Nhìn Từ Trong Nước
Cái sự nổi tiếng của người làng Kình bây giờ là khai thác triệt để những kẽ hở của nhà nước nên cả làng giàu lên nhanh chóng bằng trốn thuế và buôn nước bọt. Vào làng Kình, đi khắp các nhà chẳng thấy ai quan tâm bàn chuyện quốc sự, chỉ nghe họ bàn tán về những mánh mung làm giàu. Chỉ trong vòng mười năm trở lại đây,làng Kình có cả một bị giáo sư, một bồ tiến sĩ.
Người thì bảo anh ta phạm tội hình sự, người lại bảo mắc tội chính trị. Nhưng cả hai tội mình đều thấy khó tin. Anh ta không có dáng dấp của kẻ cướp bóc, sát nhân, và cũng không có phong độ của người làm chính trị. Mình có cảm giác anh ta là một khúc củi rều, do một trận lũ cuốn từ một xó rừng nào về, trôi ngang qua trại, bị vướng vào hàng rào của trại rồi mắc kẹt luôn ở đó.
tháng trước giá điện tăng
hôm trước giá xăng lại tăng thêm một ngàn đồng/1 lít
hôm nay hàng họ đều tăng giá
trừ một thứ: chất lượng cuộc sống
rặt một phường giá áo túi cơm
cúi đầu chịu tang trước thằng man rợ
Thời thế bây giờ quái lạ, nghĩ không ra
Thanh thế ba miền 90 triệu dân câm nín
Quyền lực độc tôn xăng dầu điện nước thi nhau bóp họng
44 năm trời chưa cởi được vòng kim cô
Thời thế bây giờ mỗi ngày mỗi loạn cả lên
Thằng bợ đỡ bưng bô chết thành thần, ngồi ngang hàng với Phật
Thập niên 60 - 70, khi những ban nhạc trẻ Sàigòn đang làm mưa làm gió ở những Ðại Hội Nhạc Trẻ Lasan Tarberd, Thảo Cầm Viên… thì ở Hà Nội một vụ án liên quan đến âm nhạc được xem là “nghiêm trọng ” thời ấy khiến 2 người đàn ông chịu mức án một người 10 năm, người kia 15 năm tù. Một người còn sống, một người đã chết ngoài đường phố sau khi mãn hạn tù đày.
Cũng sẽ không quên chuyện Trần Đại Quang bắt đom đóm bỏ vào chai thủy tinh lấy ánh sáng để học ra tiến sĩ. ( sao giống chuyên ông tiến sĩ nào đó thời vua Lê Thánh Tôn quá vậy!) Nếu được phép bỏ phiếu thì bộ máy tuyên truyền của Việt cộng sẽ đoạt quán quân vô địch muôn năm không một ai, một quốc gia nào dám mon men tới gần trong kỹ thuật, kỹ nghệ và nghệ thuật nói phét thành thần.
Anh không tài nào hiểu được, bằng phù phép ma thuật nào mà một thằng lưu manh như hắn có thể làm mờ mắt cả làng nước. Phải rất rất nhiều năm sau nữa, anh mới hiểu được rằng đây là thời của lú, của mê, thời của bọn lộn sòng lộng giả thành chân. Một thời mà ngay cả nước cũng có thể mất, khi kẻ lạ cứ ngang nhiên nhảy vào làm vua, thì chuyện anh mất cả nhà cửa, mất cả vợ con chỉ là chuyện nhỏ…
Sau 1975, toàn bộ nền âm nhạc miền Nam nói chung Sàigòn nói riêng được liệt kê vào loại phản động cấm phổ biến, trong đó bolero cách gọi chung một thể loại nhạc đại chúng uỷ mị không có giá trị, nấm mồ được đào và bolero cũng được chôn xuống chờ xanh cỏ. Thêm 40 năm nữa, một ngày kia bỗng thấy trên truyền hình quốc gia VTV tràn ngập loại âm nhạc “uỷ mị bolero“
Đất nước này đang ngủ
dưới một xác ướp
đất nước này đang ngủ
cạnh một lưỡi bò
đất nước này đang ngủ
tất cả cột đèn trở thành đần độn
đất nước này đang ngủ
YêuNướcViệtNam.org