Thời sự
Phản ứng của công chúng, những thắc mắc, kiến nghị của nhiều người, nhiều giới, kể cả của một số tôn giáo, tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế về cuộc tấn công vào thôn Hoành, xã Mỹ Đức, huyện Đồng Tâm, thành phố Hà Nội vào rạng sáng 9 tháng 1 đã được đảng, nhà nước, chính phủ vứt vào sọt rác. Hy vọng quốc hội thành lập một Ủy ban Điều tra độc lập, tất nhiên là… ảo vọng.
Cách mạng từng ngon ngọt với họ rằng rồi đây khi thành công mọi người sẽ có đời sống tươm tất hơn, sẽ ăn ngon mặc đẹp, nhà cửa không còn lụp sụp tối tăm, ai cũng có mảnh đất riêng đề canh tác bù lại những ngày tang thương dưới bom đạn đế quốc Mỹ. Những mật ngọt ấy bây giờ trở thành thuốc đắng, nuốt tới đâu người Đồng Tâm nghẹn ngào tới đấy.
Đằng sau mỗi vụ cướp đất đều có bàn tay Tàu cộng
Thủ Thiêm có gián điệp kinh tài Bắc Kinh, Đồng Tâm có tàu chiến giặc đậu ngoài khơi gióng trống
Cứ xáo thịt nồi da, cứ cõng rắn cắn gà nhà Cứ dùng súng của quân ta để tiêu diệt dân ta
Còn kẻ thù truyền kiếp thì tung tăng đường chín đoạn
Phong trào dân chủ Việt Nam mạnh hơn và đông hơn phong trào quần chúng mang tính tự phát của Romania. Thoạt nhìn, hoạt động của các nhà đấu tranh, các tổ chức đấu tranh Việt Nam còn rời rạc, phân tán và ngay cả chia rẽ. Nhưng những điểm yếu đó cũng là những điểm mạnh. Tổ chức hóa không đúng lúc chỉ giúp cho đảng CS dễ nhận ra và dễ bề tiêu diệt.
Đất nước tôi mất ải Nam Quan
Mất thác Bản Dốc
Mất Hoàng Sa/Gạc Ma
Rồi sẽ mất Trường Sa/Tư Chính
Mà chúng bảo chưa bao giờ đất nước đẹp như hôm nay
Đẹp cái mả cha nhà nó!
Mạnh ai nấy ăn, cấp cao ăn lớn, cấp nhỏ ăn nhỏ, ngành nghề nào cũng kiếm cách để kiếm chác và cuối cùng, nạn nhân là đám dân nghèo, bị bóc lột đến tận xương tuỷ và bị lừa dối đến đồng bạc cuối cùng. Đất nước nát tan không ngóc đầu lên nổi. Nhiều khi đọc tin trên báo, nghe tin trên đài nhà nước mà không tin được. Sao người Việt thời nay có thể táng tận lương tâm, tàn nhẫn và khốn nạn đến thế?
Không nhục sao được khi chiến tranh đã đi qua hơn 40 năm mà dòng người vượt biên chưa chấm dứt? Không nhục sao được khi không khí hít vào mũi, nước đổ vào mồm hàng ngày mà chả mấy ai biết sạch bẩn như thế nào? Không nhục sao được khi một đất nước có ngàn năm lịch sử chống giặc phương Bắc mà nay bỏ lơ bờ cõi cho giặc thôn tính từng ngày?
Chỉ vỗ tay và hy vọng thì không đủ. Một nước Việt Nam cần những con người cùng nhau thực sự hành động để đi đến những sự thay đổi mang tính hiện thực. Sẽ chẳng có trái sung ngon ngọt nào rơi vào cái miệng sợ hãi và há to chờ thời mang tên Việt Nam. Bạn đã bao lần quay mặt để được yên phận mình mà không ray rứt trước nỗi đau của người cùng màu da, tiếng nói?
Người Tàu sẽ đến các Đặc Khu Vân Đồn, Vân Phong Phú Quốc ở và sinh sống với người bản địa mà không cần thị thực. Quá rõ ràng, rất đồng bộ, từ Chính phủ đến Quốc hội đã thực hiện chỉ thị của bộ chính trị một cách rất nhịp nhàng. Người dân vẫn say mê bóng đá hay còn bận lo nồi cơm nên không quan tâm, nhưng đây là điều đã bắt đầu một thời kỳ chẳng mấy sáng sủa với đất nước ta.
YêuNướcViệtNam.org