Bài Mới Nhất
Đặc tính của thứ văn hóa chánh trị Tàu xưa nay vốn ác . Nhìn lại chế độ Mao để đừng quên có 80 triệu người Tàu chết, từ vạn lý trường chinh, những bước đại nhảy vọt đến cách mạng văn hóa .Vậy khi Việt Nam lệ thuộc Tàu, cái ác đó chắc chắn sẽ được đem áp dụng ở Việt nam để giử sự lệ thuộc, đời sống dân chúng sẽ lầm than đến đâu ? Như dân Tây Tạng, dân Ngô Duy Nhỉ?
Nón tai bèo là nón của bộ đội miền Nam, còn lính miền Bắc thì toàn đội nón cối, sĩ quan, cán bộ thì mang thêm cái xắt cốt, cái xắt cốt nầy cũng là trang phục thời thượng của một số người "theo đốm ăn tàn" sau bảy lăm, cứ mang xắt cốt vào là ai cũng tưởng là cán bộ thứ thiệt của Việt cộng. Giọng dân Bắc Kỳ Bảy Lăm khác hẳn với Bắc Kỳ Năm Tư một trời một vực
Tôi mong là anh đã chết, như thế thì đỡ đau đớn cho anh hơn vì nếu sống sót cái “rừng U Minh ngập nước những ngày mưa" đó không bao giờ ra khỏi anh được. Cái thành phố mà anh nghĩ là mất hình mất dạng đó thì nó vẫn còn, nhưng đã thay xương đổi thịt, anh sẽ chẳng thể nào nhận diện ra và người con gái ngày đó của anh bây giờ cũng bằng cách này hay cách khác không còn hiện hữu nữa.
Đó là những cụ già tóc bạc còn lặn lội đi hiến máu, những giọt máu của người già thật quí đối với họ, nó giữ gìn chút hơi tàn cuối đời mà cũng cố san sẻ để giúp nhân loại. Những cô cậu học sinh mò mẫm đi các trung tâm cứu trợ để giúp đỡ cho đồng bào tị nạn, các anh lái xe taxi, xe lam, xe honda, xe gắn máy ngược xuôi đi chở giúp những người bị nạn dời ra xa chốn bom đạn để tới những trạm tiếp cứu
Quan đã tham, đã thủ đoạn thì dân sẽ gian, học theo gương xấu xa để tồn tại, an phận tồn tại. Rồi bị ngu dân, bị lừa mị dắt mũi, chia rẽ cộng đồng, a dua đám đông, chửi bới loạn xạ, bạo lực trong cộng đồng nhưng phục tùng chính quyền, sợ bạo lực đàn áp của chính quyền. Đất nước ngày một phân cấp,Tiếng trống trường, ba tiếng đánh tinh tướng cũng là hồi chuông báo động đỏ
Tôi ao ước có một ngày về thăm chốn cũ. Tôi sẽ ngồi bên bờ con rạch Ba Rài, dưới bóng mát của các cây ăn trái, tôi sẽ cầu nguyện, sẽ đọc một thời kinh Giải Oan cho những người năm xuống tại nơi này. Hỡi Nguyễn Ngọc Bảo, hỡi Hoàng Hiền, hỡi Lê Phước Ðức, tức Ðức Râu, và bao nhiêu người nữa. Tôi ngưỡng mộ các anh. Xin các anh hãy lắng lòng nghe kinh mà siêu thoát.
Ánh mặt trời rực rở. Tiếng chim hót vui tai. Chậu cúc nở vàng tươi. Tôi nhìn tượng Phật giữa vườn. Tôi mĩm cười. Tôi còn hy vọng. Tôi quay qua hỏi Lão Gàn đang đứng chù ụ sau lưng: “ Lão Gàn ơi, lão có thấy đức Phật quay lưng lại với nổi đau khổ của nhân loại bao giờ chưa?" Thiên thủ thiên nhãn vẫn còn đó. Chúng ta vẫn còn hy vọng! ”.
Đã gần 10 năm qua, từ Sacramento về thăm San Jose, tôi nhìn lại nơi chợ cũ nhớ đến bà bán hàng rau thơm năm xưa. Bà Năm, người đàn bà hiền dịu đầy thiện tâm, can đảm đã cố gắng xây dựng tương lai ở xứ lạ bằng những mớ rau do chính tay bà vun trồng mang bán tại vỉa hè khu chợ vào sáng thứ Bảy mỗi tuần.
Thỉnh thoảng tôi chạnh nhớ lại lớp học ven biển năm xưa, không biết trong số các học sinh cũ có em nào học hành thành đạt vươn lên khỏi cái xóm chài nghèo nàn cực khổ để có một đời sống khá hơn, hay lại vì hoàn cảnh phải bỏ học giữa chừng , vẫn vương mang cái nghề chài lưới bữa đói bữa no, vẫn chân lấm tay bùn,
YêuNướcViệtNam.org