Thơ
Trong mơ thấy mình trẻ
thức dậy thấy mình già
muốn nằm xuống mơ lại
Trên gối tóc trắng phau
Những phong thư chưa mở
ai lạ ai quen mình
những tờ giấy quảng cáo
Rao vặt cuộc tử sinh.
Muôn triệu trái tim cùng chung ý chí
Cứu lấy em trong giờ phút lâm nguy.
Nguyễn Thị Sài Gòn, hờn tủi làm chi
Em hãy đứng lên, ơi Sài Gòn nghĩa khí
Rồi thánh thất, chùa chiền, thánh đường, tu viện
Chuyển về em từng triệu triệu tấm lòng
Có người trẻ nào mắt sáng hồn trong
Đã chuẩn bị tìm đến em, hối hả.
Em Chẳng Cô Đơn- Nguyễn Thị Sài Gòn
Saigon bây giờ đêm ngày giới nghiêm
Saigon giẫy chết, Saigon im lìm
Saigon ban đêm không đèn điện sáng
Saigon ban ngày không họp chợ đông
Tôi gởi Saigon niềm thương nỗi nhớ
Tôi gởi Saigon mong mỏi xa vời
Chú chỉ cầu mong
các cháu trong tương lai
anh hùng như Quang Trung, Lê Lợi
như Hưng Đạo, Ngô Quyền
hay hiên ngang như Lê Lai, Trần Bình Trọng
Chú chỉ xin các cháu
đừng là Trần Ích Tắc, đừng là Lê Chiêu Thống
bán nước cầu vinh
Coronavirus đã lấy cắp của tôi
Thời gian và tiền bạc
Niềm vui và việc làm
Rồi cầm tù, giam giữ tôi
Không bản án, vô thời hạn.
Hôm nay tôi nhận ra
Loài người không phải là bá chủ
Về sau sẽ còn bao nhiêu con virus
Thiên tạo hay nhân tạo?
Tận thế là đây.
Bất chợt, đi ngang trường học cũ
Bốn mươi năm đó chẳng quay về
Thương những cây muồng vàng cuối hạ
Chập chờn trong gió, một tiếng ve
Tiếng ve cũ rích từ năm trước
Vẫn thấy nao lòng rớt góc sân
Em vén tóc thề nghiêng vai áo
Để tôi ngơ ngẩn đến bao lần
Những bông hoa Diên Vỹ
nở tím chiều tháng Năm
Anh nở tím hồn em
bắt đầu vào tháng mấy
Mặt trăng Mặt trời
thay nhau đổi chỗ
xoay thế nào màu tím vẫn còn loang.
Đất nước của những Đại hảo hán, Đại mỹ nhân, Đại gian hùng, Đại thái giám, Đại thi hào, Đại kiến trúc…giống vết triện nung lửa hằn trên da thịt người làm vật sở hữu cho bao Đại vương triều, Đại gia tộc làm bùa hộ mệnh, đồ trang trí, làm vật hy sinh, làm phương tiện đe doạ và trấn áp. Còn Đại nhân ái, Đại tự do bị lùng sục khắp hoàng cung, hoá thân trong tiếng thở dài,
Sáng tháng tư có một người lính cũ
Đáy cốc cà phê đắng bóng tình
Khói thuốc ngày xưa vương cay mắt
Quá khứ buồn không lính lão mình?
.Lính cũ rất buồn ngồi gục mặt
Ký ức nhạt nhòa. mòn theo tháng ngày qua
Còn lại gì đâu? Ngoài nỗi xót xa
YêuNướcViệtNam.org