Thơ
Hỡi hồn quân nhân tù tội
Xác vùi một nắm trong rừng
Mãnh hồn anh linh bất khuất
Chết nhưng mắt mở trừng trừng
Thôi nhé hồn ơi khép mắt
Bút mực nào nói hết lời
Kinh nào cầu siêu cho đủ
Mõ nào gõ gọi hồn ai
Rồi mai tôi về Đồng Tâm…
Uống chén trà đậm nước…
Trải manh chiếu mà ngồi hóng gió sông…
Ngắm đàn cò bay..
Thẳng cánh trên đồng..
Nghe cụ già kể chuyện..
Ngày xưa đánh giặc giữ làng..
tôi nhớ ngày ba mươi
tháng tư năm bảy lăm
trời đau sầu đất thảm
nước mắt ngập thành song
thương cha trong trại tù
thương mẹ phải bôn ba
thương ta đời lận đận
thương người mãi long đong
Rời Việt Nam, tôi mang theo câu chuyện về một bà mẹ bỏ vùng Kinh Tế Mới về Sài Gòn tìm chỗ sống. Mẹ giăng tấm vải dầu trên góc đường Trần Hưng Đạo để che nắng che mưa cho bầy con thơ đói khổ. Mẹ bán tất cả những gì mẹ có thể bán kể cả máu của mình để mua sữa cho con và khi con chết bà trở thành người điên.
Tháng tư năm ấy khóc sang trang
Tháng tư nhuộm đẫm, máu thành hàng
Tháng tư buông súng lòng uất nghẹn
Nước NAM phủ kín một màu tang
Tháng tư năm ấy, tháng tư ơi !
Bão tố bủa vây giữa giòng đời
Dân tôi tức tưởi trong oan nghiệt
Ôm TỰ DO chìm giữa biển khơi...
Tháng tư con chào đời
Di tản thuyền thay nôi
Con nằm ôm vú mẹ
Biển động mưa đầy trời
Ba mơ ngày yên giặc
Đặt tên con HÒA BÌNH
Hòa bình đâu chẳng thấy
Thấy khổ sai nhục hình
Thế là một năm rồi đó
tôi hứa về thăm Quê Hương
tôi hứa không để em buồn
… mà bốn câu thơ đã mất!
Tôi làm gì đây, thưa Phật?
nhang tàn. tro rụng. gió bay…
rồi tôi cũng giống như ai
bốn mươi hai năm biền biệt?
mưa Sài Gòn.
mưa hoài. trong nỗi nhớ.
giọt mưa rơi. rơi, suốt phận đời.
ngưởi ra đi. đến miền đất lạ.
bỏ người ở lại. buồn.
thọ nạn. tháng Tư đau.
Minh bạch với nước sạch là khẩu hiệu
Cá chết người chết nuôi sóng thêm bạc đầu
Sơn hà nguy biến khuyên đừng vô cảm
Giặc đến nhà đàn bà phải đánh
Vũ khí đâu, thương khóc một bài thơ?
Nhưng người ta mãi dị ứng hội nghị Diên Hồng
YêuNướcViệtNam.org