Bài Mới Nhất
Sinh ra - Lớn lên, rồi phải xa Saigon. Hỏi lòng dạ nào mà không nhớ, không thương? Thương từ đầu con hẻm thương đi, thương tuốt qua cuối dãy phố, thương chạy băng ngang con đường; Thương từ cơn mưa, thương đến cái nắng; Thương tới giọng nói, thương cả nụ cười, thương trầm, thương lắng con người Saigon, nhất là thương luôn con gái Saigon!!!
Cứ mỗi lần tôi có dịp thả bộ trên các bãi biển nơi xứ người, trong tôi bỗng trào dâng một nỗi đau ngập tràn. Tôi thầm chúc phúc cho người yêu đầu đời của tôi có được một mái ấm gia đình bên đàn con ngoan. Cách đây vài năm, lần đầu tiên tôi trở lại Việt Nam, tôi đã cố công đi tìm nàng nhưng nàng thiệt như một hạt bụi tan biến vào trong hư vô.
"Căn nhà ngoại ô" được đặt tên có vì nó được gắn vào ngoài thành đai của chiếc tàu. Thật sự căn nhà nầy giống như cái hộp rộng khoảng gần một thước tây vuông. Treo lơ lưng phía sau tả hạm (bên trái tàu). Ngồi đây thì hưởng được gió mát trăng thanh. Mục đích của chiếc nhà nầy là để đi cầu, đại tiện lẫn tiểu tiện. Biển rộng mênh mông không có ai gần để thấy.
Ông bà Phạm trước đây cư ngụ ở thành phố, nhưng trước khi ông Phạm hồi hưu, hai ông bà quyết định về sống tại miền quê để được hưởng bầu không khí trong lành và sự yên tĩnh cần thiết cho tuổi già. Họ mua một mảnh đất xinh xắn nằm trên một sườn đồi. Và vừa dọn vào, công việc đầu tiên của bà Phạm là cho trồng ngay một vườn rau với đủ những loại rau cải mà ông bà ưa thích.
Thành phố cổ lỗ nầy được mọc lên vào năm 1851, khi cơn sốt tìm vàng cháy bỏng, dân tìm vàng ùn ùn đổ về đây. Cho đến ngày nay, dân số cũng chỉ có khoảng bảy ngàn ngưòi. Khi tôi tỉnh dậy trong bệnh viện của thành phố Yreka, và kể cho cô y tá nghe chuyện gì đã xẩy ra đêm qua, thì cô tái mặt và tỏ vẻ e dè sợ sệt. Cô nói rằng, tôi đã gặp con “Ma-Tìm-Vàng”. Cứ đúng ba năm, con ma xuất hiện môt lần
Ông tự giới thiệu là Họa sĩ. Trước năm 75, có triển lãm tranh ở nhiều nơi, kiếm tiền rủng rỉnh, tay chơi một thời. Bây giờ chẳng ai mua tranh, đi vẽ thuê panô, áp phích qua ngày. Tôi dốt hội họa bẩm sinh, dốt thời đi học, và bây giờ vẫn dốt, nên không hào hứng lắm với chuyện tranh ảnh, nhưng nghe ông kể cuộc đời lãng tử của ông, chuyện văn nghệ sĩ Sài Gòn cũng thấy vui vui.
Đình là đền thờ Thần Thành Hoàng làng là vị Thần bảo hộ cho làng. Đình được xây cất ở một nơi hơi xa cách với nhà dân chúng. Đình thường bao gồm một tổng thể những gian nhà khá rộng có thể chứa được bàn thờ Thần, đồ thờ, và chỗ để cho dân làng đến hội họp trong những ngày lễ. Đình trước hết gồm có một tòa nhà hình chữ Đinh, chữ T lộn ngược.
Không ngờ đã rời khỏi quê hương khá lâu, nhưng những người Đà Lạt còn giữ cái tình đồng hương đậm đà như thế. Cả hội trường khoảng một ngàn chỗ ngồi chật cứng. Nghe bà chị nói là họ đã đến từ khắp nơi trên nước Mỹ và Canada, một số từ Úc và Âu châu. Chưa tới giờ khai mạc, mọi người ngồi nói chuyện líu lo với những tiếng cười nghe như dư âm của một thời trai trẻ.
Dân miền Nam dễ dãi trong việc đặt tên người và địa danh. Cha tên Khỏe, con là Mạnh. Cha tên Lúa, đặt cho các con: Đầy, Bồ, Mừng, Dui… Cứ nghĩ sao, đặt vậy; cũng là cách biểu thị lòng mơ ước của người bình dân. Địa danh cũng vậy, cái gì chỉ ra được cái chung cho nơi đó thì họ gọi tên như vậy: Giáp Nước, Ngọn Miễu, Xóm Đình…
YêuNướcViệtNam.org