Nhìn Từ Trong Nước
Ba mươi năm trước anh là ông hoàng của các vũ trường. Với một chiếc vespa duyên dáng, anh lượn tới lượn lui trong ánh đèn màu y như một con ong đào hoa trong vườn thượng uyển. Anh đã tiêu pha tuổi trẻ và những đồng tiền kiếm được dễ dàng cho những cuộc chơi rập rình tiếng nhạc, để được những người chuyên sống về đêm tôn xưng là vua, mà không hề biết rằng cuộc đời là con một mụ cho vay nặng lãi.
Chẳng biết chuột chồng, chuột vợ đi đâu? Nghe nói chuột vợ hình như ăn phải thuốc diệt chuột tiêu đời cách hang chuột chục thước. Thuốc bỏ mấy tháng nay, chẳng linh nghiệm, chẳng hiểu sao nay mới có một con ăn phải? Bốn con chuột con thì người nói người ta cho gà trống dứt sạch. Có người cho rằng thằng Tý mang về nuôi trong lồng như nuôi chim con.
Trại tập trung Hàm Tân, thiếu tá Thu bị gọi lên chất vấn về thành tích không khai trong lý lịch: tượng “Ngày về” và tượng “Thương tiếc”. Sau khi lắng nghe ý nghĩa của các bức tượng, 6 tên cai ngục đã thay nhau đánh đập ông dã man trong 3 ngày, chúng dùng cánh tay hộ pháp vỗ mạnh vào 2 mang tai khiến ông chảy máu tai và điếc luôn từ ngày đó. Ông bị biệt giam trong conex, 8 tháng không thấy mặt trời.
Tôi nhớ bữa cơm Tây bạc triệu. Nhớ gã hành khất hung hăng đòi chia mười ngàn bạc với bà bán nhang. Nhớ cái giá ba đô, năm đô một lần xoa bóp cho khách của anh chàng cột tóc. Nhớ con cá hồng ba trăm ngàn không thể hóa rồng. Nhớ những nhạc công nhà hàng Yến ngồi uống trà suông. Cả tiếng nhạc dương cầm réo rắt của cô bé tuổi học trò đã phải đi kiếm sống.
Thắng lớn hơn Hoang một tuổi, hai đứa cùng học một lớp và rất thân nhau. Từ ngày Hoang bỏ học Thắng vẫn thường qua lại chơi với nhau, bày cho Hoang học, có miếng bánh, tấm quà hai đứa cùng chia nhau. Cái Nụ, con bà Tám thương Hoang lắm. Mỗi lần mẹ bảo Nụ đưa cơm cho Hoang, lúc nào Nụ cũng kiếm miếng ngon thêm vào.
Biết rằng, trên đời có thể xảy ra mọi chuyện ngoài ý muốn, từ đại sự quốc gia cho đến việc nhỏ nhặt của từng người. Ý thức được như vậy, nhưng dòng tộc Phượng chúng tôi thực sự bị sốc khi rơi vào thảm cảnh bị triệt hạ tràn lan. Các trường học đua nhau chặt Phượng. Trường học trở thành “chiến địa” của Phượng. Vốn là bạn tri kỷ, bỗng dưng Phượng bị biến thành … địch thủ!
Cái ly sứ chạy vù vù, xiên chỗ này, xẹt chỗ kia. Ba ngón tay cái của Ánh Hồng, tôi và cậu em trai mười lăm tuổi đặt nhẹ nhàng trên đáy ly di chuyển theo. Đè mạnh, cái ly sẽ dừng lại vì hồn không đủ năng lượng để kéo. Sau một hồi chạy như tề thiên múa gậy, nó dừng lại đột ngột. Có lẽ hồn mệt nên nghỉ cho lại sức.
Dòng Mekong hùng vĩ bao đời nay đã cần mẫn tải ngọc phù sa nuôi sống gần 70 triệu người trên toàn lưu vực 800 cây số vuông. Ở cuối nguồn, hai dòng Tiền Giang và Hậu Giang đã tạo nên vựa lúa lớn và một nền văn hóa đặc sắc với 17 triệu cư dân. Bỗng chốc tất cả trở nên suy tàn.Hạn 2016 đã lên đến Cần Thơ, vượt mức chịu đựng của dân ĐBSCL. Hạn 2020 còn khốc liệt hơn nhiều.
Thành ra người chỉ đủ sức làm kế toán nhưng lại đi hoạch định chính sách quốc gia, một kẻ đọc viết chưa thông lại đi rêu rao truyền bá tư tưởng nọ kia cho dân, hỏi sao đất nước không tụt hậu? Làm quan mới có bổng lộc chứ lương thì nào có mấy đồng, bảo sao người ta không chạy chức chạy quyền?Chính sách lý lịch đã đi qua ba thế hệ: thời ông, thời con, và bây giờ là thời cháu
YêuNướcViệtNam.org