Nhìn Từ Trong Nước
Cùng là chuyện bỏ quê hương ra đi, cùng là thân phận lưu lạc tha phương, nhà thơ Nguyễn Bính thời tiền chiến đã cảm khái sáng tác nên “Bài hành phương Nam” vang vọng mãi trong sự ngưỡng mộ của chúng ta, còn một số dân nghèo nhập cư cùng khổ thời nay cũng vô tình làm nên những bài “Bài hành phương Nam” thê thiết của riêng họ.
Bốn mươi năm đất nước xác xơ, rừng đã vàng, biển đã bạc, đất cũng đào lên đem bán đọng thành những hồ máu đỏ nhoét nhoe.
Văn hiến ngàn năm đốt ra than, người thành ngợm, cáo thành tinh, nhân tình điên đảo chẳng còn thâm sâu lễ nghĩa.
Giáo dục thì lẩn quẩn như cua bò trong rọ, đem tương lai làm chuột bạch thí nghiệm chơi.
Đào tạo cho ra một lô tiến sĩ giấy ăn mày, gặm ngân quỹ, nghễu nghện chức quyền tại vị.
Xa Nha Trang nhưng không mất Nha Trang. Cho đến ngày ngôi trường Võ Tánh bị bức tử. Cho đến ngày đường Bá Đa Lộc biến thành đường Lý Tự Trọng. Cho đến ngày đường biển Duy Tân, linh hồn của Nha Trang, biến thành đường Trần Phú. Khi trở lại Nha Trang. Cầu Xóm Bóng vẫn còn, Tháp Bà vẫn còn, Cầu Đá vẫn còn và biển vẫn xanh nhưng tất cả đều trở nên phô trương, huyên náo, lòe loẹt.
Ngu lâu như thế thì biết đến bao giờ mới tới được cổng thiên đàng XHCN! Đó là chưa muốn nói cái ngu nó làm cho ai cũng trở nên hèn! Hèn, khi không dám chỉ mặt gọi tên bọn cướp biển là Tàu ô, mà chỉ dám gọi khe khẽ là “tàu lạ”. Khi chúng cắt cáp, đã không dám la làng lại còn chạy tội cho chúng, bảo rằng vô tình làm đứt!
Thế đã xong đâu, lại đến ông quản lý đô thị, bắt nó nộp phí vỉa hè. Cũng lẽ ra, như các ông ấy nói với nó, là ba trăm nghìn đồng một tháng, nhưng chỉ lấy hai trăm, ghi trong giấy một trăm, một trăm bên ngoài, chi “bồi dưỡng” cho anh, chị em trong đội quản lý đô thị, suốt ngày “ đội nắng” giữ cảnh đẹp thành phố!!!
Dậy đi em hãy mở mắt ra
quả bầu, mớ đậu, buổi chiều tà
ngày mai em có được đi học
hay đời lăn theo những trái cà ?
Trong khi bệnh viện các cấp quá tải, trong khi hai ba bệnh nhân phải nằm chung giường, trong khi bệnh nhân nằm ghế bố la liệt ngoài hành lang, mà có một giai cấp ngang nhiên huy động toàn hệ thống để chăm sóc cho một nhúm cán bộ đảng viên. Không hiểu trong lịch sử nước nhà, đã có một giai cấp thống trị nào chẳng những bất tài mà còn tàn nhẫn với người dân như hiện nay? Tìm hoài trong cổ sử mà chưa thấy
Quả thật, cho đến hôm nay, dưới sự lãnh đạo của Cộng Sản, chuyện Việt Nam có thể sánh vai cùng cộng đồng nhân loại vẫn còn lâu, lâu lắm. Trong suốt hơn nửa thế kỷ kể từ ngày cai trị miền Bắc và ba thập niên từ lúc cưỡng chiếm miền Nam, Cộng Sản Việt Nam đã gieo rắc muôn vàn tang thương cho dân tộc.
Chiều nay cày cục viết
thơ tình mà ruột đau
em mười năm bữa trước
em chín năm hôm sau
Bốn bé còn măng sữa
mẹ ở ngoài vòng tay
giặc hung hăng ngoài biển
triều đình như ngủ say
YêuNướcViệtNam.org