B��i M���i Nh���t
Suốt ngày, chúng tôi hết đào hố sắn từ đồi này qua đồi nọ, lại 'nên nuống trồng nang trồng nạc' (lên luống trồng lang trồng lạc), theo một chỉ tiêu của loài vật. Do đó, tối đến là chúng tôi rã rời thân xác, chỉ mong nằm xuống để chìm ngay vào giấc ngủ mệt nhoài, không còn sức lực nào để giết rệp như những ngày đầu mới nhập trại. Thế là, "bọn tàu lặn" mặc sức tung hoành,
Không biết phải giúp gia đình nó như thế nào, tôi chụp hình ba nó, photo giấy tờ ba nó đem về Úc gởi cho Hội cứu trợ thương phế binh bị quên lãng trụ sở ở Sydney. Mấy tháng sau nhận được thư ba thằng Tuất viết qua, ông quá vui mừng khi được Hội bên Úc giúp đở gởi tiền về, ông cho biết suốt bao nhiêu năm qua lần đầu tiên ông thấy được niềm hạnh phúc khi cuộc đời phế binh của ông còn có người nhớ đến.
Khi cha đi tù, mẹ con chúng tôi bị đi “kinh tế mới” và chỉ mấy tháng sau mẹ chúng tôi chết vì bị bệnh sốt rét cấp tính. Đúng là “mồ côi mẹ lót lá mà nằm”. Tuy còn cha nhưng cũng “như nhà không có nóc, như con nòng nọc đứt đuôi”. Còn cha, nhưng không “gót đỏ như son” mà “gót con đen sì”. Anh em chúng tôi lúc ấy chịu chung cảnh “Nước mất, nhà tan”, khốn khổ cùng bao người.
Có nhìn một ông thầy giáo ăn mặc chỉnh tề cầm dùi đánh trống mới thấy hết ý nghĩa trang trọng của sự học và thật như không có trong đời thường. Quang cảnh học trò nhộn nhịp bắt đầu xếp hàng để chuẩn bị vào lớp theo tiếng trống dồn của thầy Trọng nghe y như đang hồi thúc quân tiến tới. Ai cũng xúc động dâng tràn khí thế bắt đầu một ngày mới ở trường.
Xã Huy Khiêm, quận Hoài Đức ngày xưa với hàng buông bát ngát, những rặng cây thao lao cao vút trong khu rừng già và giờ đây mọi thứ đều khép lại, ba má của Hoài Đức yên tỉnh dưới tàng cây, lắng nghe tiếng suối rì rào, đón những nụ hoa tím lượn lợ rơi trong gió. Một vùng đất thanh bình không có chiến tranh hông có tiếng súng và không có người chết cùng hận thù.
Chỉ cần một và chỉ một ‘Thu, hát cho người’, Vũ Đức Sao Biển đã có thể để đời với thế nhân bằng tác phẩm độc nhất như nhà thơ Hữu Loan nổi tiếng với ‘Màu tím hoa sim’, như nhạc sĩ Đinh Trầm Ca với ‘Ru con tình cũ’, như Nguyễn Thiện Tơ với ‘Giáo đường im bóng’… Chính Vũ Đức Sao Biển cũng thừa nhận trong rất nhiều tác phẩm, ca khúc mình yêu nhất vẫn là ‘Thu, hát cho người’.”
Năm 2014 ngành đường sắt ra quyết định cho tàu chợ dừng hoạt động, số phận của những chuyến tàu ngược xuôi như đã an bài và hết sứ mệnh lịch sử của mình. Những chuyến tàu đã bao năm tháng, gắn bó với rất nhiều mảnh đời cũng đành gác lại…Và những thúng “cơm gà tàu chợ” cũng phải nói lời tạm biệt với thực khách của mình.
Cuối thế kỷ thứ 18, đầu thế kỷ 19. Những người da đen cũng bị nhốt dưới hầm tầu, bị đánh đập tàn nhẫn, thiếu nước, thiếu ăn. Họ bị đối xử như lũ thú vật. Không ngờ ở những năm cuối của thế kỷ 20 con phải nhìn cảnh người đầy đọa người như vậy ? CS, từ ngày thắng trận vẫn rêu rao: “VN, trái tim của nhân loại !”, “VN, chiếc nôi của loài người tiến bộ”, nhưng trên thực tế, họ lại hành động như một lũ mọi rợ
Công việc tham-mưu ngay tại Sài Gòn là một ước mơ của nhiều bạn bè tôi vì họ được gần gụi gia-đình. Tôi còn độc thân nên đôi lúc có bâng khuâng. Tôi nhớ những ngày đi biển, đêm đêm từ ngoài khơi nghe tiếng hát Thái Thanh thăm thẳm từ đất liền, ôm nỗi buồn quạnh hưu, thiết tha nhớ Sài Gòn, nhớ những bến bờ thân quen.
YêuNướcViệtNam.org