Nhìn Từ Trong Nước
Phải thú nhận là một thời gian khá dài chúng tôi mới quen cách dùng từ quái chiêu của sếp, cũng nhờ chịu khó cùng nhau suy luận mà chúng tôi đỡ phải khốn khổ. Ví dụ, một lần đi cơ sở, sếp bảo chúng tôi cố gắng “phát tài để đầu lâu”, cả công ty xúm vào suy luận mới hiểu ý sếp muốn rằng chúng tôi cố gắng phát hiện tài năng để có hướng đầu tư lâu dài.
Tôi không biết các bạn ở miền Bắc thế nào chứ ở trong Nam số người ăn mừng cái ngày “giải phóng” rất ít. Đa số người, như tôi và những người tôi biết, chỉ coi ngày này là ngày nghỉ mệt, không hơn không kém. Tôi rất thấy làm lạ với cái thuật ngữ “giải phóng.” Giải phóng? Giải phóng ai, giải phóng khỏi cái gì. Ai giải phóng ai. Giải phóng để làm gì khi đất nước tôi phải trải qua một cơn đói chưa từng có trong lịch sử.
Tao què cẳng… đến thăm mầy thằng chết
Chẳng có gì… chỉ thắp nén hương thơm
Bốn ba năm tao vẫn buồn lê lết
Còn chút hơi tao cũng ráng đến thăm
Đến bao giờ quê hương ta dựng lại
Kèn trổi lên hồn tử sĩ réo vang vang
Tao đứng thật nghiêm với đôi chân giả
Hát bài Quốc ca chào lá cờ Vàng
Những khu đô thị mới, tuyệt nhiên không cấp giấy phép xây dựng cho các cơ sở tôn giáo (bất kể đình, chùa, nhà thờ hay miếu, đền).Vì sự ấu trĩ của người CS vô thần, cộng thêm thói kiêu căng, thiển cậN, CSVN có lẽ chẳng bao giờ có thể hiểu ra một điều giản dị, nhưng lại là chân lý muôn đời là: “Nơi nào vắng tiếng chuông từ bi, thì nơi đó cái xấu, cái ác sẽ cùng ma quỷ đội mồ sống dậy.”
Tôi ăn rác, nước thải, bùn đen, thuốc trừ sâu. Tôi ăn ung thư, chấn thương sọ não, ăn đấm ăn đá, ăn khẩu hiệu và sự lừa bịp hào nhoáng. Người hàng xóm của tôi chỉ ăn những con số. Mỗi ngày ông mua một giỏ đầy số, những số chẵn và lẻ; số chẵn tương ứng với những con thú và số lẻ chỉ những đồ vật. Chưa đầy một năm, ông đã tiêu hết tài sản của mình cho món ăn ưa thích đó.
Kể từ cái gọi là “ngày giải phóng miền Nam Việt Nam,” 30 tháng 4 năm 1975 tới nay đã tròn 43 năm, đất nước tuy có phát triển hơn xưa nhưng sự hiện đại đó chỉ là cái vẻ bề ngoài. Thực chất bên trong là cả một hệ thống chậm tiến, trì trệ, kém văn minh, vô văn hoá và độc tài tàn bạo. Có thể nói, sau khi miền Nam bị cưỡng chiếm, người người sống trong sự dối trá giả tạo,
Tháng tư như một niềm hoài vọng về độc lập, tự do, thân ái, bình đẳng, yêu thương. Để rồi nhận ra tất cả chỉ là ngụy tạo, với bao lừa phỉnh, dối gian. Là tham vọng với bạo tàn…Tháng tư, vĩ tuyến ngăn đôi hai miền đã được xóa lìa, cây cầu bắc ngang dòng sông lịch sử to lớn vững chãi. Nhưng liệu có xóa lìa được suy nghĩ, được nếp sống, được ranh giới trong tim của người Bắc, người Nam?
Hắn cứng họng. Không phải vì đuối lý, mà vì hắn ghê sợ cho sự xuống cấp trầm trọng của cái xã hội trăm năm trồng người hiện nay. Cứ thế này thì còn gì là thế hệ tương lai, còn gì là đất nước. Hắn bước ra khỏi mái hiên dù trời vẫn còn đang mưa. Hắn không muốn đứng đó thêm chút nào nữa. Hắn cần sự khuây khỏa.
Đảng cầm quyền coi kẻ thù truyền kiếp cướp đất đai biển đảo của tổ tiên là bạn vàng bốn tốt
Cắt đất biên cương, cắt biển quê hương dâng kẻ thù truyền kiếp nay là bạn vàng cùng ý thức hệ
Đưa cán bộ nguồn sang Bắc Kinh, Tây An thay hồn Việt bằng hồn Hán về lãnh đạo quốc gia
YêuNướcViệtNam.org