Lượm lặt
Cà Mau là tỉnh cực nam, là vùng đất mới khẩn hoang của người Việt. Vùng đất góp nên nhiều món ăn ngon cho nền ẩm thực Việt Nam. Trong số các món ngon của đất Cà Mau, cháo trăn sông Trẹm, cá lóc nước trui, ba khía Rạch Gốc, lẩu mắm U Minh đã được xếp vào danh sách những món đặc sản Việt Nam
Năm 1928 thi sĩ Tản Đà, được ông chủ Bút tờ Đông Pháp Thời báo mời vào Sài Gòn làm việc, khi tới Thủ Đức Tản Đà đã mê mẩn món nem ở đây. Ông khoái nhất là món nem gói lá vông nhắm với rượu Gò Đen Bến Lức ở Hotel Cafe Restaurant de La Gare Thiên Lợi Thành . Nhà hàng Thiên Lợi Thành ra đời từ những chiếc nem bé xíu, xinh xinh
Từ thời xa xưa, ngôn ngữ Việt Nam đã rất đa dạng, phong phú. Nhất là những từ ngữ cổ bởi chúng có thể diễn tả sâu sắc nội tâm của con người, diễn tả chi tiết về sự vật, hiện tượng…. Cho đến ngày nay, chúng vẫn tồn tại nhưng lại thường bị mất nghĩa hoặc bị hiểu sai. một số từ cổ tưởng chừng vô nghĩa nhưng lại có ý nghĩa rất bất ngờ và thú vị.
Người lái xe, và cũng là người điều khiển vụ ám sát là Vũ Quang Hùng, sinh viên năm thứ ba Đại học Khoa Học Saigon và là thành viên của tổ trinh sát vũ trang của Ban An Ninh T4. Người ngồi sau xe honda là Lê Văn Châu, trung úy quân đội VNCH nhưng đồng thời cũng là cơ sở của An Ninh T4. Người cung cấp sáu trái lựu đạn MK6 cho hung thủ là Nguyễn Hữu Thái, kiến trúc sư
Ngày xưa đến trường, trò nào cũng phải thuộc nằm lòng bài “Học Sinh Hành Khúc” của nhạc sĩ Lê Thương: “Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau / Học sinh xây đời niên thiếu trên bao công lao…”.Ấy thế mà có những học trò “rắn mắt” dám sửa lời thành… “Học sinh cao bồi mặc áo sơ-mi ca-rô / Học sinh cao bồi hủ tiếu ăn hai ba tô”. Thật không hổ danh nhất quỷ, nhì ma và thứ ba là… học trò!
Saigon là một thành phố bình yên, như tất cả những thành phố bình yên trên thế giới. Đập vào mắt là những thiếu nữ, và phụ nữ đến chợ mua sắm hoặc đã mua sắm xong ngồi xích lô trở về. Đây là những sinh hoạt bình thường của những người dân bình thường trong một phố thị thanh bình. Cũng có lẽ là một ngày bình thường như những ngày bình thường trong tháng trong năm.
Ngờ đâu, từ đó thiên đường và trần gian trở nên gần như giống nhau. Trên thiên đàng, các thánh thần đàn sáo và ca múa và yến tiệc như thế nào thì dưới trần gian bọn hậu duệ của Adam và Eva cũng rượu thịt ê hề không kém, nhưng thay vì chỉ ca múa dịu dàng thì chúng lại hát hò thâu đêm suốt sáng và huyên náo hơn thập phần vì có Karaoke.
Năm 1999, khi một đàn voi tại vườn quốc gia Nam Phi có nguy cơ bị giết hại, chúng đã may mắn gặp được một vị ân nhân cứu mạng – ông Lawrence Anthony đã đưa chúng thoát khỏi nguy hiểm. Năm 2012, khi ông Lawrence qua đời, đàn voi này đã làm một việc khó tưởng tượng được: 21 con voi đi bộ suốt 12 giờ đồng hồ đến trước cửa căn nhà gỗ mà ông Lawrence sống khi sinh thời để tiễn đưa ông.
Nhà thơ Xu Lizhi (1990-2014) là một hình ảnh bi thảm trong thời đại chúng ta. Anh sống và chết như một bóng mờ rất nhỏ trong lịch sử Trung Quốc. Anh là một người lao động nhập cư, làm việc tới kiệt sức hàng ngày. Những gì anh để lại là hơn 200 bài thơ, ghi lại những đau đớn phận người lao động nhập cư. thơ của anh không có gì vui.
YêuNướcViệtNam.org