Bài Mới Nhất
Rồi Brian cầu hôn cô Được. Cô chấp nhận nhưng không chịu làm đám cưới lớn vì sợ người ta cười, cô không đòi may áo cưới mà chỉ tổ chức một buổi tiệc nhỏ cho đám con cô biết con cháu của Brian, cho cô biết anh chị em Brian từ các Tiểu Bang khác đến. Có người còn quả quyết rằng khi người Mỹ thích mình thì mình nói gì họ cũng hiểu, mà lúc không ưa mình thì dù có hiểu họ cũng nói:"I don't understand!"
Nếu còn muốn mơ, tôi sẽ mơ một căn nhà mới hơn nhưng không cần lớn. Mua một chiếc xe mới không cần phải màu đỏ. Mơ nhiều con hơn không chỉ một. Nhưng nhất định tôi không muốn mình phải phụ thuộc vào những vật chất tôi đang mơ đó. Đời sống ngắn hay dài là do ở mỗi số phận, tôi chỉ đơn giản mong ai cũng thấy hạnh phúc khi sống cạnh người thân
Bác sĩ không thể làm gì hơn ngoài việc cho thuốc uống, khuyên bảo nghỉ ngơi vì cơ thể của em yếu không thể chịu đựng đươc những cuộc giải phẫu cần thiết, cơ thể em mất sức đề kháng, ngoài căn bệnh tim, em còn thêm một căn bệnh nữa gọi là “Tâm Bệnh”. Bệnh này chưa có thuốc chữa, chỉ có thuốc an thần để ngủ quên mọi chuyện thôi chứ làm sao xóa sạch những ký ức đã ghi sâu vào trong tim óc.
Bánh mì theo chân người Pháp đến Saigon đầu tiên, xuống Nam Kỳ lục tỉnh, ra miền Bắc, sau đó mới phổ biến trên toàn quốc, cho nên khi đề cập đến bánh mì, người ta đề cập đến Saigon: bánh mì Saigon. Ta thấy những thực phẩm, những vật dụng hàng ngày mà người Pháp mang đến Việt Nam, đều được gọi kèm theo chữ Tây như: khoai Tây, hành Tây, dâu Tây, rượu Tây, thuốc Tây...
Đến ngày hôm nay con cái đã trưởng thành, người bạn đời đã ra đi vĩnh viễn còn lại một mình trong căn nhà trống vắng tràn đầy kỷ niệm của những năm lưu vong, định tâm nhìn lại những việc đã làm một cách rất thành thật và nghiêm khắc để tự đánh giá mình.Ngồi viết lại những dòng này để cho tâm hồn thanh thản, để nhớ lại những niềm vui và quên đi những nỗi buồn đời lính trận.
Nhà, dinh thự ở Paris, trừ trường hợp đặc biệt không được xây cao quá 37 m, để khỏi làm hư cái khung cảnh cổ kính của thành phố . Thăm viếng một công trường, một di tích lịch sử thú vị hơn là bay hàng chục ngàn cây số để làm shopping, chụp vội vài tấm hình, rồi hẹn nhau ăn mì vịt tẩm hoá chất ở một tiệm Tàu hôi hám trong Chinatown.
Mai là Ba Mươi Tết rồi! Ăn Tết trong rừng thì buồn, nhưng cũng may là năm nay có ba ngày hưu chiến, cũng đỡ lo! Chúng tôi nhận được lệnh, sẽ không bắn chúng nó! Việt-Cộng cũng thế, họ sẽ không bắn chúng tôi! Tôi chắc mẩm trong lòng, chắc ăn như bắp là, sẽ không có chiến tranh dịp Tết này. Có Ủy Hội Quốc Tế đứng ra bảo đảm mà! Mậu Thân sẽ là Tết hòa bình trên toàn lãnh thổ của đất nước ta!
Hắn trầm ngâm, không biết làm gì, tính lấy 5 đô đi mua cà phê uống, xem như được tổ cà phê đãi. Lên xe chạy về nhà mà cứ liên tưởng đến lá thư của một cô gái gửi cho người yêu trước khi Đàlạt bị mất chủ đến nay gần 43 năm, vậy mà người mất cái ví vẫn giữ trong cái bóp, không giấy tờ, ngoài tờ giấy 5 đôla.
Từ hơn 4 thập kỷ rồi, kể từ sau cái ngày định mệnh cuối tháng Tư 1975 đã hình thành nhiều cộng đồng người Việt sống ở hải ngoại. Và cũng từ đó, đã có không biết bao nhiêu cuộc tranh luận xung quanh vấn đề ngôn ngữ sử dụng trong và ngoài nước. Một số đông người Việt ở hải ngoại không chấp nhận một số từ ngữ người trong nước hiện nay đang dùng.
YêuNướcViệtNam.org