Thơ
Em mất một trăm ngày
Hương còn đầm khăn áo
Chị tung áo khắp nhà
Nỗi buồn không tiếng động
Em đã nằm im lặng
Trong chiếc bình lặng im
Chị khua mặt hồ động
Nước không còn bóng chim
Đảng chặn tường lửa thêm đi
bắt người viết blog tùy nghi bỏ tù
nhưng luồng tư tưởng tự do
làm sao ngăn gió thổi vô lòng người?
này thực dân Phú-lang-sa
ân huệ lần cuối cho ta yêu cầu
nằm ngửa để xem lưỡi dao
máy chém rớt xuống thế nào được không?
Bốn ngàn người ngồi
thân sát vào thân
như hoa vừa mọc
trong cánh đồng xuân
Tóc xanh tóc trắng
nghiêng đầu vào nhau
tuổi trẻ tuổi hạc
cùng chia sợi sầu
Dạy con: “Nhận rõ đúng sai
Ân tình, nhân nghĩa, dũng tài, hiếu trung.
Rộng lòng, độ lương, khoan dung
Gái, trai chí lớn – chớ dùng mưu ma.
Gia phong, nền nếp duy trì
Sẻ san cơm, áo những khi người cần.
Thương người như thể thương thân
Kính trên, nhường dưới – góp phần, chung lo.
Mai sau cha mất ngày nầy mỗi năm
Bàn thờ nhang khói chẳng cần
Con cùng các cháu hướng về cố hương
Cầu mong đất tổ quê nhà
Cùng nhau đi tiếp đoạn đường chông gai
Mặc dầu vất vả gian nan
Cờ vàng dựng lại là quà cho cha
Bốn lăm năm tôi còn gì để mất
Kể từ khi buông súng đợi bàn giao
Mất tất cả trong tôi nào có xá
Mất non sông làm trăn trở một đời
Bốn lăm năm chẳng còn gì để mất
Tóc đổi mầu theo con tạo thời gian
Chỉ chờ chực theo bạn bè nối gót
Lo mai đây…quê mẹ mất hay còn...
Nước Mỹ đã thăng trầm bao phen
vì màu da mà vỡ toang
hàn gắn không bao giờ kín
bạo lực vì kỳ thị
bùng lên rồi lại tàn
tro than còn sót lại trên những bài diễn văn
Người kỳ thị ra mặt
người giấu trong lòng
Về đây nghe em!
Về đây mặc áo the đi guốc mộc
Kể chuyện tình bằng lời ca dao
Kể chuyện tình bằng hạt lúa mới
Kể chuyện tình bằng nồi ngô khoai
Chở lòng người trở về quê hương
Chở hồn mình về dòng suối mát
Chở thật thà vào lòng dối trá
8 phút 46 giây
không, hình như chỉ 5 phút 46 giây thôi
một người đàn ông
đang van xin được thở
và trong 10 giây cuối cùng
ở khoảng phút thứ 5:56
ông ta kêu lên tiếng: Mẹ ơi
rồi sau đó
hồn ông thoát khỏi xác
YêuNướcViệtNam.org