Thơ
Thảm họa từ đâu ập xuống trần
Hãi hùng gieo rắc khắp muôn dân
Hoàn cầu nghiêng ngả dường tê liệt
Thế giới rêm mình tiếng khóc than
Thảm họa từ đâu ập xuống trần
Cầu xin Chúa Phật thương nhân loại
Dịch bệnh tiêu trừ khỏi ách mê.
17 năm lâm nạn ngày đêm gánh đủ
Nếm cạn đáy đọa đày trên đất nghiệt xa xăm
Cách giết người yên lặng
Không đội hành hình
Không máy chém, cắt cổ, phanh thây
Của Chủ Nghĩa Sát Nhân, tận đời Mạt giáo
Mỗi người đứng một góc
Tự ôm lấy mặt mình
Lẻ loi riêng mình khóc
Nhìn nhau nhìn nhau thôi
Bờ vai không cho gục
Bàn tay không cho nắm
Tự mình nắm tay mình
Ôi bàn tay cô độc!
Trận đại dịch này vô cùng lớn rộng
Vượt cả ra ngoài tầm vóc quốc gia
Ảnh hưởng trên toàn thế giới chúng ta
Thầy dặn các con: trước hết phải thương nhau
Và chia xẻ những thứ gì mình có
Chẳng lẽ mình no mà người kề bên không còn gì cả
Vùng đất phương Nam trù phú 4000 năm
hồn vía Phù Nam, những di tích Óc Eo rực rỡ
bỗng một ngày những dòng kênh xanh trơ đáy
hạt gạo mang hình hài Tổ quốc sắp lâm nguy
về Gò Công, Bến Tre xem nông dân sắp hàng mua nước ngọt
để thấy dân mình lao khổ biết bao nhiêu
Nam kỳ lục tỉnh phì nhiêu đâu còn nữa
đồng khô nẻ trắng sông
kênh rạch buồn đau như ngày mất nước
hờn căm này biết mấy mênh mông
Nước mắt nào cho mẹ Cửu Long
cá tôm cũng biết lộn cứt búng về phương Bắc
trước khi chết khô cùng với bạn tình sông
Thời tuổi nhỏ của tôi. Con dế hát trong bờ cỏ mục. Con bướm bay bên bờ giậu nhà người. Con gà gáy giữa trưa buồn tẻ.
Mẹ kĩu kịt đôi quang gánh qua cầu. Lưng mẹ còng xuống theo ngày tháng để cho tôi có thể đứng thẳng với đời.
Thời tuổi nhỏ của tôi. Đêm nằm nghe tiếng thoi đưa của mẹ trên khung cửi. Mẹ kiếm từng đồng xu nuôi tôi khôn lớn.
nét duyên từ khuôn mặt
gỗ đẹp đường vân son
giờ đây che kín mít
hít thở chạy lòng vòng
Khẩu Trang thời Tịnh khẩu
không thấy chẳng thèm nghe
đời ngày càng ô trọc
thương rau đắng cạnh hè.
Virus corona bắt đầu từ cái nôi Vũ Hán
Đã lan khắp hành tinh hồi chuông nguyện cầu hồn
Gieo nhân gặt quả bắt đầu từ Trung Cộng
“Tỏa sáng mặt trời” chưa thấy đã… hoàng hôn !
Không có Thứ Tư Lễ Tro, con người cũng thành tro bụi
Khi cái ác chờn vờn trên những nỗi đau
YêuNướcViệtNam.org