Thơ
Tôi vẫn giữ tiếng cười trong túi áo
thỉnh thoảng bẻ ra một miếng nhâm nhi
Tôi thổi nỗi buồn theo mây buổi sáng
trên vai chiều, buồn nhớ chỗ tìm về
tôi lấy thơ phủi buồn như phủi bụi
nên cuối ngày rụng hết nỗi nhiêu khê
hạnh phúc tôi trong như ly nước lọc
nước trong veo ngửa cổ uống nồng nàn
Quê hương chắc còn để nhớ?
Hận ai đốt cháy cơ đồ!
Bao nhiêu công ơn tiên tổ
Tư dục họ nỡ thờ ơ!
Người ơi sao không lên tiếng!
Chúng quên xương máu ông cha
Dân Việt ơi mau góp tiếng!
Kẻo mai mất trắng sơn hà
Quả báo sẽ còn đến dài dài
Đến như những phát súng của quan dưới ngày nào bắn nát tim quan trên Yên Bái
Đến như những cuộc sạt lở đất chôn người rồi đổ lỗi tại thiên tai
Trong khi bọn mafia đỏ vẫn “bình chân như vại”
Sẽ đến một lúc nào đó bọn bạo chúa, hôn quân run lẩy bẩy
Quỳ trước tòa án đất trời chờ phán quyết của nhân dân!
mấy chục năm qua
hàng triệu chiếc xe be chở gỗ từ rừng
họ chở về nhà quan
chở về các cửa quyền
các đền thờ quốc doanh các tượng đài
các thương trường
họ phá trọc rừngmở công ty
lập sân golf cất resort giải trí
53 sinh linh vô tội bị chôn vùi
Đừng đổ thừa tại tai trời ách nước
Mà hãy nhìn vào những ngọn núi trọc đầu, những khu rừng tang tóc
Những hệ thống thủy điện dã man tàn phá sạch môi trường
Không còn gì ngăn cản được thần rừng
Núi đã trọc và rừng đã mất
Bão tố mưa giông đại hồng thủy đã trả lời
Tôi không hiểu đám già ký sinh nịnh hót ở đâu ra
Cứ mỗi lần có biến cố chính trị, bão lũ miền Trung hay nghị định moi tiền nào là lại lên báo chí, lên truyền hình phun nước bọt
Những mụ già răng giả trắng tinh hoặc những lão già răng đen như chuột
Gặm sạch tiền thuế nhân dân, giờ gặm tiếp linh hồn
Những bước chân dẫm lên
mặt đất đầy lá phiếu
như những lá bắp khô
trên đồng ruộng hoang vu
người bù nhìn bất lực
đứng nhìn đàn quạ đen
Ôi, trên đất nước này
người ta có tự do
Chúa, Phật ôm mặt khóc.
Chiếc thuyền không tới bờ bên kia
người vợ không hoàn thành cuộc “vượt cạn” một mình được
Chị không nghe tiếng chồng gào khóc
Anh không nghe tiếng chị gọi với lên bờ
Bố không nghe tiếng con kêu vào đời
Bố không nhìn thấy con chui ra từ bụng mẹ
chỉ có con sông
và tiếng nước đập vào bờ
Đáng lẽ những nhà hát, tượng đài, cổng chào ngàn tỉ xuống mồ chôn
Và được tái sinh bằng cầu cống giao thông, bằng trực thăng, bằng ca nô cứu nạn
Đáng lẽ những cuộc thi nhan sắc búp bê, thời trang, hoa hậu vô hồn
Được thay thế bằng những bộ sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư xứng đáng
YêuNướcViệtNam.org