Bài Mới Nhất
Nước mắt và tiếng than khóc của người dân Thủ Thiêm đã và sẽ còn ám ảnh cho bất cứ ai nhớ tới. Trong cái nhà hát đạt tiêu chuẩn quốc tế ấy có tiêu chuẩn nào được tính cho sự ác độc, tàn bạo của kẻ cầm quyền hay không? Người CS xem ra rất phù hợp với hai câu thơ khuyến khích những hoạt động cách mạng :“Bất nhân nào cũng vượt qua / Nhân dân nào cũng đánh thắng”
Năm 1978 khi ra cải tạo tại ga xe lửa đường Lê Lai, một anh cyclo đến hỏi tui :“Về đâu ?”, nhưng khi nhìn thấy bộ đồ tui mặc nên anh nói câu mà tui nhớ đời “Lên đi thằng ông nội, tui chở về…Không có tính tiền đâu“. Làm sao tui quên được câu nói đó. Người Sài Gòn tốt bụng, chia sẻ không từ những chuyện cá biệt, người nơi khác vào .
Thời học trò xa lắc đã qua, có thể các khuôn măt trẻ ngày xưa, bây giờ khó nhận diện được. Thế còn mấy năm lính? Còn hơn 7 năm tù cộng sản? Hơn 10 năm ngao du khắp hang cùng ngõ hẹp để sinh nhai? Và hơn 20 năm ở Mỹ? Những bạn thân, bạn lính, bạn tù, bạn thơ, bạn đồng nghiệp…nay ở đâu? Sao giờ đây, chỉ thấy toàn người xa lạ?
Đốt Thủ Thiêm bằng một nhà hát sắp xây
1500 tỷ thách kẻ nào thắc mắc
Dân là gốc nhưng… gốc rạ, gốc khoai
Làm sao cản được xi măng cốt sắt
Xây nhà hát thượng lưu giữa cuộc sống đói meo
Bọn trưởng giả học làm sang ác như bọn giặc
Dân ấy, nước ấy trong thời chiến tranh có được 56 tướng, từ 75 trở về sau yên tiếng súng có gần 1000 tướng. Đất nước hơn 90 triệu dân đã đẻ ra con số: 240 phó chủ tịch tỉnh, 122 thứ trưởng và 17 triệu người nghèo (chẳng tính tới một bộ phận không nhỏ là bọn người đi bán vé số dạo, vì nghề này có thu nhập cao).
Khi em mở mắt ngỡ ngàng nhìn anh
Anh cũng ngỡ ngàng nhìn em qua khung kính cửa
Một ngày đã thức giấc vội vàng với hoang mang
Với những danh từ đao to búa lớn
Để bịp lừa để đổ máu đó em...
Mời em nhập cuộc
Chúng mình cùng chung
Số phận -Con người...
Trong cái không khí lành lạnh của buổi sớm mai, của những chiếc lá thu vàng nhẹ nhàng rơi trên các bãi cỏ xanh, mượt mà, Halloween đang dần tới với những câu chuyện ma quái kinh dị. Năm nay, nhân mùa lễ này tôi xin kể lại với quý bạn độc giả hai câu chuyện xảy ra trong đời tôi. Một lần “thấy ma” và một lần “gặp ma!”
Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi. Người không phải làm gì vẫn được hưởng, trong khi người phải làm thì không được hưởng gì. Chính phủ không thể cho ai cái gì mà không lấy thứ đó từ người khác. Khi một nửa nhân dân thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có nửa khác làm cho, còn nửa còn lại thì nghĩ họ làm cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác đoạt mất
Mấy ngày nay ông bà giáo Hiến thường nhắc đi, nhắc lại chuyện : “Mới đó thôi, vậy mà vợ chồng mình sống tại chợ xã nầy được hai mươi lăm năm rồi, phải không mình?”. Con số hai mươi lăm năm quá đủ là cái kỷ niệm khó quên đối với một đời người. Trên đời nầy không có lời an ủi vổ về nào mà tạo cái ấm áp hoặc được xoa dịu êm ái bằng lời của chính mẹ cha mình.
YêuNướcViệtNam.org