Nhìn Từ Trong Nước
"Xưởng đẻ", "Cửa hàng thịt Thanh Niên" và bây giờ là "Hiệp hội nhà vệ sinh Việt Nam"!!! Câu chữ làm cho điều nó chuyển tải có ý nghĩa thế nào tùy thuộc rất lớn vào những gì hiện ra trên bề mặt của chữ. Tiếng Việt còn nhiều cách để miêu tả những hoạt động mà người dân bình thường tránh nói tới một cách thô lậu.
tôi có người yêu xuống đường hôm qua
tôi có người yêu vừa mới đi ra
nó đạp vào nhà nó đạp thật thà
nó bảo là “mày chống China...”
tôi có người yêu xuống đường hôm kia
tôi muốn yêu anh yêu Việt Nam
Những nhà cách mạng của thế hệ đầu tiên và thứ hai rồi thứ ba lần lượt qua đời. Thế giới bên kia là một thế giới buồn tẻ vì nó không có sự tranh đoạt quyền lực hay một nguyên cớ nào để họ làm cách mạng, điều vốn là mục đích và ý nghĩa của sự tồn tại của họ. Ở đó không có cái chết nên không aí giết người. Không có giết người thì không có cách mạng.
Anh muốn viết một cái gì đó nhưng rồi chẳng biết viết gì. Xã hội cứ nháo nhào biết bao nhiêu chuyện, con người thay đổi đến chóng mặt, cuộc sống lắm chuyện đảo lộn đến không ngờ, đạo lý, truyền thống bị bôi đen, mọi giá trị bị thay đổi. Biết bao chuyện của cả một thời thổ tả tràn lan ra đấy, nhưng anh không dám viết, anh nhát gan, anh sợ đủ thứ.
Quần chúng nhờ vào những vụ bóng đá đẳng cấp với thi hoa hậu đủ loại như thế mà quên đi phần nào những oan ức bắt bớ tù đày. Cứ chém người ta xong thì nghĩ ngay tới chuyện xức thuốc. Chưa êm việc Thủ Thiêm thì để tâm tư vào việc ca ngợi um sùm người đẹp Bến Tre đoạt chức hoa hậu. Họ chủ trương bày ra toàn những thứ ruồi bu cho qua cơn hạn.
họ đốt tiền thuế của dân giống như đốt tiền vàng mã
cho một kẻ không có công trạng gì với đất nước
đất nước gì nhìn lại chẳng khác miếu cô hồn
thờ ma cúng quỷ còn lũ âm binh thì tác oai tác quái
Cho đến khi vận nước thay đổi, người dân lại được làm chủ đất nước, người dân sẽ tống cổ những tên tội phạm với dân với nước vào nhà tù Thủ Thiêm. Những kẻ tước quyền dân, những kẻ dâng hồn thác Bản Giốc, dâng cổng nước ở Lạng Sơn, dâng điểm cao 1509, dâng Gạc Ma cho giặc phương Bắc phải vào sống cuộc đời người tù trong nhà tù Thủ Thiêm mà ngẫm cuộc đời hại dân phản nước
Các công ty xuất khẩu gạo bây giờ là những địa chủ kiểu mới. Họ chẳng cần bóp nặn từng đồng từng cắc, họ cứ sống phong lưu trong những biệt thự có gắn máy lạnh, đi xe bóng láng. Họ không còn sợ bị đem ra bắn bỏ như bà Nguyễn Thị Năm. Cái tội lớn nhất của bà là đã dám nuôi bác Hồ và cán bộ Đảng. Vì vậy, khi bà bị đem ra đấu tố, bác đã phải che râu để đứng xem.
Mạng xã hội bùng nổ thật sự khi một chiếc giày từ tay người dân Thủ Thiêm đã được ném thẳng vào bà Nguyễn Thị Quyết Tâm vào sáng 20 tháng 10 trong buổi họp dân Thủ Thiêm được gọi là tiếp xúc cử tri. Chiếc giày của một người phụ nữ còn trẻ, chị là Nguyễn Thùy Dung sinh năm 1990 ngụ tại quận 2 thành phố HCM, một trong hàng chục ngàn nạn nhân của khu đô thị mới Thủ Thiêm.
YêuNướcViệtNam.org