B��i M���i Nh���t
Thuở thơ ấu, Chúa nghèo hèn, cô đơn. Chúa ra đời ở máng lừa, khóc chào đời trên cỏ khô. Chúa thương người nghèo nên cu Tý thương người nghèo. Cu Tý theo mẹ đi lễ ở nhà thờ thường bỏ vào hộp tiền “cứu giúp người nghèo” mười đồng. Cu Tý không xin gì. Chỉ mong được lên thiên đường. Đó là những năm tháng cu Tý học lớp hai, lớp ba, lớp tư. Năm nay, cu Tý học lớp năm.
Tôi được thỏa mắt thưởng thức sự bày biện lịch sự của một bàn ăn Tây phương. Tôi thú vị được gặp những người có thị hiếu thẩm mỹ vi tế chứ không phải kiểu giàu sang kệch cỡm – chính ở nơi bàn tiệc ấy tôi học được nhiều điều về nghệ thuật ẩm thực của nước ĐứcLần đầu tiên tôi được thưởng thức một bữa ăn đêm Giáng sinh theo thực đơn người Đức, theo khẩu vị bản xứ
Những cột cổng bọc vàng đã biến khách sạn lịch lãm bậc nhất Đông Dương Palace thành một gã nhà giàu mặc áo kim tuyến. Một khối kiến trúc hình con sò với đa sắc màu không hiểu sao mọc lên bên bờ hồ Xuân Hương thơ mộng như một cô gái dân dã vùng cao khoác một lớp phấn son rẻ tiền lên mặt. Và rác, và bẩn. Những thùng rác cũ rách nhớp nhúa toạ lạc ngay khu ăn uống ngoài trời.
Hai anh bạn, vào buổi chiều mùa đông bên ngoài mưa rả rích, lại nhớ đến những ngày tháng rời bỏ miền Bắc, vượt Trường Sơn đi vào miền Nam. Đó là những ngày vô cùng khổ cực vì đói ăn, bệnh tật, và chịu đựng đạn bom ngoài chiến trường. những kỷ niệm về chiến tranh đối với người lính khi đã nhớ, thì không muốn thêm hay bỏ bớt đi một chi tiết nào cả, những hình ảnh chiến tranh sẽ làm con người lớn lên theo lịch sử.
Những hạt bông gòn trắng toát nhè nhẹ bay xuống. Chỉ trong thoáng chốc tuyết lại phủ trắng ngôi thánh đường, tuyết thổi trắng tháp chuông, và tuyết bám chặt những hàng cây thông xanh trong khu công viên nhà thờ. Tiếng chuông tiếp tục ngân nga. Chuông của bình an. Bình an ngập tràn trong tâm hồn của từng người trên trái địa cầu mầu xanh lơ vào những ngày cuối cùng của tháng 12.
Hơn mấy trăm tù nhân, những người mang “nợ máu với nhân dân”, được đưa về từ nhiều trại cải tạo ở miền nam. Những người tù cải tạo đã tàn tạ sau nhiều năm chuyển từ nhiều trại tù khác nhau. Hy vọng tự do đã tiêu tan từ lâu, nhất là từ ngày ra Bắc. Họ cũng chẳng biết nơi được đưa đến là đâu và phải ở đó đến bao giờ. Những ngưòi tù không cáo trạng, không tuyên án.
Thị trấn quá nhỏ để mỗi lần ra ngoài, tôi đều gặp phải những người học trò của tôi… Các em chào tôi với tất cả lòng mến trọng. Tôi nghĩ đến bây giờ, tôi vẫn tự hào trong tư cách hành xử của một người thầy trẻ. Dù không giấu giếm cõi lòng, tôi cũng có đôi lần rung động trước ánh mắt của một người học trò nữ . Tôi đã mang theo đôi mắt và nụ cười ấy đến bây giờ, trong câm nín,
. Cọp về thăm làng tôi vào đêm ba mươi Tết. Cho nên nếu nói đến cọp Khánh Hòa thì phải nói đến cọp Xứ Ninh quê tôi, vùng đất từ Đèo Rù Rì ra đến Đèo Cả mà ngày xưa Quan Cai cơ Hùng Lộc đặt tên là phủ Ninh Hòa, một vùng núi non trùng điệp, cũng là cái mái nhà của xứ Trầm Hương. Mà nói đến xứ Ninh thì phải nói đến núi Ổ Gà, nơi nhiều cọp nhất
Trước năm 1975, miền Nam được gọi là một vùng đất được thiên nhiên ưu đãi. Saigon là trung tâm, là thủ đô của cái vùng “ đất lành chim đậu “ này. Saigon là nơi dừng chân, là trú quán, là chốn đón nhận những người tứ xứ tụ tập về. Sau năm 1975, hình ảnh Saigon với những nét đẹp, nét thơ, nét đặc biệt riêng... vụt lớn dậy trong ánh mắt, trong trái tim của những người Việt xa xứ.
YêuNướcViệtNam.org