Nhìn Từ Trong Nước
Em phải sống. Vì tương lai của Nấm và Gấu. Vì đất nước này vẫn cần đến ý chí, lòng can đảm và sự dấn thân của những người như em. ngày nào em còn sống thì ngày đó Nấm, Gấu còn có Mẹ, ngày đó đất nước vẫn còn một công dân yêu nước, và bạn bè vẫn còn có Quỳnh – một người bạn, để đồng hành và cùng nhau thắp sáng lại đất nước đang bị u tối triền miên này
Tôi nhận thấy rõ ràng nhất là công an nơi đây, cả nam lẫn nữ công an hình như họ đã được tẩy não và đánh mất trái tim thì phải!!?? Tôi thấy không một người nào có thái độ nhã nhặn và ôn hoà với dân, những gương mặt đằng đằng sát khí rất đáng sợ! Nói chuyện với ai bất kể già, trẻ, lớn bé họ đều có thái độ coi dân như kẻ thù. Sẵn sàng thượng cẳng chân, hạ cẳng tay bất cứ lúc nào!
Làm người đôi khi là cả một chặng đường dài, nhưng đôi khi chỉ là một khoảnh khắc chọn lựa. Tôi cũng đã bỏ lại cây viết của mình, nói từ biệt bình an trong tiếng chuông của số phận, và xin được góp một chỗ đứng cùng các bạn, những người vô danh, cô thế đang lên tiếng về quyền làm người Việt Nam trên quê hương mình.
Nếu ở những cuộc biểu tình đầu tiên chống Tàu Cộng, nhân sĩ trí thức là những người đi đầu, thì hiện nay vì sức khỏe, vì bị ngăn ngay tại nhà, hầu như không thấy mặt họ trên đường. Nhưng họ chính là những người khởi xướng các cuộc “biểu tình trên mạng”, tiền đề của biểu tình trên đường. Ngày hôm nay dánh dấu sự trưởng thành của lớp trẻ Việt Nam. Họ đã đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm để tự mình phất cờ tranh đấu cho chính nghĩa
Một đất nước luôn có kẻ dẫn đường
Cho người ngoài kéo đến xâm lăng
Một đất nước
Đến bây giờ vẫn đói
Không có nhà để ở
Không đủ áo để mặc
Ốm không có thuốc
Vẫn còn những người run rẩy xin ăn
Những người có tâm, có trách nhiệm đứng ra phản đối những quyết định vô lý thì bị Đảng chụp mũ là phản động rồi cho lực lượng công quyền hành hung, bỏ tù người ta. Đó là biểu hiện rõ nhất cho bản chất của lãnh đạo chóp bu của Đảng CSVN: Độc tài, chuyên quyền, tàn ác và vong bản. Tàn ác với những người đồng bào của mình nhưng hèn nhát với giặc.
Đất nước là của tiền nhân gây dựng bằng bao xương máu, và để lại cho toàn thể con dân Việt chứ không phải dành riêng cho đảng CS của các ông bà. Các ông bà chỉ là thiểu số vài triệu trên 90 triệu dân, cớ sao các ông bà dành chiếm lấy làm của riêng, và đem bán nước cho ngoại bang? Cớ sao các ông bà đành tâm dẫn quân thù vào dày xéo non sông
Lòng dân đã oán ghét,và cương quyết tới tận cùng. Rõ ràng, biểu tình là do dân chủ động và tự phát, không có sự kích động, không có sự lôi kéo, không có tổ chức nào đủ quy mô hay cá nhân “lãnh tụ” nào đủ uy tín để hiệu triệu hàng chục ngàn đồng bào từ khắp mọi nơi đổ về Sài Gòn, chưa kể hàng chục cuộc biểu tình lớn /nhỏ đã và đang diễn ra khắp mọi tỉnh thành
Việt Nam không phải là quốc gia nghèo đói nhưng lại bất hạnh hơn cả nghèo đói khi bị đảng Cộng Sản lãnh đạo. Vì cùng chung hệ thống, đảng Cộng sản Việt Nam học tập toàn bộ những gì mà Trung Quốc đang áp dụng vào đất nước họ, và còn hơn thế, Hà Nội tuân lệnh Trung Quốc như một chư hầu trung thành bất kể lòng dân ta thán.
YêuNướcViệtNam.org