Bài Mới Nhất
Em bé khóc. Khuôn mặt hai anh lính ưu tư. Một hình ảnh đẹp nhất, nhân bản nhất của lính quốc gia. Cuộc chiến vẫn tiếp tục. Những người lính mà tướng lãnh đã bỏ trốn phóng lên phía trước. Đạn thù bắn như mưa. Lính của ta gục ngã trên những vũng máu danh dự, trách nhiệm, tổ quốc. Họ chết hết. Họ yên lòng vì họ thật sự biết họ chết vì tổ quốc, vì dân tộc.
Lúc đầu tụi bạn ghẹo tôi là “thằng Bắc Kỳ rau muống”. Con nít đổi giọng nhanh mà, trong nhà giọng Bắc, ra ngoài giọng Nam. Thế là huề hết. Rủ nhau đi oánh lộn phe nhóm là chuyện thường. Khỏi cần biết đúng sai, mày đánh bạn tao, thì tao đánh lại, oánh lộn tưng bừng. Vài ngày sau lại rủ nhau đi xem xinê cọp. Dễ giận dễ quên.
Đó cũng là một kết cục pha trộn giữa vui mừng và cay đắng cho Nguyễn. Ông ta cứu được vợ con nhưng mất hết mọi thứ khác - tiền bạc, sự nghiệp, thân bằng quyến thuộc và luôn cả tổ quốc. Gia đình ông về sống ở Seattle, sau đó ông tìm được việc làm trong hãng Boeing. Ông ta đi tiếp cuộc đời mới, vẫn bằng sự bền bĩ tháo vát mà ông đã có lúc vội vã bay ra biển để tìm đường sống.
Tôi học mẫu giáo với một ông thầy tuổi trung niên, mặt mũi đều đặn, nghiêm trang, đến giờ này mà tôi vẫn còn nhớ mặt của thầy. Lỗi nhẹ thì bị đi vào căn phòng âm u, bị tách biệt ra khỏi thế giới nhộn nhịp, đầy sức sống trong lớp học. Lỗi nặng mà là con trai thì bị thầy bắt nằm ra đét vào mông không thương tiếc! Tôi ngoan và học giỏi nên thầy thương tôi nhất lớp.
Yến thấy những người thợ leo lên vách đá cướp tổ của nó, chúng nó bay lượn quanh những người thợ, kêu rít rít liên hồi, cái âm thanh nhỏ nhưng cộng hưởng của cả chục ngàn con và hồi hưởng của vách đá làm cho âm ấy như mũi dùi xoáy vào tai. Cái âm thanh của sự tuyệt vọng, sự cầu cứu mà những con yến bé nhỏ hiền lành đành chịu bất lực, chỉ còn biết cất tiếng kêu bi thương.
Đêm mùa Hè trời nóng, nhưng căn cứ nằm giữa đồng trống, nên cũng thoáng mát. Đêm đen bao phủ vạn vật. Ngoài những toán đi phục kích, tiền đồn, và những người lính canh, và đốc canh; tất cả đều say sưa trong giấc ngủ mệt nhọc, vì những ngày hành quân gian khổ mà tinh thần luôn luôn trong tình trạng căng thẳng. Đêm nay là đêm cuối, ngày mai đơn vị sẽ được di chuyển trở về Việt Nam
Khi Pháp đến cái trị đất nước Việt-Nam , thời gian gian đầu nếp sống thứ tự của lễ-nghĩa : “ Quân-Sư-Phụ “ vẫn còn trong lòng dân Việt vì một ngàn năm đô-hộ bởi giặc Tàu . Chữ Nho rất có giá và Thầy-Đồ được trọng vọng .Sau này , để phù hợp nếp sống văn minh , dân ta từ từ bỏ chữ Tàu theo học chữ Tây . Người dân thành phố thì làm đủ mọi ngành, mọi nghề .
Làng quê Việt Nam cách đây hơn nửa thế kỷ trông mênh mông hơn nay nhiều. Lúc còn nhỏ tầm nhìn còn thấp nên mắt nhìn phong cảnh thấy bao la. Tỉ như ta đang nằm ở gốc cây mà nhìn lên ngọn sẽ thấy thân cây cao hơn thực tế khá nhiều. Ngoài ra, dân ta ngày đó chưa nghe đến nạn nhân mãn. Đâu đâu cũng đất rộng người thưa: cuộc sống sung túc, yên vui, bình dị.
Lối này đầy những bụi gai ngáng đường nhưng hoa tử huyền nhiều không kể xiết. Loài hoa tử huyền cứ ba chục năm mới nở một lần. Người nào gặp hoa tử huyền sẽ gặp may màn. Hoa này mà u trắng, vị mặn, bé bằng đầu tăm, người ta vẫn gọi hoa này là muối của rừng. Khi rừng kết muối, đấy là điềm báo đất nước thanh bình, mùa màng phong túc.
YêuNướcViệtNam.org