Thơ
Rạng sáng ngày mười bốn tháng ba, năm một ngàn chín trăm tám mươi tám
Từ tàu đổ bộ, giặc Tàu Cộng tràn lên bãi đá Gạc Ma
Giặc xả súng vào những người lính Việt Nam trong tay chỉ có xà beng, cuốc, xẻng
Giặc cướp lá cờ chủ quyền Việt Nam rồi rút lẹ về tàu đổ bộ.
Và những bông hoa thép gai
bắt đầu rỉ nước mắt
Và nước mắt cứ tiếp tục dàn dụa
Nhưng
Đố bạn nào biết
Đó là nước mắt của mối tình lỡ làng
Hay của lựu đạn cay vừa nổ.
Lăn lộn tung hoành
trong các cuộc thanh niên
anh biết rõ đủ thứ mùi
Khi tàn cuộc
anh biết rõ đủ thứ mùi
mùi đói rát ruột, mùi khát cháy lưỡi
mùi gián, mùi chuột chết, mùi ẩm mốc
Nếu em giàu lòng nhân
tựu thành giấc mộng tôi
gắng sức góp chút lửa
nhóm bên trời tang thương.
Thương ai như thương mình
đời vẫn hiện thình lình
tâm địa của bồ tát
dù cái ác bủa vây.
Có một người con gái
Tên là Triệu Thị Trinh,
Cha mẹ đều mất sớm,
Anh nuôi dạy tận tình.
Nối chí Hai Bà Trưng,
Bà Triệu chống xâm lược.
Dẫu chưa đuổi được giặc,
Vẫn xứng danh anh hùng!
Một bước nữa thôi… là tới Tết! Thời gian lui lại, có bao giờ? Ba mươi chờ vậy, đêm trừ tịch, dám… ngủ quên… chừ, dám có mơ?
Mưa mãi… mưa hoài. Mưa sẽ tạnh! Nửa đêm, lưng lửng, nửa đêm buồn… Buồn ai, không có, đang buồn ngủ… Dẫu có thế nào, mai cũng Xuân!
Rồi giặc đến dẫu chiến chinh tàn lụi
Lộc Hưng ơi, chúng phá nát nhà anh
Chúa trên cao. Trái tim anh lần chuỗi
Chân gỗ đâu? Giữa đống gạch tan tành!
Đôi chân gỗ khóc thay người: Tiếng nấc
Xác thân tàn … ngồi, đứng, tựa nơi nao

19 tháng 1 bảy tư
sóng Hoàng Sa dậy sóng Bạch Đằng
45 năm qua dân ta còn nhớ mãi
giặc, dòng máu gian tham của ngàn năm trước
lộ mặt hung tàn cướp đảo
74 anh hùng vì hải đảo vong thân
đã kiếp người ai thoát cảnh tử sinh
nhưng vì nước quên mình là nghĩa cả…
Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
YêuNướcViệtNam.org