Bài Mới Nhất
Sau khi bỏ trường, tôi đi dậy tiếng Anh chui đến năm 1988, được tin có chương trình H.O bắt đầu nhận đơn cho đi chính thức, tôi cũng như bà con cựu tù hồi hộp quá. Đến hôm, nghe lỏm tin là quận Phú Nhuận sẽ nhận đơn vào sáng hôm sau, tôi chuẩn bị giấy tờ, không ngủ, đợi đúng 3 giờ sáng là mò ra đồn công an Quận.
Vậy mà sau một thơì gian sống bên hai Cụ rất là thương và quý mến tôi. Vì tôi hiểu rõ nôỉ lòng và sự đau khổ của hai Cụ khi mà đất nước chia đôi. Năm 1954 bỏ xứ sở lặn lôị vào Nam . Đến 1975 hai ngươì con trai laị một lần nữa bỏ nước ra đi. Tôi rất thông cảm những sự khó chịu, buồn bực của hai Cụ nên tôi rất chìu và chịu đựng.
Nhìn hai mẹ con người Việt đứng bên cái bàn kiểm soát của an ninh mà tôi thấy thương và tội nghiệp hết sức. Nếu đang ở Sài Gòn thì tôi tin rằng hai mẹ con này đang bán vé số hay đang xin ăn chứ không phải là hành khách bay phi cơ qua Mỹ. Quá lam lũ, quá tàn tạ! .Quần áo người mẹ thì bạc phếch, nhăn nheo, chân mang dép nhựa mòn và đầy cát bụi.
Ở các nước tự do nhất là ở HK việc ủng hộ đảng nào kể cả đảng lớn như đảng Công hoà (con voi) và đảng Dân chủ (con lừa) còn dễ hơn chọn một đội đá bóng để cá độ. Có lẽ nào để ta phải hy sinh, chỉ nhắm mắt theo đảng và không cần biết phía trước là gì, nhất là trong thời buổi xã hội xáo trộn, rối ren, quyền chọn lựa của cá nhân dễ dàng bị tập thể hóa.
Tôi làm chung với BS Cao Ngọc Trản (khóa 9 YK Huế). Trản phụ trách khoa Ngoại, tôi khoa Nội. Hai anh em ở chung một phòng. Bếp ăn tập thể, ngày nào chỉ thấy thực đơn : Nước mắm, canh toàn quốc, cơm độn bo bo, sắn...chịu không nổi, nên chúng tôi hay cải thiện bằng cách đem thức ăn ớ nhà lên, kín đáo bỏ trong lon Guigoz, ăn kiểu ăn vụng, nếu Bệnh viện biết được, họ nói chúng tôi còn đầu óc tiểu tư sản
Tôi đã mất đơn vị sau khi bị bom của tên phản bội Trung thả ngay chổ tập trung của phi đoàn di tản từ Biên Hòa về. Tôi đã mất các cấp chỉ huy khả kính, các niên trưởng, các đồng đội, mất mát này sẽ không bao giờ tìm lại được. Nhưng một điều mà tôi không bao giờ mất, nói đúng hơn là không bao giờ để mất: cái Lý Tưởng mà đất nước, Quân đội và Quân chủng đã cho tôi.
Có một thời, tụi tui tưởng hắn có vấn đề về thần kinh, nhưng không phải. Chẳng qua trời sinh bản tánh nó khác người, trưởng thành sớm, chín chắn trước tuổi thôi. Khi tụi tui tới tuổi trưởng thành, bắt đầu biết o bế đầu tóc, lưu tâm đến cái áo, cái quần cho hợp mốt, thì nó vẫn thế, vẫn chiếc áo vải thô màu cháo lòng cổ bẻ, cái quần ka ki ngắn đưa hai mắt cá chân
Đúng, đất nước chắc chắn đã đổi thay nhiều. Nhưng bên cạnh những cao ốc chọc trời, những cửa hiệu sang trọng, những dòng xe đắt tiền và những trưởng giả cực giàu là sự nghèo đói, là sự xuống cấp về mọi mặt từ đạo đức đến nhận thức trong xã hội. Đúng, đất nước đã biến chuyển nhiều. Những người lãnh đạo CS ngày càng giàu có. Họ làm giàu trên xương máu của đồng bào.
Tôi không biết về các anh…
Những người bị bắt.
Nhưng tôi biết.
Ngục tù và lăng nhục
Sẽ tôi luyện các anh thành sắt đá.
Làm cốt cho tượng đài
Muôn đời ghi nhớ.
Ngày dân tôi thoát ách độc tài.

YêuNướcViệtNam.org