Nhìn Từ Trong Nước
Đối với tôi không có “Ngày Thơ Việt Nam”
Mà chỉ có “Ngày Của Con Người” mà đất nước này cần tổ chức
Khi con người còn bị chà đạp, còn bị bóc lột, còn bị bắt giam
Thì thơ có thả lên trời bao nhiêu cũng thúi như đống cứt
Thơ không thể quay mặt với đồng bào để nhận huy chương nhà nước
Thơ không thể phản bội nhân dân để hưởng bỗng lộc triều đình
Những tác phẩm được viết bởi các Nhà Văn còn rất trẻ, góp phần dạy Công dân Giáo dục cho học trò Tiểu học hay những năm đầu Trung học. Chúng tôi bàng hoàng, và đau lòng khi nghe tin người ta đã tái bản, và tự động sửa lại nguyên bản của những quyển sách Tuổi hoa đã góp phần quan trọng trong việc tạo được một thế hệ người VN đàng hoàng, luôn yêu mến Tổ quốc, ông bà, cha mẹ, và thầy cô.
Năm cũ vừa qua. Năm mới đã và đang bắt đầu, đây là năm Dương lịch lần thứ hai mươi sáu ông Tân sống xa quê hương. Nhìn ra đường từ cửa phòng làm việc, ông thấy tiếc là đã bao mùa đông đi qua – ít ra cũng đã mười năm – mà một ngày có tuyết ông cũng không còn thấy; tại thành phố mà ông đang sinh sống. Không như những năm xa xưa khi ông mới đến tỵ nạn ở đây.
Mồng một tháng năm, mồng hai tháng chín, tết tây tết ta, năm nào cũng biếu nên thân quent. Con béc giê trông thấy bọn tôi còn vẫy đuôi mừng cơ mà! Thân quen đến mức thấy phòng khách đông người là cùng chủ nhà đem thẳng hoa vào bếp. Chứ đứng chờ à? Có đến đêm. Đông lắm. Xếp hàng. Nói xếp hàng thì không đúng, nhưng mặc nhiên thống nhất với nhau thằng đến sau chờ thằng đến trước ra rồi mới vào.
Không chỉ bốn giọng hát tuyệt vời, mỗi người một giọng riêng biệt không lẫn vào ai, mà còn có cả hàng chục, hàng trăm những giọng khác, như thể trăm hoa cùng nhau đua nở dưới ánh nắng Sài Gòn rực rỡ và tự do. Đó là cái thắng của bên thua cuộc. Và thắng đậm, kđã cứu hai mươi năm của Việt Nam Cộng Hòa khỏi bị chôn vùi dưới đám lá mục của lịch sử.
Nhà nước ưu ái dành quyền lực cho đám cậu ấm cô chiêu bất tài con cái những quan đảng tham nhũng là nhà nước ưu ái, dung dưỡng tham nhũng, nhà nước phản bội nhân dân, chống lại nhân dân. Dành quyền lực nhà nước cho con cái đám quan tham nhũng bất tài, nhà nước cộng sản đang loại bỏ và tuyệt diệt những hiền tài trong dân.
Sau nhiều năm được làm con cưng của gia đình ông chủ, thời gian cũng đã hao mòn dần cái nhan sắc và thể lực của tôi đi ít nhiều. Thay vào đó những thế hệ trẻ ngày nay nhiều em rất bắt mắt nên dần dần tôi nhận thấy mình nên về hưu để nhường lại vị trí xứng đáng cho lớp đàn em. Tôi bèn viết đơn xin rời khỏi công việc bao năm qua của mình
Tôi lại nợ Sách trên Đường. Một lần về Saigon, lang thang trên đường Trần Hưng Đạo, trước rạp hát Eden, ai đó bày ra cả một… đường sách mênh mông, tôi vớ phải cuốn Kim Chỉ Nam Của Học Sinh (Nguyễn Hiến Lê, 1956), để rồi từ một cậu bé thất học, tôi… bơi vào bể học. Tôi biết ơn sách và đặc biệt biết ơn Sách ở trên Đường.
Ngó mớ tựa rất kêu kiểu như “làm giàu không khó”, “Hai mươi bảy cách trở thành tỉ phú”, chị biết trong đó không có câu nào khuyên người ta biết thả lỏng tắm mình trong mùi hoa ban đỏ trong đêm. Mùi hoa nhẹ lắm, hít thở nhanh không cảm nhận được. Người giàu nhiều, mà đất nước vẫn nghèo, là vậy. Tới cái nắp cống ngoài đường cũng bị lấy cắp. Ai cũng vơ vét cho mình, sẵn sàng ôm tiền bỏ chạy.
YêuNướcViệtNam.org