Bài Mới Nhất
Đời cha lão có con mồng sen đến đời lão có con xám. Rồi lão nghĩ tới cái thân già hiu quạnh, lỡ nữa đêm nữa hôm trúng gió…không biết sống chết ngày nào. Lão không muốn dòng gà ‘ngủ tử mị’ bị tuyệt dòng. Lão muốn dân chơi gà đời sau khi nhắc tới gà ‘ngủ tử mị’ là nhắc tới sự kiên cường, bất khuất của dòng gà này.
Những hạt mưa theo gió tạt rào rào lên mái, hơi nước phủ mờ khung kính, thỉnh thoảng một chiếc xe hơi chạy qua hắt nước tung lên hè. Mưa lớn quá, nước chảy vào hệ thống cống không kịp rút. Thả hồn trôi theo dòng thời gian và cùng với những hạt mưa kia, tôi trở về những hình ảnh quen thuộc cũ, từ lâu nằm ủ sâu trong tiềm thức.
Nếu Hoàng Trung Hải là con nhộng mang gen cha Tàu mẹ Việt, được giao sứ mệnh khuynh đảo chính trường trong nước thì Lê Diệp Kiều Trang là con nhộng mang gen cha Việt mẹ Tàu được cấy ra hải ngoại để cắn phá dâu Việt từ xa, từ trong lòng nước Mỹ. Mẹ của Lê Diệp Kiều Trang là một Hoa kiều tên là Diệp Thúy Kiều.
Tuổi trẻ đã thật sự trở thành người lính, với lời thề: Tổ Quốc – Danh Dự - Trách Nhiệm. Người lính già giặn hơn, già đi thật nhanh trong khói lửa, qua chiến trận. Người lính già gan lỳ hơn, chai đá hơn trong các trại tù gọi là “cải tạo của cộng sản. Tuổi trẻ biết xót xa mất mát bên thi thể không vẹn toàn của đồng bào, chiến hữu. Và tuổi trẻ đã biết đến cái đớn đau thật tột cùng, khi mất cả quê hương!
Nêu cao những giá trị này cũng có nghĩa là các chính phủ phương Tây phải cẩn thận nhằm tránh một kiểu phản ứng thái quá khác: coi Hoa kiều là mục tiêu. Do Tàu đã lợi dụng cộng đồng Hoa kiều trong một thời gian dài nhằm dành cho bằng được các lợi ích kinh tế và chính trị, một số người ở phương Tây có xu hướng nghi ngờ tất cả Hoa kiều, biến họ thành đối tượng phân biệt đối xử và thậm chí coi họ là đối tượng phải bị giám sát.
Cuối năm 1954 tôi theo gia đình vào Miền Nam, bỏ lại tuổi thơ ở Miền Bắc, như một nhà thơ đã nói: "Khi ta ở chỉ là nơi Đất ở - Khi ta đi Đất bỗng hóa tâm hồn"...Hồn Miền Bắc, Miền Nam đã theo tôi, dù ở chân trời góc bể nào cho đến suốt cuộc đời...để mỗi lần có dịp đọc một câu thơ, nghe một khúc nhạc hay đọc một đoạn văn thì những hình ảnh của thưở thiếu thời trong lòng tôi lại trào dâng như con nước vỡ bờ
Đội 17 ít nhất đã có một nhóm ăn tan rã như vậy. Đó là nhóm ăn của Hòa, Dũng, Danh và Tuyến. Bốn chàng tù nhân trẻ tuổi, độc thân, đàn dịch giỏi và rất thương nhau nhưng dính đòn độc của Ban Giám Thị trại Hàm Tân đã rã ra từng mảnh! Nhưng dù bị kêu bốn ngày liên tiếp, nhóm ăn của Vĩnh vẫn không bị một tí lấn cấn nội bộ nào. Anh Huy và Ý đều là những tay có sạn trong đầu.
Các tù nhân trốn thoát tường trình với Ủy ban Nhân Quyền trường hợp một em bé vừa ra đời bị ném vào chậu thức ăn cho chó của an ninh coi tù hay bị xử bắn chỉ vì nhổ các cây cỏ ăn được để ăn. Có người bị bắn chỉ vì ăn cắp thức ăn để sống mà giá trị còn rẻ hơn giá một viên đạn. An ninh nhà tù xử bắn công khai để đe dọa tinh thần tù nhân.
Bên cạnh nỗi vui, niềm tự hào, là nỗi đớn đau khi nhớ lại cả một cuộc đời tại quê nhà không có được một công việc làm ngay tại chính quê hương của tôi, nơi tôi sinh ra và lớn lên. Tôi viết, không phải cho chính tôi, mà viết giùm cho rất nhiều người, không muốn viết, hoặc không dám viết, hoặc không thể viết. Viết để thông cảm lẫn nhau, viết để an ủi lòng, an ủi lẫn nhau.
YêuNướcViệtNam.org