Nhìn Từ Trong Nước
Nhất là dưới chế độ mới không quan niệm chữ Quân Sư Phụ quan trọng trong lễ nghĩa nữa. Thầy giáo chỉ là người cán bộ dạy những điều mình biết cho đám học trò (như học viên thôi). Còn chuyện tình nghĩa chỉ là trong sách giáo khoa thư của thời phong kiến hay thời ngụy trước kia. Trường gì mà trong một năm đã xảy ra ba, bốn vụ, giáo viên dụ học trò gái đến mang bầu rồi bỏ chạy làng.
Tưởng cái chết sẽ lọc sạch tất cả, ai ngờ ba ngày, bẩy ngày , 49 ngày, rồi 100 ngày trôi qua mà lần nào ra thăm mộ cả nhà đều bắt gặp biển “cấm đái” chôn đúng nơi đầu mộ.. Lúc đầu ai cũng nghĩ đó là trò nghịch ngợm, phá đám của thằng Hiếu, nhưng rồi giỗ đầu, giỗ cuối, sự việc cứ liên tục lặp đi lặp lại khiến mọi suy nghĩ dồn về dân làng
May hay vá là động từ chỉ cho môt hành động. May áo là đem một khúc vải nguyên may thành áo. Còn“ vá“ do áo bị rách phải kiếm mảnh vải khác may chồng lên chỗ rách cho lành lặn dù không được đẹp như áo mới, áo nguyên vẹn. Tôi nhớ lại lúc học lớp đệ thất, đệ lục có giờ nữ công cô giáo cho đám nữ sinh tập đan và vá áo.
té có thể sứt cọng gãy càng bò lăn bò lết
nhưng rơi, eo ơi, các-mác lê-nin vẫy tay chào
thiên đường xã hội chủ nghĩa nằm cao quá
lỡ tay rơi chỉ còn lối địa ngục vùi thây
như có bác trong ngày vui đại thắng
có ai đánh bài mà không một lần thua?
Bây giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu, nhà trường đểu... Cái gì cũng đểu cả nên "đểu" hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ. Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Riêng Việt Nam chúng ta còn có thời kỳ đồ đểu. Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu.
Thầy giáo dạy chúng tôi rằng Cán Bộ Là Người Đầy Tớ Trung Thành Của Nhân Dân. Sao bây giờ đầy tớ ai cũng giàu, ai cũng nhà lầu xe hơi, tiêu xài như nước, ốm đau ra nước ngoài trị bệnh, ở trong nước thì có ủy ban chăm sóc sức khỏe cán bộ cao cấp. Người dân đau thì nằm la liệt ở gầm giường, ở hành lang bệnh viện, nhiều người phải xếp hàng xin cơm từ thiện
Con chim không hót thành lời mà ra nhạc. Tiếng nước tôi cũng vậy, mỗi câu nói là những hợp âm cấu thành câu nhạc. dễ dàng quá nên ai cũng có thể làm thơ được, mà ai cũng yêu thơ nên nước Việt Nam tự xưng là vương quốc thơ cũng phải thôi. Chỉ có điều, thơ không phải số nhiều mà phải có hồn. Cái ấy mới thực là khó.
Thay vì rửa tiền, bọn Bắc Kinh tìm cách “rửa nhôm” tuồn sang Mỹ
Chúng đã từng rửa nhân dân tệ thành đô la, rửa 39 “thùng nhân” Việt Nam thành quốc tịch China ma quỷ
Chúng định rửa Càn Long để xóa sạch Quang Trung
Còn gò Đống Đa là còn bất tử những Quang Trung!
Thiên đường, địa ngục, ngoài kia bá tánh vẫn kêu trời. Hai cảnh giới đối cực kia sao mãi nhập nhằng, kẻ nói này người nói nọ. Ông nói “đất nước này đáng sống nhất hành tinh”. Bà la “địa ngục đấy, chết đi mày”! Ngôi chùa bề thế đó rồi. Cờ đỏ sao vàng và cờ đỏ búa vàng liềm vàng treo một hàng phất phơ cùng gió chướng.
YêuNướcViệtNam.org