Bài Mới Nhất
Tôi viết thư này gởi đến các bạn trẻ tuổi hai mươi trong cũng như ngoài nước. Tôi không viết cho các Ông Lãnh đạo CSVN vì các ông đến hôm nay hiện ra bộ mặt thật quá rõ ràng của Kẻ Bán Nước! Các Ông đáng tuổi Ông tôi nhưng không đủ tư cách để nói chuyện với tuổi trẻ chúng tôi. Lịch sử dân tộc tộc đã cho chúng ta nhiều bài học Bắc thuộc, không lúc nào Trung Quốc từ bỏ âm mưu thôn tính nước ta.
mê bóng tròn đã từ lâu
mê trước mê cặp núm cau lận tề
mê hồi đầu đội bê rê
mặc quần đùi sọc chỉnh tề hai bên
thắng thua thành bại sang trang
cũng may sắp chấm xuống hàng đời ta
point final không còn xa
Dáng đứng em mang hình đất nước.
Tóc em bay… Hồn tổ quốc bay
Quê hương ngà ngọc sau tà áo
Trải lòng ôm trọn núi sông đầy
Đêm nay đánh giặc bằng nhan sắc
Câu thơ hừng hực lửa căm thù.
Ngày mai đánh giặc bằng bộc phá.
Nổ tung nhan sắc vọng nghìn thu
Làm người đôi khi là cả một chặng đường dài, nhưng đôi khi chỉ là một khoảnh khắc chọn lựa. Tôi cũng đã bỏ lại cây viết của mình, nói từ biệt bình an trong tiếng chuông của số phận, và xin được góp một chỗ đứng cùng các bạn, những người vô danh, cô thế đang lên tiếng về quyền làm người Việt Nam trên quê hương mình.
Vĩnh ngồi trước bếp với mấy ông bạn bệnh, tay lựa khoai nhưng mắt vẫn nhìn đăm đăm về phía cầu tiêu trại. Gần nửa tháng nay Vĩnh đã nhìn, đã suy nghĩ và đã tính toán đủ chuyện. Sáu người cùng trốn trại một lượt. Đây có thể là một con số trốn trại kỷ lục từ trước đến nay tại trại An Dưỡng nếu như nó xảy ra và thành công. Nhưng làm sao thành công đây?
Một mai, đồ gia dụng tràn ngập toàn hàng Trung Quốc thì bà con lỡ kẹt tiền, muốn chà đồ nhôm, khi đó chẳng rõ ngoài chợ trời (và chợ đời) bọn quen mánh mung chúng có thèm đoái hoài mua cho? Chà đồ nhôm là do cái khó nó bó cái khôn, của những người có lý lịch xấu, không hồng chẳng chuyên, nhân thân đen tối, có vấn đề dây dưa tới “nguỵ tặc” mà chế độ mới luôn thù hằn tìm cách loại bỏ.
Nhiều người mang sách báo ra bỏ bên vệ đường hoặc trong bụi cây khuất lấp để dân chúng ai muốn lượm cũng được. Dù sao cũng là một cách cứu sách, như người mẹ nghèo hoặc bị tình phụ bỏ trẻ sơ sanh ngoài đường để có đường sống cho con thơ. Dân Sài Gòn coi sách như con đẻ, họ xúm vào cứu sách. Mỗi người yêu sách có cách cứu sách riêng
Nếu ở những cuộc biểu tình đầu tiên chống Tàu Cộng, nhân sĩ trí thức là những người đi đầu, thì hiện nay vì sức khỏe, vì bị ngăn ngay tại nhà, hầu như không thấy mặt họ trên đường. Nhưng họ chính là những người khởi xướng các cuộc “biểu tình trên mạng”, tiền đề của biểu tình trên đường. Ngày hôm nay dánh dấu sự trưởng thành của lớp trẻ Việt Nam. Họ đã đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm để tự mình phất cờ tranh đấu cho chính nghĩa
Một đất nước luôn có kẻ dẫn đường
Cho người ngoài kéo đến xâm lăng
Một đất nước
Đến bây giờ vẫn đói
Không có nhà để ở
Không đủ áo để mặc
Ốm không có thuốc
Vẫn còn những người run rẩy xin ăn
YêuNướcViệtNam.org