Nhìn Từ Trong Nước
Rồi mai tôi về Đồng Tâm…
Uống chén trà đậm nước…
Trải manh chiếu mà ngồi hóng gió sông…
Ngắm đàn cò bay..
Thẳng cánh trên đồng..
Nghe cụ già kể chuyện..
Ngày xưa đánh giặc giữ làng..
Đừng hỏi tại sao họ lại ra đi để làm mồi cho cá? Người ở lại, cuộc đời đã ra sao? Dương Nghiễm Mậu mất rồi nhưng Nguyễn Thị Thụy Vũ còn sống, cứ thử hỏi bà mà nghe. Hoặc có điều kiện hãy đọc Mai Thảo, đọc hồi ký Nhã Ca… bạn sẽ có câu trả lời. Sinh thời, bố tôi hay kể về những người bạn đặc biệt – tù nhân “ngụy” ở Trại giam Thanh Lâm, Thanh Hóa. Bố bảo: họ chết gần hết, đói khát sốt rét
Những bài học luân lý của bà không lê thê như những bài học lịch sử do Đảng viết. Bảo rằng bọn trẻ ngày nay vô ơn, không phải đâu. Chính Đảng mới là cái tập thể vô ơn nhất, trong đó có những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Như Vũ Hạnh sống ở miền Nam và Thu Tứ sống ở Mỹ. Không còn Đảng thì tự nhiên đứa trẻ nào cũng biết yêu mẹ yêu cha, yêu hạt lúa củ khoai. Và như thế, đương nhiên là yêu nước.
Hãy nhìn chàng ca sĩ tiêu biểu nhất cho giới trẻ Việt. Em đang tâm tình điều gì vậy, em muốn cổ súy thứ gì thông qua mớ quần áo giày dép nửa ta nửa Tàu, nửa tân, nửa cổ? Với thừa mứa áo quần, tiền bạc, em có thực sự cô đơn khi “ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi, lòng vắng tư bề không liếp che gió về…” như nhạc sĩ Đặng Thế Phong khi viết “Giọt Mưa Thu” cũng vào năm 24 tuổi?
đất nước tôi tự hào, cái gì cũng nhất toàn cầu
một chiếc đũa dài gấp ba lần trường chinh ông cha đánh giặc
một ụ rơm phát tích hóa tượng đài
sao anh ra đường thấy Mẹ ngã lại làm ngơ!
đất nước tôi vinh quang chữ nghĩa tột cùng
sao một mình em còn ngồi khóc với sách giáo khoa!?
Hình ảnh cô Kiều Trinh không thể bôi xóa được trong hồ sơ của cảnh sát Thụy Điển, Anh quốc, và nó đã được phơi ra cho nhân dân nước họ biết rồi. Họ sẽ nghĩ gì, khi ở Việt Nam, kẻ cắp lên mặt dạy đạo đức người lương thiện? Nói như Giáo sư Ngô Bảo Châu, nếu có hình ảnh nào làm nhục Việt Nam tốt nhất thì chính là hình ảnh cô Kiều Trinh trên TV
Làm quan xã thời nay sướng hơn các ông Lý trưởng thời phong kiến. Các ông Lý trưởng còn sợ ông chánh tổng, nhưng ngày nay quan dưới có phần thì quan trên cũng có phần nên mọi việc đều êm ru bà rù rơi vào yên lặng. Cứ làm anh quan xã là ba đời sung sướng, con cháu cũng có phận nhờ.
Còn việc ăn uống của các học viên thì sao? Việc này chia ra hai hạng. Hạng một là những người không được người nhà gửi tiền tiếp tế. Những người này được gọi là “mồ côi.” Tiêu chuẩn của họ theo nhà nước quy định thì cũng đủ sống. Nhưng họ bị “ai đó” cắt bớt tiêu chuẩn, nên rất đói. Hạng thứ hai là có người nhà tiếp tế.
Ở đất nước Việt trong thời đại mới, cha mẹ cũng lo chăm chăm đi tìm một trung tâm du học có uy tín thay vì đấu tranh để xây dựng cho con một ngôi trường có môi trường học tốt. Con đi du học nước nào cũng đều được cả, vì chắc chắn là vẫn tốt hơn Việt Nam. Và những kẻ đã đi, thì chẳng khi nào muốn quay trở về, buồn thay, bởi họ biết xấu hổ!
YêuNướcViệtNam.org