Thời sự
Trong khi người dân đang cuống cuồng (như bầy kiến trên một que sắt nóng) thì điều duy nhất mà ông TBT đương nhiệm quan tâm vẫn chỉ là là sự tồn vong của Đảng và Nhà Nước thôi, chứ còn chuyện ăn ở của đám dân đen thì chưa bao giờ được "các đồng chí lãnh đạo" mang ra bàn thảo trong suốt bốn kỳ ở Hội Nghị Trung Ương.
Tháng 7 đã diễn ra cuộc chạy trốn lớn thứ nhất, hàng nghìn người chạy xe, lội bộ, bồng bế, cõng, dắt díu nhau vội vàng bỏ miền đất hứa Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai, Long An để về quê nghèo miền Trung, miền Bắc. Có người “diện” xe máy bám đường thiên lý từ Đồng Nai về tới tận… Lào Cai, gần 2.000 cây số. Có người lội bộ cả nghìn cây. Có gia đình quyết định đạp xe đạp về Nghệ An quê bác…
Câu chuyện “lách luật,” “lách đời” thời dịch cúm, có lẽ sẽ rất dài tại Việt Nam, cũng có những cú lách tệ hại, làm giàu trên mạng sống, nỗi đau của người khác thì cũng có những cú lách thật là đẹp để giúp tha nhân có thêm hơi ấm đồng loại giữa lúc khó khăn này! “Lách” làm sao cho khéo để gia đình người nghèo cảm thấy vui vì cuộc đời này vẫn còn nhiều hơi ấm.
Sự huyênh hoang khoác lác thường chỉ có ở những kẻ có tầm nhìn thiển cận, nói nôm na là ngu dốt và ngộ nhận, mới “thấy đỏ đã ngỡ là chín”. Ai cũng có những cái ngu dốt, nhưng những kẻ ngu dốt lại mắc chứng hoang tưởng và ngộ nhận mình là “trí tuệ” mà nắm quyền lực ở cấp cao, thì đó là đại họa cho dân, cho nước.
Chỉ có ở Việt Nam, vì, chuyện chống dịch mới có liên tục thắt nút, mở nút như một vở kịch đầy kịch tính và gây ngộp thở. Đợt bùng phát dịch lần thứ tư này tại Việt Nam có thể nói là dữ dội và đầy chết chóc. Câu chuyện thắt nút, mở nút trong chống dịch thêm phần gay cấn. Giãn cách, mở giãn cách, cách ly, rồi mở cách ly, câu chuyện nghe ra mất dần màu sắc con người.
Nhà thiếu ăn, con thèm ăn mà đem cho bạn bè hàng xóm ăn, bắt con đói. Tàn nhẫn quá! Trong cơn đại dịch này, dân cũng như những đứa bé trong truyện của Nam Cao, đang thiếu ăn, thèm ăn mà người lớn lại mang mời hàng xóm. Thế mới đau! Ừ cũng có thể trẻ con không ăn thịt chó, nhưng con người thì ai cũng cần có gạo để nấu cơm chứ không lẽ cứ đi xin ăn mãi
Muôn triệu trái tim cùng chung ý chí
Cứu lấy em trong giờ phút lâm nguy.
Nguyễn Thị Sài Gòn, hờn tủi làm chi
Em hãy đứng lên, ơi Sài Gòn nghĩa khí
Rồi thánh thất, chùa chiền, thánh đường, tu viện
Chuyển về em từng triệu triệu tấm lòng
Có người trẻ nào mắt sáng hồn trong
Đã chuẩn bị tìm đến em, hối hả.
Em Chẳng Cô Đơn- Nguyễn Thị Sài Gòn
Khi còn có thể lang thang trên đường phố để ăn xin, bà cụ già hẳn là gặp không ít cảnh đời khốn khổ như bà. Bà biết mình đói. Bà cũng biết còn những người đói khác. Nhưng bà cụ ăn xin không bao giờ biết được rằng, giữa cơn đói khát của dân chúng, vẫn có những tên lãnh đạo, quan chức đi chơi golf, du hí, hoặc lái xe vượt ngàn cây số đưa con ra phi trường để bay sang Mỹ du học. Chúng đi, hả hê và vui vẻ.
Năm 2020 chính là rơi vào thời điểm ấy, nên tất cả chỉ đều một giọng hoan ca “tự hào quá Việt Nam ơi”, bất chấp tình hình các nước láng giềng đã vô cùng căng thẳng với COVID-19. Không có vaccine là do một năm ngồi im và chỉ ca hát này. Dịch bùng phát dữ dội là bởi mừng Đại hội Đảng thành công, nên bung cho đi du lịch tưng bừng dịp lễ 30 Tháng Tư, dịp lễ Lao Động ngày 1 Tháng Năm, bất chấp lời cảnh báo của giới bác sĩ;
YêuNướcViệtNam.org