Bài Mới Nhất
Từ "Cô Bắc kỳ nho nhỏ" đến "Bà Bắc kỳ nho nhỏ"- quãng đường xa lắc xa lơ hàng mấy chục năm trời làm sao mà "the same" cho được. "Anh Bắc kỳ" đẹp trai, lãng mạn ngày xưa bây giờ cũng đã thành "Ông Bắc kỳ" cau có, khó chịu, khó ưa rồi! Vì thế, đừng đòi hỏi "Cô Bắc kỳ nho nhỏ" ngày xưa ngây thơ và ...nhỏ mãi!
Đây là con trai ông, giọt máu này đã thụ thai sau lần tôi bị ông cưỡng hiếp khi đến trại tù thăm nuôi chồng. Vì giọt máu của ông mà tôi đã không coi hận thù là truyền kiếp. Việc tôi đưa con đến nhận mặt cha là nghĩa vụ của người mẹ phải làm trước khi nhắm mắt lìa đời. Nhưng món nợ giữa tôi và ông không thể nào xóa sạch, trang sử bi thương sẽ không bao giờ khép lại.!
Trung Cộng đã và đang tổ chức rầm rộ 6 năm ngày thành lập thành phố họ đặt tên là Tam Sa trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa. Nghĩa là chính thức hóa, một cách ngang ngược, việc xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa và biển đảo Việt Nam. Nghĩa là công khai nhục mạ tập đoàn cầm quyền ở Việt Nam trước dư luận trong nước và thế giới.
Họ nhớ rõ năm xưa lúc Đức gặp Thổ Nhĩ Kỳ trong một trận đấu, anh là tuyển thủ Đức, làm được một bàn thắng nhưng mặt anh buồn xo, không reo mừng như thường lệ. Nhiều người hiểu, vì trong tim anh, Thổ Nhĩ Kỳ là quê hương của anh, anh không nỡ. Anh kể, mẹ nhắc anh, con nên biết mình từ đâu tới. Anh không chịu hát quốc ca Đức trước trận đấu, nhép môi cũng không
Lệnh buộc người lính giữ đảo phải trao cho giặc quyền làm chủ tình thế, trao cho giặc quyền của người làm chủ đảo, trao cho giặc quyền được nổ súng trước. Đó là lệnh bắt người lính giữ đảo, giữ biển của tổ tiên phải nhận thương vong mất mát về minh và phải nhận thất bại lịch sử cho đất nước. Mất Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa năm 1988 trong tình thế đó, ngoài nỗi đau còn là nỗi nhục.
Đang là cuối đông. Sài Gòn bỗng lành lạnh với những cơn gió lạ. Cả xã hội nghèo, thiếu ăn. Chén cơm trắng là giấc mơ của bao người. Ai cũng gầy với đôi mắt thất thần và cái bụng lép. Chẳng ai giúp được ai. Hân co ro dưới gió trên đường Trương Minh Giảng. Con đường quen thuộc cả chục năm nay, Hân thuộc từng con hẻm, từng lối rẽ, từng cái ổ gà nho nhỏ
Chuyện lùm xùm về kỳ thi đã có từ lâu
Nhưng có người cố giấu như mèo giấu cứt
Khi người ta mua danh bằng học vị, bằng tiền
Tội nghiệp dân nghèo, con kiến kiện củ khoai
Suốt năm hiếu học chờ kỳ thi rửa mặt
Cháu đã làm hại ai để khiến phải bị điệu ra toà? Toà án bên xứ ấy đã tuyên xử cháu chịu bao năm bó thân trong chốn lao lung, mất toi ngày xanh tuổi trẻ đầy nhựa sống. Mong cháu ở phương đó, cho dù nhân thân có xấu tới mức nào đi chăng nữa cũng sớm được tai qua nạn khỏi. Bởi cứ thấy chế độ đó bắt người (nhất là con gái chân yếu tay mềm như cháu) lòng tôi đâm buồn bực không nguôi.
Đòn gì chứ đòn đánh vào bao tử là đòn kinh khủng nhất trong tù cải tạo. Bình thường còn đói rã họng, đói đến độ chuột cống, chuột chù, thằn lằn, cắc ké, cào cào, châu chấu đều biến mất hết nơi đây; giờ chúng lại còn khấu trừ vào số lượng bột hàng ngày nữa thì chịu sao cho thấu? Miếng bột luộc buổi trưa và ổ bánh mì buổi chiều bỗng nhiên teo lại một cách thê thảm.
YêuNướcViệtNam.org