Bài Mới Nhất
Tôi nhớ đó là một ngày giáp Tết Âm Lịch năm 1977. Đây là năm thứ hai sau khi đám tù chúng tôi được chuyển từ trại Cồn Tiên về trại Ái Tử ở Quảng Trị. Tôi nhớ không lầm thì chỉ còn một tuần nữa là qua năm mới, nhưng ngoài cái không khí se lạnh của Tháng Chạp miền Trung, chúng tôi vẫn chưa thấy cái gì là Tết hết. Chúng tôi vẫn đi lao động như thường lệ.
Năm tôi lấy chồng bước chân về làm dâu, chị là người chị em bạn dâu đầu tiên duy nhất chính thức được cưới hỏi giống tôi trước đó bốn năm. Gia đình nhà chồng hơi ngạc nhiên vì sự trùng hợp của hai người con dâu, không những có cùng quê quán mặc dù không phải là bà con dòng họ, thời nay người ta gọi là đồng hương.
Quen nhau vừa tròn hai năm, ngày 30 tháng 4 nghiệt ngã đã chia lìa đôi lứa, trước đó mấy tuần anh báo cho Hiền biết bố anh đang tìm cách rời VN, anh rất lo cho tương lai hai đứa. Những ngày Sàigòn hấp hối bơm rơi đạn nổ râm ran phi trường Tân Sơn Nhất và vùng lân cận, Hiền nôn nóng mong tin anh từng ngày mà anh vẫn bặt tăm.
Những giai điệu trữ tình, mượt mà của ca khúc Áo Lụa Hà Đông của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, phổ từ thơ Nguyên Sa, đã làm lay động tâm hồn của người yêu nhạc trong nửa thế kỷ qua. Ai cũng biết về quê lụa Hà Đông, đó là làng nghề dệt lụa tơ tằm đẹp nổi tiếng có từ ngàn năm trước. Lụa Hà Đông cũng từng được chọn để may trang phục cho triều đình.
Hồi nhỏ học “Nhị thập tứ hiếu”, có chuyện lão Lai, già khú đế ra rồi mà còn làm trò hề, giả vờ té ngã như con nít để mẹ cười. Tôi thấy ông này giễu dở. Bây giờ tôi muốn giễu dở như ông cũng không được. Nụ cười của người già, dù là móm mém, dù là mù lòa, nghễnh ngãng… nhớ lại, sao thấy hiền quá. Nhớ tận đáy lòng. Day dứt và ân hận là thế!
Họ vòng quanh quan tài, sờ vuốt lá quốc kỳ, họ nhận ra một điều, Nam không là riêng của họ nữa, không chỉ là Trung đội trưởng của họ, không chỉ là Đại đội phó của họ, mà Nam giờ đây của tập thể quân đội, của đồng bào, của tổ quốc. Thật vậy, Nam được tổ quốc vinh danh, hồn thiêng sông núi đang bao phủ lấy thân xác cao quý của Nam, Nam đã về với Mẹ, với Mẹ Việt Nam
Làng tự lập đến nỗi chẳng những có một ban quản trị riêng, do chính dân bầu ra, mà còn có cả những điều lệ riêng cho hệ thống hành chính của làng. Làng có một ngôi đình để thờ vị Thành Hoàng riêng, với những nghi thức do truyền thống riêng. Làng có cả tổ chức trị an riêng, với những tiêu chuẩn thưởng phạt do làng quy định. Dĩ nhiên làng cũng có tài sản riêng
Trại cho tù viết thư về gia đình cầu cứu và các đơn đặt hàng thì rất cao mà mức cung thì..từ có giới hạn cho đến không có gì hết. Thằng con bà Phước như tôi, ôi thôi, không biết cầu cứu ai, thôi đành cứ viết xin thằng em bên Mỹ; viết thì viết chứ 90% tôi tin rằng thư sẽ không bao giờ đến được nơi ấy. Biết rằng thư từ trại tù ra sẽ bị kiểm duyệt nghiêm nhặt nên viết thì phải lách
“Nếu tôi có làm anh muôn vàn bực tức, xin anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thàng láu cá, thằng bỉ ổi, thằng đê tiện, thằng vô học, thằng gì cũng được nhưng xin đừng bảo tôi là thằng Việt Cộng, vì hai tiếng này nặng lắm, đó là tiếng chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong những tiếng chửi đương thời, vì nó đồng nghĩa với ác nhân, hung đảng, ác quỷ, lưu manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu.”
YêuNướcViệtNam.org