Bài Mới Nhất
Mùa này mà trời vẫn còn mưa... Thời tiết ngày càng mất ổn định, không còn như xưa nữa rồi. Cơn mưa không nhỏ. Nó gõ ầm ầm lên mái tôn như đe dọa ông. Và nó cứ làm dữ như thế đến nửa tiếng đồng hồ mới chịu dứt. Ngày mai thế nào báo chí cũng lại đăng lời giải thích gì đó về trận mưa này của bà thạc sĩ khí tượng.
“Bông hồng cho Mẹ của bác sĩ – thi sĩ Đỗ Hồng Ngọc là một bài thơ hay về mẹ. Hay đến mức lặng người, lạnh người… Bài thơ được viết theo thể tứ tuyệt ngũ ngôn, chỉ vẻn vẹn bốn câu, hai mươi chữ nhưng đủ để khiến người đọc có nhiều phức cảm buồn vui, thấu đạt lẽ sinh tử, cảm ngộ điều được mất… để có thể tỉnh thức, an nhiên trước sự nghiệt ngã của quy luật sinh ly tử biệt.
Ôn lại chuyện hai thế hệ con cháu cụ bà Xuân, tôi cứ thắc mắc: Cũng những con người ấy tại sao họ bị chà đạp, hắt hủi rồi sống những năm tháng cùng cực, khốn khổ trong lòng đất mẹ, trên chính quê hương mình. Rồi khi họ được sống tự do, họ đã thay đổi hoàn toàn, không chỉ thăng tiến bản thân, gia đình mà họ còn đóng góp xây dựng cho cả cộng đồng xã hội nữa.
Tôi mơ màng nhớ đến cái dáng cao gầy và mái tóc nghệ sĩ bồng bềnh của Thanh Phong vào mỗi lần ghé nhà Minh Nguyệt chơi khi xưa. Tôi biết năm tháng trôi qua tất nhiên sẽ để lại những dấu vết thời gian lên anh. Với dáng dấp đó cộng thêm vẻ già dặn phong trần của năm tháng, một ít nếp nhăn ở đuôi mắt và một mớ tóc bạc tự nhiên không nhuộm tô điểm bên hai thái dương
26 năm sau, nhìn lại từ ngày đến đất nước Mỹ giàu lòng nhân đạo nầy, hai đứa con tôi đã ra trường đi làm xa. Chị Nguyệt nay đã gần 70 nhưng vẫn còn nét đẹp của người phụ nữ VN luôn lo cho chồng, cho con. Sáng nào tôi cũng có ly cả phê sữa nóng ít sữa, còn chị thì vẫn một ly trà cúc đường phèn. Nhiều lần tôi nói lời cảm ơn chị đã cưu mang ba má tôi khi tôi còn trong tù cải tạo.
Tôi không biết cách an ủi bất cứ ai khi họ gặp những buồn đau tuyệt vọng, tôi chỉ có thể làm được một điều đơn giản, là đến cạnh họ, để cho những giọt nước mắt của họ rơi trên vai mình, như tuyết, rồi sẽ tan nếu tìm được một chút ấm nồng của nắng… Tôi sẽ nói với họ, cũng đơn giản thôi, như nói với những bé thơ mà mình yêu quý: “thôi nào, thôi nào…”
Đây là don chính hiệu từ Quảng Ngãi đấy nhé. Người ở ngoài tỉnh cứ hiểu lầm don là hến. Thực ra don và hến là hai loại ốc khác nhau. Ốc don dài, vỏ mỏng, ruột don có tua màu hồng thoạt trông như cái đuôi. Nước don ngọt và ít nồng hơn hến vì don chỉ sống nơi vùng sông nước lợ gần cửa biển. Tôi bưng tô don ăn ngon lành, ăn thật tình.
Tuấn hồi hộp đợi chờ giờ ra chơi, cuối cùng thì tiếng chuông cũng reng lên inh ỏi, thày giáo gấp sổ rời khỏi bàn cùng lúc với các học sinh nam nữ lục tục nhanh chóng chạy ra ngoài cửa lớp Không ai muốn lãng phí phút giây nào trong giờ ra chơi cả. Trong chớp nhoáng lớp học sĩ số 40 người vắng hoe không còn ai ở lại
Bất ngờ được nhận lại bóp, họ mừng lắm, mừng đến độ quên cả mời anh chị ngồi uống nước, chỉ nói được mấy lời cám ơn ngắn ngủn mà thôi. Anh chị ra về trong lòng thật vui và thanh thản.Cũng tại khu chợ này, lần nào đến đây mua thức ăn, anh chị cũng cho người homeless ở đây một hai quarter, vì anh lại nhớ đến "đồng quarter của người homeless nọ".
YêuNướcViệtNam.org