Nhìn Từ Trong Nước
Ông M không ngờ mình lại mê chăn kiến đến như thế. Nó làm ông khao khát đến bồn chồn. Cho dù đó là khổ ải. Phải giữ kiến luôn ở trong vòng tròn. Trong ấy có bánh bích qui, có đường, có thịt, kiến ăn nhưng không chịu ngủ, kiến vẫn bò tìm tổ. Phải luôn tay chặn kiến lại và không được làm sứt một cái chân của kiến. Chính những điều ấy khiến ông thèm khát. Nó sẽ giúp ông quên thời gian, quên những thiên thu tại ngoại.
Trong khi người dân đang cuống cuồng (như bầy kiến trên một que sắt nóng) thì điều duy nhất mà ông TBT đương nhiệm quan tâm vẫn chỉ là là sự tồn vong của Đảng và Nhà Nước thôi, chứ còn chuyện ăn ở của đám dân đen thì chưa bao giờ được "các đồng chí lãnh đạo" mang ra bàn thảo trong suốt bốn kỳ ở Hội Nghị Trung Ương.
Bóng bà cụ nhỏ thó như bóng cò, bóng vạc giữa những thửa ruộng khoán còn lễnh đễnh sương sớm. Lòng tôi thoáng se lại. Cái làng quê nhỏ bé, bình lặng của tôi đã kẻ thành vệt xanh mờ. Lót đót vượt lên khỏi nền xanh tre chuối là những bóng dừa, tán cau và những tầng nhà cao vót, in lên vòm trời đầy nắng những đường nét vừa hiện đại, vừa muôn thuở hoang sơ...
Tháng 7 đã diễn ra cuộc chạy trốn lớn thứ nhất, hàng nghìn người chạy xe, lội bộ, bồng bế, cõng, dắt díu nhau vội vàng bỏ miền đất hứa Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai, Long An để về quê nghèo miền Trung, miền Bắc. Có người “diện” xe máy bám đường thiên lý từ Đồng Nai về tới tận… Lào Cai, gần 2.000 cây số. Có người lội bộ cả nghìn cây. Có gia đình quyết định đạp xe đạp về Nghệ An quê bác…
Rồi những cánh đồng rộng mênh mông quanh làng bị san lấp. Khu đô thị mới với những tòa nhà cao hai, ba chục tầng mọc lên. Cái làng ngoại thành của ông bị những tòa nhà bê-tông quây kín bốn mặt, trở thành một phường nội thành. Dân háo hức nhận tiền đền bù, cấp tập chia lô xây nhà, xây phòng trọ cho thuê, sắm xe máy, xe ô-tô, thừa tiền thì ăn chơi nhảy múa.
Khi cả một đám người bò ra sục sạo tìm kiếm thì sự lạ càng tăng lên hàng chục lần. Cái đám đông ấy cứ như dòng nước trong lòng sông, trôi đi chứ không cạn. Người đến trước thất vọng ra về trước, người đến sau thất vọng ra về sau. "Tìm cái này" là cái gì thì không ai biết, nhưng cứ hy vọng có chút no ấm mờ mờ phía trước cũng đã hấp dẫn lắm, để họ trở thành một dòng nước.
Câu chuyện “lách luật,” “lách đời” thời dịch cúm, có lẽ sẽ rất dài tại Việt Nam, cũng có những cú lách tệ hại, làm giàu trên mạng sống, nỗi đau của người khác thì cũng có những cú lách thật là đẹp để giúp tha nhân có thêm hơi ấm đồng loại giữa lúc khó khăn này! “Lách” làm sao cho khéo để gia đình người nghèo cảm thấy vui vì cuộc đời này vẫn còn nhiều hơi ấm.
Gió bắt đầu lùa vào làm mọi người thấy dễ chịu. Không ai nói thêm gì nữa như để dành thời gian mà đón nhận sự chuyển lưu của không khí làm cho những làn da bớt căng hơn, nỗi bực dọc nguôi đi, sự chật chội cũng như được điều chỉnh lại một cách kỳ lạ, trở thành gọn gàng, vừa vặn làm sao. Bà cụ xếp cái nón gọn che cái giỏ trước ngực.
Sự huyênh hoang khoác lác thường chỉ có ở những kẻ có tầm nhìn thiển cận, nói nôm na là ngu dốt và ngộ nhận, mới “thấy đỏ đã ngỡ là chín”. Ai cũng có những cái ngu dốt, nhưng những kẻ ngu dốt lại mắc chứng hoang tưởng và ngộ nhận mình là “trí tuệ” mà nắm quyền lực ở cấp cao, thì đó là đại họa cho dân, cho nước.
YêuNướcViệtNam.org