Nhìn Từ Trong Nước
Gần đây cũng thấy tội phạm người Tàu ồ ạt tràn vào VN đông như trảy hội mùa xuân. Qui mô gây án rộng khắp. Mức độ tội phạm đánh phá cuộc sống bình yên, đánh phá nền kinh tế, đánh phá đạo đức xã hội VN, cướp đoạt tính mạng, tài sản người VN vô cùng tàn bạo, gây thiệt hại nặng nề nhiều mặt cho hiện tại và để lại họa đau đớn lâu dài cho xã hội và con người VN.
Ông nhận được suất đi Pháp tham quan và thực tập tại một viện nghiên cứu. Chỉ cách giờ khởi hành mươi ngày chuyến đi bị ách lại. Không ai biết thật sự điều gì đã xảy ra, giám đốc cũng chỉ có thể nói :cậu cẩn thận trong lời ăn tiếng nói. Hắn đã đem những bàn luận thế sự, những tiếu lâm chính trị của ông với đồng nghiệp trong văn phòng, ngoài quán nước làm bằng cớ cho quan điểm lập trường yếu kém của ông.
“Bên này” đang xây dựng một siêu thị nhưng nhà tù thì vẫn ở “bên kia”. Chẳng biết bên nào vui hơn? ... Khi hiện diện trong cuộc đời này là chúng ta đã ở trong một thế giới cũng chật hẹp và nhiều ràng buộc như phía “bên kia”. Chỉ khi nào số phận đã “hết hạn” ta sẽ trở về một nơi nào đó, như “bên này”... Biết đâu sẽ vui hơn…
Sau cuộc gặp gỡ bất ngờ với Đoàn Chuẩn tôi được đi Liên Xô học, rồi làm báo, rồi đi tù 9 năm. Ra tù, tôi bận lăn lộn kiếm sống, rồi liều mạng vào Sài Gòn, nơi không có bàn tay quen thuộc nào chìa ra cho mình. Đất phương Nam rộng rãi, người miền Nam phóng khoáng, che chở tôi, cho tôi mái ấm trong tha hương. Đoàn Chuẩn (1924-2001) là một tiên ông lạc bước xuống trần. Anh không thuộc về thế giới này.
Cơm hấp lá sen, gọi tắt ra là cơm lá sen, thuở đó ở Saigon này rất là hiếm hoi, có lẽ chỉ mình quán Ốc mới có món đó, những hạt gạo thơm vo kỹ, để trên những tấm lá sen thơm cho vào nồi hấp chín thành cơm. Mùi thơm của lá sen thấm vào những hạt cơm rời thơm ngon bùi ngậy, nhất là được loại gạo ngon như là Nàng Hương Chợ Đào, có hương thơm nổi tiếng ở Long An.
Bên trời Tây, người ta hình dung thần chết là một bộ xương khoác áo choàng đen với hai hàm răng trắng hếu, tay cầm lưỡi hái. Phía trời Đông, cái chết là những con ma chưa hề có ai trông thấy nhưng lạ một điều là ai cũng biết rất tỏ tường. Ma le có lưỡi dài tám thước, ma da trơn tuột như rong rêu ở dưới sông, ma Hời thư bụng phình to như cái trống
Trải qua 44 năm bể dâu để biết đá biết vàng
Nhân dân hết còn ngây thơ mà trưởng thành như Phù Đổng
Trong “Trại Súc Vật” chất người luôn hằng sống
Nhân quả rồi đây sẽ oán trả ân đền Chỉ có tay sai China mới dám siết cổ con Rồng cháu Tiên vô thòng lọng
Chỉ có tay sai China mới bóp nghẹt tự do tư tưởng loài người
Đã gần mười năm nay không gặp lại Đầm, Kiên thấy Đầm già đi nhiều quá, cứ như Đầm đã ở cái tuổi năm mươi chứ không phải ba chín như Kiên. Cả cái ngôi nhà mà vợ chồng Đầm đang ở cũng già nua, tường tróc vữa, mái ngói trên nóc có mấy hòn bị xô lệch, những giọt nước đang thi nhau nhỏ tí tách xuống chiếc thau nhôm đặt dưới nền nhà.
Cảm giác chưa từng có ấy thoáng qua rất mau, và Thuật cho rằng có lẽ vì hai độ nhậu dữ dằn ở hai điểm khác kéo dài từ mười giờ sáng cho đến giờ, đã làm ông run tay. Nhưng vừa cho nó vào miệng, thì rõ ràng nó lăn lên lưỡi của ông và tuột vào yếu hầu, rồi dường như dừng lại ở thực quản. Ngay lúc đó, ông đã nghẹn thở mất mấy giây.
YêuNướcViệtNam.org