đã tạo nên một đô thị đông đảo, cùng nói một ngôn ngữ, cùng chung một lý tưởng chống kẻ thù chung dưới một bóng cờ, y như một quốc gia trong một quốc gia. Mặc dù có chia rẽ ra nhiều khuynh hướng khác nhau nhưng không ai bảo ai, họ vẫn chung lưng đấu cật cùng chống quân thù.
Cho đến bây giờ, nếu ai hỏi tôi làm nghề du lịch mười lăm năm mà không bao giờ đi tàu Mỹ, không biết thế nào là “cruise”, tôi chỉ cười và nói rằng tôi “ mạng hỏa kỵ nước”, tôi “không biết bơi”, tôi “sợ say sóng” nhưng có ai hiểu rằng biển mặn ngoài khơi kia cũng là những giọt nước mắt mằn mặn đang chảy dài trên đôi má tôi mỗi khi tôi nhìn biển ban đêm, nơi em tôi đã ngủ một giấc sâu và không bao giờ thức dậy.
Hoàng gia Anh không thể nào chấp nhận một phụ nữ với tiểu sử ly dị hai lần đó làm mẫu nghi thiên hạ được. Vua Edward phải chọn giữa ngai vàng và tình yêu. Ông tuyên bố từ bỏ ngai vàng. Thái hậu Mary đã rất thất vọng , bà nói với Edward rằng "Nhân dân Anh đã đổ biết bao nhiêu máu để bảo vệ non sông, vậy mà ngươi chỉ vì một người đàn bà mà chối bỏ trách nhiệm phụng sự Tổ quốc".
YêuNướcViệtNam.org