Bài Mới Nhất
Nhưng ông anh tui, rõ ràng là ổng hổng có bị chế độ ngược đãi. Giải phóng vô ổng cũng được đi làm đàng hoàng, nhưng cái chế độ kỳ quặc của những thằng đầy tớ nhân dân, đã làm cho ổng thấy rằng mình hổng thể sinh tồn được trong một xã hội như vậy, con cái ổng sẽ không có một tương lai đúng nghĩa khi ngó ra chung quanh mọi căn bản đạo đức đều bị rẻ rúng.
Sau dịp Giáng sinh năm ngoái, vào sở làm con nghe vài chị, em than thở đi làm bằng xe bus phải qua 2, 3 tuyến đường vừa mất thì giờ và dễ bị đi trễ. Thế là: "Hoàng Thiên bất phụ hảo tâm nhân". Thượng Đế đã giúp con ý kiến, hàng ngày chở người đi làm chung xe (car pool), chỉ có cách này mới giấu vợ con để dành tiền được.
Tôi tự hào để nói rằng, lái xe cũng như bất kỳ một nghề nghiệp nào, sẽ luôn có người tốt và người xấu, có những “Con sâu làm rầu nồi canh.” Cái chính là con người, bản thân mình phải “tu”; không gian lận, dối lừa, không làm hại ai, thì ơn trên sẽ giúp đỡ cho mình vượt qua nghịch cảnh, sống cuộc đời an lành.
Xa Nha Trang nhưng không mất Nha Trang. Cho đến ngày ngôi trường Võ Tánh bị bức tử. Cho đến ngày đường Bá Đa Lộc biến thành đường Lý Tự Trọng. Cho đến ngày đường biển Duy Tân, linh hồn của Nha Trang, biến thành đường Trần Phú. Khi trở lại Nha Trang. Cầu Xóm Bóng vẫn còn, Tháp Bà vẫn còn, Cầu Đá vẫn còn và biển vẫn xanh nhưng tất cả đều trở nên phô trương, huyên náo, lòe loẹt.
Quốc hiệu của nước ta (Việt Nam), với thời gian gần năm nghìn năm
(4896 năm = 2879 trước công nguyên+2017 sau công nguyên),
QUỐC gia bền vững, vẹn toàn mong
HIỆU chỉnh sửa sang, tha thiết lòng
VIỆT tộc, giống nòi lưu luyến mến
NAM phương, bờ cõi giữ gìn trông.
Tờ giấy có in bài thơ ấy, bạn tôi nói được tìm thấy trong một cuốn thánh kinh ở đầu giường cuả ông cụ và kẹp cùng với trang sách đó, là bức hình cuả bạn tôi khi anh tốt nghiệp đại học .Chuyến về Charleston đã quá muộn! Bạn tôi nói anh sẵn sàng đổi bất cứ gì anh có trên đời chỉ để được câu nói anh đã quá bận, quá vô tình, quá lười biếng nên đã không nói kịp.
Thời còn thơ ấu, ở Liên Khu Tư, Vĩnh đã được nghe và đã sớm hiểu ý nghĩa của ba chữ Bờ-Cờ-Lờ, chữ tắt của động từ báo cáo láo trong giới Vẹm thời bấy giờ. Hai mươi mấy năm qua Vĩnh không ngờ bệnh Bờ-Cờ-Lờ trong hàng ngũ Cộng sản vẫn không đỡ tí nào. Trầm kha hơn là đàng khác! Hình ảnh Tỷ và Non gào thét trong cơn khát lại đầy ắp trong trí nhớ Vĩnh…
Lắng nghe từng sợi mưa dài
Cơn mây xõa tóc bên ngoài hè xanh
Hạt nào biếc phố long lanh
Hạt nào cẩn ngọc trên nhành tay hương.
Lắng nghe ủ rũ con đường
Mùa thu lấp ló trên tường rêu hoang
Ngu lâu như thế thì biết đến bao giờ mới tới được cổng thiên đàng XHCN! Đó là chưa muốn nói cái ngu nó làm cho ai cũng trở nên hèn! Hèn, khi không dám chỉ mặt gọi tên bọn cướp biển là Tàu ô, mà chỉ dám gọi khe khẽ là “tàu lạ”. Khi chúng cắt cáp, đã không dám la làng lại còn chạy tội cho chúng, bảo rằng vô tình làm đứt!
YêuNướcViệtNam.org