Thơ
Ngủ ngoan, thôi hãy ngủ ngoan
Sáng chưa hạnh phúc đã oan nghiệt chiều
Ta trên sầu đạo buồn thiu
Mịt mù cõi đến, đìu hiu cõi về
Ru em nghiệp chướng não nề
Ru anh trái đắng đam mê vừa tàn

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
Mẹ ru khúc hát ngày xưa
Qua bao nắng sớm chiều mưa vẫn còn
Chân trần mẹ lội đầu non
Che giông giữ tiếng cười giòn cho ai...
Vì ai chân mẹ dẫm gai
Vì ai tất tả vì ai dãi dầu
Vì ai áo mẹ phai màu
Vì ai thao thức bạc đầu vì ai?
Có hoa nào qua mùa không héo?
Có tiếng nào giàu đẹp hơn không?
Mắt em là một dòng sông
Thuyền anh bơi lội giữa dòng mắt em.
Phép gì khỏi nhớ đừng trông
Mắt em bỏ túi, vắng lòng đem soi.
Trời khóc thương người mẹ quê miền Bắc sống cô đơn trong túp lều mục nát thương những người con đi xẻ Trường Sơn một ngày, mẹ nhận được mảnh giấy Ghi Ơn và xác con mất tích. Đài Tổ Quốc Ghi Ơn Trời khóc thương cho người mẹ miền Nam con chết trận con chết tù cả hai con cùng mất mộ chiếc nôi cuối của một kiếp người hiến cả đời cho đất nước ai nỡ đập vỡ đi.
Bốn mươi năm đất nước xác xơ, rừng đã vàng, biển đã bạc, đất cũng đào lên đem bán đọng thành những hồ máu đỏ nhoét nhoe.
Văn hiến ngàn năm đốt ra than, người thành ngợm, cáo thành tinh, nhân tình điên đảo chẳng còn thâm sâu lễ nghĩa.
Giáo dục thì lẩn quẩn như cua bò trong rọ, đem tương lai làm chuột bạch thí nghiệm chơi.
Đào tạo cho ra một lô tiến sĩ giấy ăn mày, gặm ngân quỹ, nghễu nghện chức quyền tại vị.
Nhang mới được thắp lên ngày hôm qua
hương khói đó có bay vào mắt khép
những lóng xương của anh còn đủ không
chiếc thẻ bài còn mang mang thiên cổ
rễ cây nào như nòng súng đâm ngang
có xuyên qua những bức tường áo quan
cho anh thêm vài ba thương tích mới
Nhưng anh đâu rồi em tìm không thấy?
khúc hát đời cha nay tới đời con
khúc hát đời mẹ già tần tảo héo hon
mười năm cha mẹ đau chân sỏi
sớm lặn truông xa, chiều lội bãi cồn
khúc hát phần cơm ba phần sắn
khúc hát mai ăn chiều nhịn nuôi con
ấu thơ ta như cánh bèo mới nở
trôi lênh đênh theo cha mẹ mỏi mòn

Lắng nghe từng sợi mưa dài
Cơn mây xõa tóc bên ngoài hè xanh
Hạt nào biếc phố long lanh
Hạt nào cẩn ngọc trên nhành tay hương.
Lắng nghe ủ rũ con đường
Mùa thu lấp ló trên tường rêu hoang
YêuNướcViệtNam.org