Lượm lặt
Nhiều năm về trước, có một cậu Ьé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầγ gò. Jim sống lαng thαng, là đầu mối củα mọi trò cười và trêu chọc củα mọi người sống trong thị trấn. Không αi đối xử Ϯử tế với Jim. Những nghi ngờ củα mọi vụ ăn cắρ hαγ rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận được những lời nói cαγ ᵭộc, nghi ngờ. Kết quả là Jim luôn lẩn trάnh những người xung quαnh.
Gói hàng nặng trên lưng làm anh nghĩ về những gì anh sẽ làm khi trở về nhà. Anh sẽ mua một cái váy mới cho mẹ. Anh sẽ mua đồ chơi cho các em trai và em gái. Và anh sẽ gặp ngài thẩm phán. Trong tâm trí, anh thấy mình đang bước vào phòng của vị thẩm phán. Anh sẽ đếm tiền vào tay vị thẩm phán. John không thể chờ đợi để trả nốt số tiền còn lại mà cha anh đã mượn.
Ngư dân thường bắt được những loại hải sản có giá trị dùng trong ngành mỹ nghệ. Tuy nhiên họ chưa hiểu được hết kho báu mà biển cả sẵn sàng hiến dâng cho. Có khi họ trả lại cho lòng biển những con ốc có tên khoa học là Cypraca leucodon trị giá 3.000 đô-la một con hay con Cloria maris trị giá 1.250 đô-la một con
Những trường học kiểu quý tộc nổi tiếng thường dạy học trò rất nghiêm khắc và gian khổ, mục đích để bồi dưỡng tinh thần kỷ luật và ý thức hợp tác của học sinh. Quý tộc là phải tràn đầy khả năng tự kiềm chế, có tinh thần mạnh mẽ, và tinh thần này cần được bồi dưỡng rèn luyện từ thưở nhỏ. Trong tinh thần quý tộc, trước tiên là chỉ về ý thức tự kỷ luật, phải nghiêm khắc, dâng hiến bản thân phục vụ quốc gia.
Chợt nhớ câu ca dao xưa: “ Muốn ăn mắm sặc bần chua/ Chờ mùa nước nổi ăn cho đã thèm”, mắt bỗng mơ màng một tô cơm nguội! Bần sinh ra vốn đã… bần! Làm bạn với dân chài hạ bạc, ghe khách thương hồ cùng chim muông và có khi là cả…khỉ? Nhưng tính hiền hòa, chịu thương chịu khó, nên dân yêu dân mến mà chia sẻ nỗi niềm thân phận, vì vậy mà hình ảnh bần mới được đưa nhiều vào ca dao
Ai cũng biết rằng một người đọc sách sống cuộc đời phong phú hơn người khác. Sở dĩ như thế là vì anh ta hay chị ta được trải nghiệm thêm những cuộc đời khác nữa, tức là những sự thật khác nữa. Khi tôi sinh ra, đất nước đã chia đôi. Lớn lên, tôi yêu mến miền Nam nhưng cũng nhớ thương miền Bắc. Lạ. Người ta có thể nào nhớ một điều mà mình không biết?
Trên cõi đời này cũng chẳng có ngôi trường nào dạy cách làm sao để những người mẹ yêu thương con cái của mình. Nhưng tình yêu thương của người mẹ đối với con cái vẫn cứ tự nhiên mà có, bởi vì nó vốn ở trong trái tim, trong lòng dạ của người mẹ tuôn ra. Nó không ở ngoài chảy vào. Nó sinh ra và tồn tại với người làm mẹ. Bởi thế, không ai hỏi tại sao những người mẹ thương yêu con cái của họ?
Sách vở, báo chí miền Nam trở thành món ăn tinh thần là do công sức của các nhà văn, nhà phê bình, giáo sư đến các học giả. Nhưng sức bật, sự tác động để phổ biến những văn hoá phẩm ấy là nhờ vào một số lớn nhà xuất bản có công với Văn Học như Khai Trí, Lá Bối, An Tiêm... Những nhà xuất bản này đã đóng góp vào việc xuất bản 200 triệu cuốn sách trong 20 năm.
Đó là lần đầu tiên anh nhận thấy đôi tay của mẹ mình quá nhăn nheo, thô ráp và thâm tím. Những vết thâm tím đó đau đớn đến nỗi người mẹ phải giật thót khi được kỳ cọ với nước. Đó là lần đầu tiên anh nhận ra rằng đôi tay đó đã phải giặt giũ mỗi ngày để có tiền đóng học phí cho anh. Những vết thâm tím trên đôi tay người mẹ là cái giá mà người mẹ phải trả cho tương lai của anh.
YêuNướcViệtNam.org