Bài Mới Nhất
Sàigòn ra đường không phấn son
Em sợ rừng sâu gỗ giận hờn
Chinh phu gió cát nghìn phương lạnh
Chinh phụ nào ham chuyện lược gương
Sàigòn ra đường không giống ai
Tóc mây lớp lớp khói u hoài
Mắt chim khuyên đã diều hâu hết
Cúi xuống nhìn lên vẫn ngậm ngùi
Khó thể phủ nhận chiếc điện thoại thông minh (?) giúp con người kết nối với thế giới rộng lớn, liên lạc công việc nhanh chóng nhưng nó cũng khiến con người bị phụ thuộc và ít dành thời gian, quan tâm thực sự cho những người quan trọng trong cuộc sống.Tất cả những đối thoại trực tiếp đều bị thay thế bởi những tin nhắn. Mọi liên kết bằng ngôn ngữ đã bị giảm thiểu.
Sao không nghĩ ra làm cái túi này trên cái bụng của các ông quan to, chức lớn trong những quốc gia nổi tiếng về tham nhũng nhỉ? Bao giờ người dân thấy các ngài ăn no quá, sợ các ngài bội thực thì lập tức phải thò tay vào lấy bớt ra, mang phân phát cho những cái túi trên bụng lép xẹp của những con dân nhà nghèo. Phân phát được như thế, sẽ giúp các ông có đời sống lành mạnh như những con bò và sống lâu hơn.
tôi không sorry tôi chẳng uốn lưỡi bảy lần
“tao đi lối ni có hoa có bướm
mi đi lối nớ có ma quỉ chận đường”
nhớ thuở còn thơ nghe bạn học ghẹo
hai thứ tóc trên đầu mô đã chộ bướm hoa!
Bà hiểu rằng bên vành nôi một đứa trẻ luôn cần có lời thủ thỉ về một cuộc sống đẹp tươi. Khi một lời ru cất lên, luôn có một trái tim yêu thương nở hoa Nhưng bà đã nén lòng,không hát lên khúc hát thương đau của thân phận. Bà yêu đứa bé thật lòng ngát. Khi trẻ em không được lớn lên trong tiếng hát ru mà phải sống bơ vơ, ngơ ngác trong nhà trẻ thì thế giới này lạnh lẽo và buồn bã xiết bao.
Giữa Paris đêm nay tôi muốn thở hơi thở Sài Gòn/ Việt Nam. Một Sài Gòn không bị bát bớ tù đày vô duyên cớ. Một Sàigon không bị cướp ngày cướp đêm công khai lộ liễu như dưới thời đại mệnh danh XHCN của Đảng mọi rợ mang tên Đảng Cộng sản Việt Nam. Giữa Paris đêm nay tôi muốn cất cao tiếng hát tự do như một thời tôi đã hát tự do trong lòng Sài Gòn thuở trước.
Tiếng rơi nhẹ nhàng, mơ hồ như tiếng dộng chuông báo cho người tình bị bỏ quên lâu nay nỗi lòng bi thiết của người ân hận. Từng giọt nước tỏa rộng trên mặt gối, giống như nụ cười mãn nguyện của người tình ông thời trẻ, người tình trước khi chết đã lãng mạn năn nỉ tôi lén báo tin để coi ổng có chăng nhỏ xuống những giọt nước mắt tiếc thương.
Cô giáo của tôi đã ươm mầm Lạc Hồng vào tâm hồn của chúng tôi và cứ thế chúng tôi lớn lên theo dòng suối mát, theo tiếng sóng vỗ bờ, theo tiếng gọi lịch sử của âm nhạc Việt Nam, để trở thành những công dân Việt Nam yêu nước thương nòi và hãnh diện về hành trình dựng nước, giữ nước của Tổ tiên.
Không biết hắn mắc cái bịnh moi thùng rác này từ hồi nào. Có lẽ từ hồi bị đói ăn trong các trại tù vượt biển" Thời đó bị nhốt hơn một năm ở trại Bà Bèo tỉnh Tiền Giang, mỗi lần thiên hạ có thăm nuôi là hắn lại ra xọt rác để lượm mấy trái chuối héo, trái ớt dập của thiên hạ vứt đi. Có lẽ vì vậy mà trở thành một thói quen mà khi qua tới bên Mỹ này hắn vẫn còn.
YêuNướcViệtNam.org