Bài Mới Nhất
Những trang sách thơm mùi mực in, run rẩy cong queo trông tội nghiệp làm sao. Trong tiếng lửa cười khành khạch, cô nghe như có tiếng kêu cứu của mấy chị em nhà mẹ Lê, tiếng hú thất thanh của thằng gù nhà thờ Đức Bà và trông thấy mái tóc hoe vàng của hoàng tử bé bắt lửa nhanh như râu bắp. Rồi phải học yêu những thứ cô không muốn yêu và học ghét những thứ cô không thấy ghét.
Dân gian không gọi nghề dậy học là nghề bán chữ mà là nghề “bán cháo phổi”. Đó là một nghề cao quý, giáo dục con người, mà cài chuyện bán buôn vô thiệt không xứng đáng. Ông thầy dậy văn chương Pháp của tôi chỉ nói cho vui. Chuyện bán cháo phổi cũng chỉ là chuyện cám cảnh của những người trong nghề. Chữ nghĩa là thứ không để đem ra bán.
Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75. Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải… nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa.
Thật ra, điều mà chúng tôi chua xót hơn hết, chưa phải là những điều liên quan đến văn hóa, phong tục Việt Nam, mà là sự VÔ CẢM của các bạn trước tình hình ĐẤT NƯỚC BỊ BÁN CHO TRUNG CỘNG, lịch sử Việt Nam hơn 4000 năm gầy dựng sắp bị xóa sổ! Trời ơi! Trần Quốc Toản mà sống lại chắc sẽ bóp thêm hàng chục trái cam. Quang Trung Đại Đế sẽ nghiến răng, có thể râu tóc dựng ngược.
Hôm nay tình cờ tôi thấy cậu đi đôi giày này lập tức mọi ký ức hiện về trong tôi và tôi cũng rất tò mò muốn biết cậu là yếu nhân đặc biệt nào mà sở hữu đôi giày đẳng cấp vậy nên tôi đã mạo muội làm phiền cậu. Hoá ra thời đại ngày nay khác với thời đại chúng tôi: Diện đồ đẳng cấp chưa chắc là người đẳng cấp cậu ạ!
Từ Cách mạng Pháp 1789 tới nazi Đức, phát xít Ý, và các chế độ Cộng Sản, bao giờ reo rắc kinh hoàng cũng là phương pháp duy nhất để nắm quyền, nhất là để củng cố quyền lực. Người ta có thể đến với cách mạng qua lý tưởng, nhưng sống chết với “cách mạng” vì sợ. sợ guồng máy đàn áp của chính quyền. Để sống còn, phương tiện duy nhất của người dân là cái sợ.
Saigon bây giờ không thấy có người đẹp nữa! Xưa ra đường cứ thấy người ta vừa chạy xe vừa… ngoái đầu lại để nhìn gái đẹp, phụ nữ xinh đẹp ! Bây giờ hết rồi !!! Bây giờ ra đường người con gái nào cũng trùm kín mặt, mang vớ dài tay, găng tay kín mít, áo khoác sùm sụp, đầu đội mũ bảo hiểm, chỉ chừa hai con mắt lom lom qua kính bảo hộ!
Tôi khát khao đất nước này rồi sẽ không còn nghèo đói như thời bao cấp ngày xưa. Nhưng để đánh đổi môi trường lấy sự phát triển thì đấy là một lựa chọn quá ngu ngốc. Chúng ta đang phải trả cái giá rất lớn về y tế, về sức khoẻ, về chi phí khác do tác động xấu của môi trường. Hãy trả lại cho chúng tôi quyền được sống trong an lành! Hãy trả lại cho chúng tôi quyền được lựa chọn người tử tế điều hành đất nước!
Trời kêu ai nấy dạ không chỉ là một thành ngữ mà còn là một triết lý sống của người dân Việt. Ai cũng chịu “gọi dạ” và “bảo vâng” như thế cả, và ai cũng chỉ mong sao là “ổng” kêu ai cũng được – trừ mình. Điều đáng lo là vài thập niên qua (rõ ràng) Trời kêu có hơi nhiều, và kêu tới tấp, kêu lia chia, kêu lia lịa khiến thiên hạ hóa bất an!
YêuNướcViệtNam.org