Nhìn Từ Trong Nước
Sau khi được mèo Tom cho uống sâm banh và ăn bíp-tết, hứa làm bạn không cần mười sáu chữ vàng mà chỉ cần một chữ bạc, vua chuột chù yên tâm tìm đến mèo Đôrêmôn để mong kết thêm bạn. Đây là một loại mèo máy cực kỳ tinh xảo và khôn ngoan, được nặn ra từ đống tro tàn sau thế chiến thứ hai và cũng như mèo Tom, mèo Đôrêmôn không thèm ăn thịt chuột,
Rồi Bắc/Nam thống nhất, nhưng Hoàng Anh Tuấn, Phạm Đình Chương, Vũ Thành …đều ù té ra biển, hốt hoảng bỏ của chạy lấy người, quên hẳn cái “giấc mơ hồi hương” mà họ đã từng ôm ấp trước đó. Kẻ ở lại, Nguyễn Ngọc Lan – sau chuyến hồi hương vào năm 1975,ghi lại cảm xúc của mình, trong một tập hồi ký ( Hà Nội Của Tôi Thế Đó ) không được xuất bản.
Bên cạnh những hàng tên tuổi và có tính văn chương bác học, thì câu đối cũng là một phương tiện cho giới bình dân, khuyết danh, người Việt chúng ta thích thơ phú hò vè. Người Việt, thường rãnh rỗi ba ngày Tết, dù ngày xưa, dân ta cũng nghèo, nhưng vì truyền thống" có đói cũng ngày Tết, có hết cũng ngày mùa" nên ngày Tết thường đi chúc Tết, thăm viếng nhau
Tố Hữu không ngờ bị Vũ Hoàng Chương chê bai là nịnh hót Stalin nên bực tức. Sau đêm đó, Vũ Hoàng Chương đã bị công an bắt giam tại khám Chí Hoà. rong nhà tù bị hành hạ, ăn uống thiếu thốn nên ông kiệt sức, VC biết ông sắp chết nên thả về. Chỉ 5 ngày sau đó, ngày 6/9/1976 thì ông qua đời... Việt Nam đã mất đi một thi nhân tài hoa, bởi bàn tay sắt máu của Tố Hữu.
Người miền Tây thân thiện lắm, họ rất nhiệt tình và chân thành với tất cả mọi người, đặc biệt là lối buôn bán cũng từ đó mà tạo nên một miền Tây dễ thương đến lạ. Họ tuy coi việc mua bán là quan trọng cho việc mưu sinh hàng ngày nhưng vẫn vô cùng hào phóng bởi cách mời khách dùng thử mà không lấy tiền. . Với những loại trái cây nhỏ thì có thể cho cả chùm như nho
Mấy năm đầu, sau khi chiếm được miền Nam; nhưng không bao giờ chiếm được lòng người. Thừa biết lòng dân căm thù cộng sản, kẻ cai trị cứ nơm nớp sợ hãi, sợ mọi người cùng mọi thứ chung quanh, sợ cả tiếng pháo nổ khi Tết đến. Chiều Ba Mươi vắng lặng. Đêm Giao Thừa u uất, không tiếng pháo rộn rã đón mừng Năm Mới như khi miền Nam còn tự do, an bình.
Phản ứng của công chúng, những thắc mắc, kiến nghị của nhiều người, nhiều giới, kể cả của một số tôn giáo, tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế về cuộc tấn công vào thôn Hoành, xã Mỹ Đức, huyện Đồng Tâm, thành phố Hà Nội vào rạng sáng 9 tháng 1 đã được đảng, nhà nước, chính phủ vứt vào sọt rác. Hy vọng quốc hội thành lập một Ủy ban Điều tra độc lập, tất nhiên là… ảo vọng.
Thời buổi bây giờ toàn những kẻ sống đểu giả, lừa đảo, đến ngay cả cái thằng tiến sĩ Tôn, người bạn thân nhất, có học hành đến nơi đến chốn mà cũng vừa mới lừa Nguyễn chín trăm triệu. Thế nên kiếm được một người tử tế như Lễ, biết lắng nghe, biết thấu hiểu, biết chia sẻ thật là hiếm. Đấy người ta gọi là tri kỷ.
Cách mạng từng ngon ngọt với họ rằng rồi đây khi thành công mọi người sẽ có đời sống tươm tất hơn, sẽ ăn ngon mặc đẹp, nhà cửa không còn lụp sụp tối tăm, ai cũng có mảnh đất riêng đề canh tác bù lại những ngày tang thương dưới bom đạn đế quốc Mỹ. Những mật ngọt ấy bây giờ trở thành thuốc đắng, nuốt tới đâu người Đồng Tâm nghẹn ngào tới đấy.
YêuNướcViệtNam.org