Nhìn Từ Trong Nước
Như một bông hoa đẹp tỏa hương khoe sắc chào mời ong bướm, Hòn Lớn thu hút các nhà đầu tư phát triển du lịch. Ngoại quốc đổ tiền vào, ký kết với giới chức thẩm quyền, ngư dân bản địa bị buộc phải ra đi. Đang an cư lạc nghiệp, bỗng dưng người dân trở thành những số phận trôi dạt. Trong đau xót, bà con chỉ biết ngửa mặt lên trời mà hỏi: quản lý đất nước kiểu gì, phát triển kiểu gì?
Thế hệ của chúng tôi, ai cũng có một tuổi thơ ít nhiều ngậm ngùi. Ngậm ngùi hơn nữa nếu mai đây, chẳng những không còn quê nội quê ngoại, mà cả thành phố cũng trở nên xa lạ, nếu đất nước này biến thành một tỉnh của những con chó sói phương Bắc. Đi đâu, đứng đâu, ngồi đâu cũng chỉ thấy rặt một giống Tàu, Tàu và Tàu!
Mẹ dạy anh cốt cách tre làng
gió cách nào vẫn đứng thẳng
Cha dạy anh “Tôi trung không thờ hai chúa”
nước đục không tắm hai lần
thời thế bịt mắt khóa miệng bắt anh làm thinh
tự do trong rọ
Ông Nguyễn Đức, bán "quần áo sida" trước cổng chợ Hạnh Thông Tây, kể gia đình bà Tám Bảnh vốn đâu phải nghèo hèn gì. Hồi xưa, má của bà từng nuôi giấu cán bộ. Sau này khi đất đai quy hoạch, cả nhà bà Tám Bảnh bị đền bù giá rẻ mạt rồi tống ra đường. Con cái của bà tứ tán. Bà Tám bắt đầu chửi chế độ từ đó.
Cướp xưa băng nhóm làng nhàng
Cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi
Có con dấu đóng đỏ tươi
Có còng có súng dùi cui nhà tù
Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn
Mẹ đào hầm từ thuở tóc còn xanh
Nay mẹ tự lột truồng lăn mình ra giữ đất!”
Ông thường ca cẩm công việc quá bận rộn hơn cả khi còn đương chức; nhưng hầu như ngày nào ông cũng có mặt ở quầy bán bún riêu cô Mận. Ông thân mật hỏi thăm chuyện làm ăn, sức khỏe cụ bà và hai vợ chồng, chuyện học hành của con cái … Cô cảm động trước sự quan tâm, săn sóc của ông, nên đối đãi với ông có phần ưu ái. Nhưng, dần dần cô thấy cử chỉ, nói năng của ông hơi bất thường.
Tôi có thằng bạn, tôi không gọi nó bằng tên tục mà gọi “tít rằn”. “Tít rằn” quê tôi cho là keo kiệt, bủn xỉn, chọn cách sống của Grăngđê bên nước thực dân cách đây cả thế kỷ. Sáng nào hắn cũng đi sớm, thực tình chẳng có việc gì mà bận rộn như vậy, hắn đến tự pha cà phê để tiết kiệm 4 ngàn, bật quạt, coi báo trên mạng … toàn những thứ mà ở nhà phải trả tiền.
Mấy năm sau tôi trở lại. Xã vẫn nghèo, chợ vẫn lầy lội xập xệ, mẹt khoai mớ rau vẫn không khác trước, chỉ có người bán người mua ngày càng già cỗi đi. Miếu ông Minh vẫn vậy, tù mù u ám, tượng ông phủ bụi và lớp sơn kim nhũ vụng về đã phai tróc theo ngày tháng. Tôi định hỏi: “Ngồi trên kia ngó mãi một cảnh đời ngày càng tàn tạ thì chắc chẳng vui vẻ gì, ông Minh nhỉ?”
tự do ơi, bóng níu hình chưa được
bỗng giặc đè, giặc khát
tự do ơi, ước sao êm thắm nhẹ nhàng
tiếc. phận quê mình chưa tay với tới
ở xứ mà, dân không khỏi tiếng oan
cái vòng nhược tiểu chẳng phải bóng vô can
YêuNướcViệtNam.org