Thơ
Đứng trước sự thật
bạn hơn cả một nụ cười
đứng trước xe tăng
bạn hơn cả thép
những kẻ gian dối không biết xấu hổ
và kẻ hèn hạ nhất, chúng cầm súng, xây nhà tù và khát máu
và bạn, vẫn đứng ở đó, bàn tay không
ngày kia tôi về quê hương
để xin chào hỏi chút hồn riêng tôi
rồi ngày kia tôi đến nơi
cúi chào yêu mến giống nòi Việt Nam
một ngày kia giữa cội nguồn
xin chào yêu mến linh hồn Việt Nam
Mãi mãi từ nay mất một người
Mà nghe ngàn triệu tiếng Than Ôi!
Chào anh! Vĩnh Biệt Người Anh Lớn
Hẹn gặp… mà thôi Hết-Gặp-Rồi!
Mười Tám Thôn Vườn Trầu đang khóc
Mưa Sài Gòn mưa tới Hóc Môn
Tô Thùy Yên ạ… hoa me rụng
Triệu giọt mưa thành Nước Mắt tuôn!
Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nổi nhớ sáng khôn nguôi
Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi
1975 - Mẹ ra đường bán buôn mưu sống
bán hết những chiếc áo dài đẹp
bán hết những thứ còn sót lại
sau trận bị đánh cướp
bán hết những giấc mơ đứt đoạn
chẳng ai mua
những lần công an rượt chạy
vì chiếm lòng lề đường
tháng trước giá điện tăng
hôm trước giá xăng lại tăng thêm một ngàn đồng/1 lít
hôm nay hàng họ đều tăng giá
trừ một thứ: chất lượng cuộc sống
rặt một phường giá áo túi cơm
cúi đầu chịu tang trước thằng man rợ
Thời thế bây giờ quái lạ, nghĩ không ra
Thanh thế ba miền 90 triệu dân câm nín
Quyền lực độc tôn xăng dầu điện nước thi nhau bóp họng
44 năm trời chưa cởi được vòng kim cô
Thời thế bây giờ mỗi ngày mỗi loạn cả lên
Thằng bợ đỡ bưng bô chết thành thần, ngồi ngang hàng với Phật
Tháng tư, có sương phụ tang trắng,
Đi kiếm xác chồng tận phương xa
Lệ đã khô ran, quầng mắt thẫm
Mộ bia nào, hỡi những hồn ma
Tháng tư, có cha già tóc bạc
Lặn lội thăm con giữa núi rừng
Trời có gì buồn mà mưa mãi,
Mưa thương đời, hay mắt lệ rưng.
tháng tư mưa bụi đầy trời
bước chân lặng lẽ trên đường phố
nhớ dáng mẹ buồn thăm thẳm ngàn năm
ngồi khóc con, biển khổ thăng trầm
thương trang sử đang cháy thành tro xám
YêuNướcViệtNam.org