Thơ
Còn nhớ gì đâu lần chuyển trại
Chiếc còng định mệnh buốt sân ga
Hút chung điếu thuốc chung hơi thở
Chung chuyến lưu đầy chung một toa
Bây giờ phương ấy hồng nhan sắc
Vó ngựa đã giầy lên chuyện qua
Giọt nước mắt nào cho dĩ vãng
Cho trời cho đất tận quê xa
Giọt nước mắt nào cho dĩ vãng
Cho trời cho đất tận quê xa
Em ngồi một mình
ly cà phê cạn
lòng như tháng tư
đứt ra từng đoạn
Tháng năm tháng sáu
ngồi nhớ Sài Gòn
cà phê ngày ấy
thơm như ngụm hôn


Chiều nay cày cục viết
thơ tình mà ruột đau
em mười năm bữa trước
em chín năm hôm sau
Bốn bé còn măng sữa
mẹ ở ngoài vòng tay
giặc hung hăng ngoài biển
triều đình như ngủ say
Muốn trẻ con được tắm
Sông bắt đầu làm sông
Sông cần đến mênh mông
Biển có từ thuở đó
Biển sinh cá sinh tôm
Biển sinh những cánh buồm
Nhưng còn cần cho trẻ
Tình yêu và lời ru
Cho nên mẹ sinh ra
Để bế bồng chăm sóc

Ta ném qua cửa sổ
cành violet quá buồn
có những ngày vắng quá
hoa cúc vàng ngoài dậu
vẫn cứ màu hoàng hôn
Có những ngày vắng quá
em làm gì trên văn phòng nhìn xuống lá me ?
vòm trời màu ngọc bích
bao giờ chia cho ra

Những bông hoa từ những bàn tay hiền đặt xuống
nấm mộ không người một bức ảnh vô tri
Cả thế giới gửi lời ai điếu
cả nhân gian gửi phẫn nộ vô hình
những tiếng nói cứ cất lên
bạo quyền nghe bằng đôi tai điếc
mãi đến mười năm anh mới nhận ra mình đã mất
ngôi nhà có khung cửa tối
và ngã tư mưa bay mù trời những chiều về muộn
em ướt như con chim sẻ lông xù
lạnh run, cuống quýt nhấn chuông gọi cửa
Anh tắt thở, ngậm cười, tắt thở. Đứng bên anh người vợ…cùng tù! Một người yên giấc Thiên Thu. Một người nước mắt cứ từ từ lăn…Một nước Tàu lòng tham không đáy. Không làm sao vực dậy giống nòi…Chết Quê Hương vẫn lạc loài, Thương anh, vĩnh biệt, đây bài thơ thương. Tự Do với Đoạn Trường là một, CS Tàu mấy dốt còn khôn… VN tôi cũng mỏi mòn, rồi ai sẽ chết chia buồn cùng anh?
Nha Trang không có ngày về
Phạm Duy chết lặng lời thề bữa nay
Cát vàng trôi tuột bàn tay
Dã tràng uất nghẹn lâu đài bỏ không
Biển khuya bờ bãi mênh mông
Có hai đứa nhỏ ngóng trông mẹ về.
YêuNướcViệtNam.org