Bài Mới Nhất
Bên niềm vui chung, hẳn nhiên cũng hiện ra vô số điều dị biệt. Với những người thân mới qua Mỹ, thực tế vốn khác với tưởng tượng, nhiều lúc không tránh khỏi ngỡ ngàng, thất vọng. Với người bảo lãnh thân nhân sang đoàn tụ, vì nôn nóng mong người thân của mình sớm hội nhập được với nếp sống bận rộn tại Mỹ, hẳn nhiên cũng có lúc. . . sốt ruột.
Kinh nghiệm của những công trình đã nâng cao tay nghề vững vàng và đối với đám trẻ cùng lớp thì mình trở thành sư phụ cho mọi việc. Ở Mỹ rất quý kinh nghiệm, ngoài trình độ, năng khiếu ra, đi đâu các chủ hãng, giám đốc đều sát hạch kinh nghiệm trước khi chấp thuận thuê mướn trong các cuộc phỏng vấn việc làm.
Bộc cảm ơn tất cả những ai, đã giúp đỡ cho cha con Bộc, cũng như những ai bất hạnh, có mặt trên đất Mỹ hôm nay, sống yên bình trên mọi phương diện, tìm lại cuộc đời, có đủ cơm ngoan áo đẹp. Cuộc sống nơi đây, có khác nhiều, với cuộc sống nơi quê mẹ, mà Bộc không còn sức chịu đựng, phải bỏ nó ra đi.
Bình thường mỗi ngày làm 8 tiếng đồng hồ với công việc là bó hoa thành từng bó (mixed bouquet), để tài xế của hãng đem giao đến các chợ Mỹ.Việc bó các loại hoa hồng, thì trước hết phải chọn những đóa hoa hồng tươi, còn búp, cành rắn chắc, dùng ngón tay kiểm soát các cánh hoa bằng cách bóp nhẹ vào nụ hoa để loại bỏ những nụ hoa mềm. Những nụ hoa mềm sẽ úa tàn rất nhanh.
Sáu tháng sau ngày khai trương, một số nhà báo Mỹ ẩn danh đến nhà hàng ăn thử và viết bài tường thuật. Báo ra ngày thứ sáu cho khách hàng chuẩn bị cuối tuần đi ăn. Có nhà báo tận tiểu bang Delware, New Jersey, tới ăn và đăng bài. Đài truyền hình số 10 đến phỏng vấn và ăn thử được nhà tôi tiếp đón và biểu diễn cách nấu nướng trên đài truyền hình.
Hạ sĩ Todd Love là công dân Georgia, Hoa Kỳ và là thế hệ thứ 3 trong gia đình từng tham gia quân đội. Anh nhập ngũ sau khi tốt nghiệp trung học rồi trở thành chiến sỹ hải quân. Dù bị mất hai chân và một tay trong khi đóng quân ở Afghanistan, nhưng Todd không hề lùi bước mà vẫn lạc quan và tận hưởng cuộc sống như một người Mỹ thực thụ.
Đêm đó, ly rau má mát lạnh đưa Phụng vào giấc mơ hoa. Phụng mơ thấy mình chở Lưu Đàm trên chiếc xe đạp lên chơi chùa Bà Quãng, hai bên đường, hai hàng cây dẻ với những đóa hoa vàng đang tỏa hương thơm dịu, Phụng mở thấy mình đứng đứng trong sân chùa Phổ Đà, hoa sứ trắng rụng đầy sân tỏa hương thơm ngát
Treo cờ Mỹ à? Cha xứ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói tiếp: E không được mô. Anh biết là ngoài xã họ nể tôi lắm mới cho phái đoàn nước ngoài đến khám răng ngay trong cơ sở của miềng. Dầu vậy, họ vẫn có người theo dõi xem là đoàn đến nhổ răng thiệt sự hay có ý gì khác. Thôi thì tốt nhất là đừng treo cờ Mỹ trước phòng để đoàn làm việc khỏi gặp trở ngại.
Mười phút để kể lại câu chuyện của một đời người đã là không phải là đơn giản. Huống chi đây là một đời người nổi trôi theo một khúc quanh đen tối của lịch sử dân tộc. Ngoài chuyện „dinh tề“, di cư vào Nam … các thảm kịch của nhà cầm quyền CS Bắc Việt tạo nên cho mỗi gia đình miền Nam sau ngày 30.4.1975 đã không giấy bút nào kể xiết, thế mà tôi chỉ có 10 phút để mô tả lại
YêuNướcViệtNam.org