Bài Mới Nhất
Kể từ hôm đó cả hội đồng đều biết chuyện ông trưởng ty mua con heo đại bự để sẽ liên hoan ăn mừng tổng kết hội đồng nếu tỉ lệ thí sinh thi đậu trên 95%. Nhiều anh nói đùa: “Cho điểm lớn vô bà con ơi! Ráng nhắm mắt vô mà cho điểm!”. Điểm cho tưng bừng, thậm chí không cần chấm kép nữa, cứ một người chấm, người kia thêm vô một ít rồi ký tên.
Buổi tối cô ngủ một giấc êm ả nhẹ nhàng, không bị những cơn mê kinh dị như trước đây mà mỗi khi tỉnh giấc còn bàng hoàng. Cô ăn cơm thấy ngon hơn mặc dù bữa cơm thanh đạm, canh rau và món kho như thời xưa ở quê nghèo. Chủ nhân ngôi nhà sống như chưa hề biết lo lắng muộn phiền. Giữa ngôi vườn hoang dã đầy hoa thơm cây trái này, bà sống thanh thản một mình.
Ở xã kia có người nông dân nuôi được con bò đực tráng kiện và khá đẹp mã; nhưng cái trội nhất ở nó là khả năng gieo giống; nó làm nhanh và hiệu quả. Thế là cả xã, nhà nào có bò cái cũng đem đến cho con bò đực kia "nâng đỡ". Con bò đực làm việc có vẻ phấn đấu, hăng hái lắm; bác chủ tha hồ mà thu tiền, cuộc sống ra chiều ấm cúng, phong lưu hẳn…
Những người lính ngày nào, giờ cũng đã đến lúc xếp hàng để chờ đến lượt mình trút bỏ, trả lại cho thế gian này một cuộc đời tạm bợ với đầy những vui buồn đắng cay, hào hùng vinh nhục. Sự ra đi của những người như Trung Tá Trần Lý Hưng đã thêm một lần nữa xác tín lời một bài hát rất xưa “Những người lính già sẽ không bao giờ chết mà chỉ mờ đi theo năm tháng "
Năm nay, cậu đã vui hơn, không hề có ý định về lại VN như mấy năm trước, nhất là năm đầu tiên mới đến Mỹ vào mùa Đông tuyết ngập đến đầu gối. Có thể, dần dà em tôi đã nhận ra đời sống ở Mỹ có tới hàng trăm lần tốt đẹp hơn ở VN, nhất là sự Tự Do, không bị chèn ép, vùi dập,dẫm đạp lên nhau mà sống như từ 40 qua em tôi đã ê chề tủi cực với chế độ mới sau 1975.
Nhận ơn nghĩa bằng một giọt nước, nguyện trả lại bằng một dòng sông. Chúng mình xa nhau ba năm nhưng lại có hàng trăm người có nghề nghiệp nuôi thân suốt cả đời, rất đáng phải không anh ? Vì thế em cương quyết ở lại VN tới năm 2009 khi hợp đồng dạy học mãn hạn em mới đi đoàn tụ cùng George.
Những ai đã đi xa Sài Gòn, nuối tiếc thời quá vãng mà lên tiếng dèm pha chê bai Sài Gòn của-bây-giờ, cũng không trách họ được. Chỉ thương Sài Gòn vẫn lặng lẽ chịu đựng, và phải cố gắng gấp đôi thế để bao dung hết thảy những lời bỉ bôi. Vậy cho nên, những ai đang ở đất Sài Gòn, xin hãy thương lấy vùng đất này bằng cách đừng làm nó xấu thêm bằng chính những hành động của mình.
Gần 50 năm đã trôi qua, ngày nay bọn Trung Quốc đã xây dựng sân bay, bến tàu và thành lập "thành phố" ở đảo Hoàng Sa và đang dã tâm thực hiện tham vọng bành trướng chiếm gần trọn biển Đông, bao gồm toàn bộ quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Liệu chúng ta có quyền hy vọng một ngày nào đó con cháu đời sau sẽ lấy lại được Hoàng Sa về với đất mẹ?
Có tất cả 13 loài hoa được đặt cho 13 con đường nhỏ giao nhau như một bàn cờ ở khu Phan Xích Long, đó là các đường: Hoa Hồng, Hoa Lan, Hoa Phượng, Hoa Mai, Hoa Đào, Hoa Cau, Hoa Cúc, Hoa Sứ, Hoa Huệ, Hoa Sữa, Hoa Lài, Hoa Trà, Hoa Thị... Các tên đường đặt ngẫu hứng, không theo thứ tự nên rất khó để những người dân khu khác tìm nhà ở đây.
YêuNướcViệtNam.org