Bài Mới Nhất
Xin đăng lại một bút ký của Nhà Văn Mai Thảo về những ngày sau 30 tháng 4 năm 1975 như một nén hương lòng để tưởng nhớ ba Nhà Văn lớn của văn học miền Nam: Mai Thảo(1927-1998), Duyên Anh(1935-1997) và Nhật Tiến(1936-2020).Thế hệ chúng tôi, những đứa bé vào thời điểm tháng 4/75 luôn nhớ đến ảnh hưởng mà ba Nhà Văn đã để lại cho chúng tôi qua từng trang sách.
Ba Sinh đã tích tụ được không biết bao nhiêu là sách. Đủ loại tác phẩm chọn lọc, đủ loại tên tác giả của nhiều thế hệ, của nhiều khuynh hướng, nhiều bộ môn. Ba Sinh vẫn thường tự hào về cái vốn đọc sách sâu rộng của mình. Có lẽ trong cuộc đời, cái thú đọc sách đối với chàng là cái thú duy nhất. Ấy vậy mà sau biến cố 30 tháng tư đau thương, gia tài sản nghiệp quý giá nhất đời của Ba Sinh bắt đầu bị xâm phạm.
Cách đây 66 năm Bố theo Mẹ xuôi Nam, Mẹ đi mới hai tuần Bố đã nhớ, thì hôm qua Bố đã muốn theo kiếm Mẹ trên cõi Vĩnh Hằng. Con tin chắc Mẹ đang chờ Bố và Bố Mẹ sẽ được thảnh thơi không còn phải vướng mắc bụi trần làm chi nữa. Riêng đàn chim sau nhà mà ngày hai buổi Bố thường rải gạo cho chúng nó ăn, lúc nào Bố cũng sợ thiếu gạo. Bố yên chí đi, tụi nó sẽ được lo lắng đầy đủ Bố nhé.
California đất vàng đã vang danh hơn một thế kỷ, hôm qua đã thấy California trời vàng. Hiện tượng đó đem lại ngạc nhiên cho hàng chục triệu cư dân vùng Vịnh San Francisco và một nỗi buồn khó tả khi nhìn lên thấy bầu trời vàng úa cả ngày. Sáng nay bầu trời thật kỳ lạ, vàng vọt mà âm u. Đèn trước nhà, đèn nhà hàng xóm vẫn sáng và trong ngày khi làm việc tôi đã phải bật đèn lên
Nga không hiểu tại sao nàng nói tiếng Pháp. Bình thường ngay cả với bạn bè trong couvent, nàng không có thói quen nói tiếng Pháp. Toàn chúa ghét mấy em học trường Tây nói tiếng Tây giọng đầm, cứ làm như đầm thật trong khi ăn xoài chấm mắm ruốc như điên. Hồi còn là sinh viên, y đã từng nhảy lên, nhảy xuống, biểu tình gào thét, đòi đóng cửa ba cái trường Tây ở Sài Gòn
Tôi học vẽ, học làm đồ gốm, và học trang trí nhà cửa. Trong lớp tôi chăm chú nặn những bình hoa, sáng tạo những vật dụng trong nhà. Tôi khắc những con búp bê Nhật Bản thật là xinh. Rồi những ngày đẹp trời tôi đem giá vẽ ra vườn để đắm mình vào thế giới của màu sắc. Tôi bắt đầu viết văn. Những bận rộn và sự đam mê nghệ thuật đã giúp tôi quên đi bệnh tật.
KC âm thầm với riêng mình, mặc ai biết hay ai không biết, KC không lưu tâm, miễn sao làm được điều mình muốn là lòng KC thấy vui. KC dành giụm một chút quà gởi về anh em nửa đời hoang phế, giờ đã tàn lụi một đời trên quê mẹ, và những người đang đấu tranh dân chủ, đòi quyền sống, chống độc tài, chẳng may đang bị lao lý, gia đình họ bên ngoài bị bao vây.
Đâu có gì ngăn trở, mà mà những ngày bà còn sống, ông không nói được những điều đó. Ông chợt nhớ có người viết rằng, vợ chồng phải đối xử như ngày mai thức dậy sẽ không còn nhau. Vì chẳng ai được sống mãi, và cũng không biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra trong giờ sắp tới, cho ngày hôm sau. Cuộc đời con người vốn bấp bênh trong định mệnh.
Nhận xét của đức Đạt Lai Lạt Ma: “Cộng Sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh và là loài trùng độc sinh sôi nẩy nở trên rác rưởi của cuộc đời… Cộng Sản sinh ra từ nghèo đói và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực và sẽ chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của nhân loại”. Nó đã chết trong sự nguyền rủa ở Đông Âu , sẽ chết ở VN để cho đất nước vươn lên, để dân tộc được tự do,
YêuNướcViệtNam.org