Thời sự
Rạng sáng ngày mười bốn tháng ba, năm một ngàn chín trăm tám mươi tám
Từ tàu đổ bộ, giặc Tàu Cộng tràn lên bãi đá Gạc Ma
Giặc xả súng vào những người lính Việt Nam trong tay chỉ có xà beng, cuốc, xẻng
Giặc cướp lá cờ chủ quyền Việt Nam rồi rút lẹ về tàu đổ bộ.
Mao chết, xứ hắn có lắm đứa cười sướng sung, nhớ không? Người dân "Tung cọt" toàn bọn tiểu nhân, nghe tin Nhật bản bị động đất, trà đình tửu điếm ở Bắc Kinh liền giảm 50% giá để ăn mừng “chúng bị trời phạt”. Bọn trang bị thứ mặc cảm bệnh hoạn đó đang ngắm nghé, đang canh thức với giấc mộng bành trướng dòm ngó phương Nam.
Không ai biết đến sự xung đột một mất một còn giữa nhà nước cộng sản Việt Nam với người dân Hà Nội, với người dân Việt Nam. Cuộc xung đột đó còn quyết liệt gấp nhiều lần cuộc xung đột giữa Un và thế giới văn minh. Và cuộc xung đột giữa người dân Việt Nam khát khao dân chủ, khát khao nhân quyền với nhà nước cộng sản đã bùng phát dữ dội trong suốt thời gian Trump và Un có mặt ở Hà Nội.
Thôn tính Đại Việt là khát vọng truyền đời của dân tộc Hán. Tuy nhiên khát vọng thôn tính VN của Hán tặc luôn vấp phải sự chống trả quyết liệt của dân tộc Việt nam. Những lần lũ giặc phương Bắc sang xâm phạm bờ cõi Đại Việt chúng đều bị nhân dân VN "đánh cho tơi bời, đánh cho bất luân chích phản, đánh cho phiến giáp bất hoàn, đánh cho sử tri, Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.
Đức Thánh Trần sinh thời là nỗi khiếp sợ của giặc Nguyên. Đến nỗi chúng cũng phải kính trọng, không dám gọi tên thật của Ngài. Nhân dân Sài Gòn và nhân dân cả nước yêu cầu chính quyền thành phố này mang trả lại chiếc lư hương trở về vị trí cũ, nơi lư hương đã có mặt hơn nửa thế kỷ nay. Nếu không làm được thế, không những các người xâm phạm anh linh đối với Đức Thánh Trần mà còn đi ngược lại lòng dân.
Năm Kỷ Hợi đang đến, ước gì chúng ta ai cũng ngày một hoàn thiện hơn, đất nước được ánh sáng Tự Do Dân Chủ chiếu soi, Việt Nam có thể bắt đầu lại để phát triển hơn. Tôi vẫn hay bi quan, nghĩ rằng mảnh đất hình chữ S này đã mắc phải lời nguyền, nên nguy cơ bị Tàu Cộng biến thành nô lệ kiểu mới rất có thể xảy ra trong tương lai gần - nếu người dân im lìm không tranh đấu.
Ngoài đất, còn có đủ loại tài nguyên, nguồn lực khác của quốc gia đã bị biến thành “mỡ”, vỗ béo vô số viên chức từ trung ương đến địa phương, giúp một số cá nhân ghi tên vào danh sách những người giàu nhất ở cả Việt Nam lẫn trên thế giới. “Mỡ” đó đã “rán” hàng trăm triệu người dúm dó vì bị thu hồi đất, vì chính sách an sinh èo uột, vì thuế càng ngày càng nặng
Ngoài đe dọa về mặt thương mại bằng các thủ thuật kinh doanh bẩn thì Bắc Kinh đã không ngần ngại phô trương tham vọng nuốt trọn biển Đông cũng như mộng làm bá chủ thế giới. Và tất nhiên, một nước lớn như Mỹ, nhất là dưới sự lãnh đạo của bố già Trump với lời hứa khiến nước Mỹ vĩ đại trở lại thì sao có thể ngồi yên để Trung Quốc lộng hành như thế.
Rồi giặc đến dẫu chiến chinh tàn lụi
Lộc Hưng ơi, chúng phá nát nhà anh
Chúa trên cao. Trái tim anh lần chuỗi
Chân gỗ đâu? Giữa đống gạch tan tành!
Đôi chân gỗ khóc thay người: Tiếng nấc
Xác thân tàn … ngồi, đứng, tựa nơi nao

YêuNướcViệtNam.org