Thơ
tỉnh thức lên bạn ơi
để cho trí khôn chỉ lối đưa đường
hãy xuống đường bằng triệu con tim
dùng đầu óc đập chết
lũ không đầu
cái đầu biết sử dụng cái đầu
sẽ vô cùng lợi hại
Em phải sống, vâng, em phải sống!
Mảnh đất lành vẫn chờ bước chân em
Bàn tay em tô đất nước đẹp thêm
Em phải sống để đời không câm lặng.
Đòi ruộng đất cho nông dân cày tưới
Đòi việc làm cho dân khỏi tha phương
Đòi chiếc cầu cho trò nhỏ tới trường
Không phải gói thân mình trong túi nhựa.
bất cứ nơi nào
có anh chị em
nắng đội trên đầu
mồ hôi tẩm trán
nhân danh Tổ Quốc
lên án lũ tội đồ
bán nước cầu vinh
cho hồn tôi theo với
Em đi đâu giữa trùng vây lang sói
Cha đi đâu khi nhà đổ cột xiêu
Anh đi đâu ngẩng đầu cao vời vợi
Đi xuống đường: Dâng cuồng nộ sóng triều
Cọc Bạch Đằng bật lời ca sông núi
Ải Nam Quan rền tiếng gọi núi sông
Mảnh giang sơn sẽ xuôi liền đất Mũi
Quê hương mình quyết chẳng để cho không!
mê bóng tròn đã từ lâu
mê trước mê cặp núm cau lận tề
mê hồi đầu đội bê rê
mặc quần đùi sọc chỉnh tề hai bên
thắng thua thành bại sang trang
cũng may sắp chấm xuống hàng đời ta
point final không còn xa
Dáng đứng em mang hình đất nước.
Tóc em bay… Hồn tổ quốc bay
Quê hương ngà ngọc sau tà áo
Trải lòng ôm trọn núi sông đầy
Đêm nay đánh giặc bằng nhan sắc
Câu thơ hừng hực lửa căm thù.
Ngày mai đánh giặc bằng bộc phá.
Nổ tung nhan sắc vọng nghìn thu
Một đất nước luôn có kẻ dẫn đường
Cho người ngoài kéo đến xâm lăng
Một đất nước
Đến bây giờ vẫn đói
Không có nhà để ở
Không đủ áo để mặc
Ốm không có thuốc
Vẫn còn những người run rẩy xin ăn
Tưởng gần như chết lịm
Hôm nay đã hồi sinh!
Từng đoàn người cuồn cuộn
Vẽ trang sử nước mình
Trước bạo quyền bán nước
“Tôi không thể lặng thinh!”
Như hồn thiêng sông núi
Thổi vào trái tim lành
Cha con xưa cũng nhằm tuổi ngọ
Đường gian nan đã chạy suốt kiếp người
Bây giờ ngựa đã phi lên núi
Đời buộc thêm cương chỉ một đường đi
Có những buổi chiều đầu non uống rượu
Nhớ mẹ, thương em, ngựa hí tiếng gì?
YêuNướcViệtNam.org