Nhìn Từ Trong Nước
Khó thể phủ nhận chiếc điện thoại thông minh (?) giúp con người kết nối với thế giới rộng lớn, liên lạc công việc nhanh chóng nhưng nó cũng khiến con người bị phụ thuộc và ít dành thời gian, quan tâm thực sự cho những người quan trọng trong cuộc sống.Tất cả những đối thoại trực tiếp đều bị thay thế bởi những tin nhắn. Mọi liên kết bằng ngôn ngữ đã bị giảm thiểu.
Đó cũng là một lý do khiến tôi không góp đơn ra đi theo dạng HO. Lý do khác là tôi muốn chứng kiến tận mắt coi người ta đọa đày đất nước nầy tới nước nào. Tôi không phải là người được đào tạo để làm theo cách thế của bất kỳ ai khác dầu cho họ là đám đông khôn khéo tới mức nào, tôi có hệ thống giá trị của riêng mình. Và tôi theo nó tận cùng…



Nguyễn Văn Sâm
Em đâu dám xỏ xiên ai, mà có muốn xỏ xiên cũng không có cái gì để xỏ. Chỉ có em từ hồi được giải phóng đến giờ mới bị hết thằng này xỏ tới thằng khác xiên! Bà chủ tịch quốc hội bị chửi là "con đĩ thúi" thì có cả cái đảng của anh nhảy vô bảo vệ nên thúi mấy cũng thành thơm. Còn em, bị anh chửi là thúi thì thành thúi thiệt rồi! Dạ dạ... nghề của em vẫn là nghề đĩ thúi; nhưng tên gọi mới là "đĩ nhà nước" ạ!"
Sức mạnh bạo lực của một chính quyền không thể ngăn chặn cái ác, nhưng tôn giáo thì có thể. Chính vì thế, một chính quyền khôn ngoan phải biết khuyến khích tôn giáo hoặc đơn giản là để yên cho tôn giáo chăm sóc đời sống tâm linh và đạo đức của dân chúng.
Đúng, đất nước chắc chắn đã đổi thay nhiều. Nhưng bên cạnh những cao ốc chọc trời, những cửa hiệu sang trọng, những dòng xe đắt tiền và những trưởng giả cực giàu là sự nghèo đói, là sự xuống cấp về mọi mặt từ đạo đức đến nhận thức trong xã hội. Đúng, đất nước đã biến chuyển nhiều. Những người lãnh đạo CS ngày càng giàu có. Họ làm giàu trên xương máu của đồng bào.
Tôi nói rất ít suốt đường đi từ nhà hàng ăn trưa đến sân bay Narita. Còn Huyền thì huyên thuyên suốt. Nó nói chuyện sẽ phải tính toán xem những khoản nào có thể đưa vào thanh toán của công ty, khoản nào phải trả bằng tiền túi. Tôi đau đớn tự hỏi bây giờ Huyền còn là một dược sĩ hoạt động chuyên môn là chính như tôi, hay nó đã hoàn toàn biến thành một doanh nhân, mà còn thuộc loại thực dụng?
Những người Việt tại Hoa Kỳ từng phục vụ cho chính quyền Sài Gòn rất đau lòng mỗi khi nhắc đến này 30/4. Họ gọi đó là ngày Quốc hận, và xem tháng Tư là tháng Tư Đen hay Tháng Tang. Ông Phạm Ngọc Cửu, thành viên của Cộng đồng Người Việt Quốc gia Liên bang Hoa Kỳ tại Florida, cựu phó tỉnh trưởng tỉnh Bình Thuận, năm nay 76 tuổi, nói với VOA Việt ngữ rằng tháng Tư là tháng Tang :“Đối với tôi trong 42 năm, tháng Tư là tháng Tang.
Rồi mai tôi về Đồng Tâm…
Uống chén trà đậm nước…
Trải manh chiếu mà ngồi hóng gió sông…
Ngắm đàn cò bay..
Thẳng cánh trên đồng..
Nghe cụ già kể chuyện..
Ngày xưa đánh giặc giữ làng..
Đừng hỏi tại sao họ lại ra đi để làm mồi cho cá? Người ở lại, cuộc đời đã ra sao? Dương Nghiễm Mậu mất rồi nhưng Nguyễn Thị Thụy Vũ còn sống, cứ thử hỏi bà mà nghe. Hoặc có điều kiện hãy đọc Mai Thảo, đọc hồi ký Nhã Ca… bạn sẽ có câu trả lời. Sinh thời, bố tôi hay kể về những người bạn đặc biệt – tù nhân “ngụy” ở Trại giam Thanh Lâm, Thanh Hóa. Bố bảo: họ chết gần hết, đói khát sốt rét
YêuNướcViệtNam.org