Thời sự
Mười phút để kể lại câu chuyện của một đời người đã là không phải là đơn giản. Huống chi đây là một đời người nổi trôi theo một khúc quanh đen tối của lịch sử dân tộc. Ngoài chuyện „dinh tề“, di cư vào Nam … các thảm kịch của nhà cầm quyền CS Bắc Việt tạo nên cho mỗi gia đình miền Nam sau ngày 30.4.1975 đã không giấy bút nào kể xiết, thế mà tôi chỉ có 10 phút để mô tả lại
Từ chiếc đnh vít (vặn không trờn ren) đến cái hoả tiễn là một khoảng cách muôn trùng, và rất mịt mùng. Bởi vậy, nếu buộc phải lựa giữa Việt Nam và Bắc Hàn thì tôi (e) rằng mình đành chọn làm công dân của nước thứ hai. Đằng nào thì cũng là nạn nhân của cái thứ chế độ toàn trị, sắt máu, đói khát, và cũng phải sống cùng với bọn đầu trâu mặt ngựa thì thà ở chung với những đứa không hèn – cho nó đỡ… tủi thân!
Việt Nam nổi lên như một nước tuyên bố chủ quyền lớn tiếng nhất cạnh tranh với Trung Quốc ở Biển Đông và có thể ngả về phía Mỹ trong khi Philippines đang xích lại gần Trung Quốc. Các nhà quan sát nói sẽ có nhiều mâu thuẫn giữa Trung Quốc và Việt Nam vì Hà Nội đã tìm cách lôi kéo các cường quốc khu vực khác như Nhật Bản và Mỹ để đối trọng với việc Manila xích lại gần Bắc Kinh .
Lịch sử đang đổi thay. Con người cũng đang đổi thay. Thậm chí con cái các quan chức cấp cao đã rùng rùng chọn học, sống và mua nhà ở Mỹ cũng như ở các nước phương Tây “thù địch”. Nhiều gia đình quan chức chỉ quyết chọn đến định cư ở những nước mà lý tưởng cộng sản được sách giáo khoa nơi đó dạy rằng, là tội ác của nhân loại.
Chuyện Trịnh Xuân Thanh bị mật vụ tình báo Việt Cộng dùng võ lực bắt cóc từ Đức mang về Việt Nam gợi cho ta nhớ 29 năm trước đã vậy: Tham tán ngoại giao Việt Nam (1988) ở Anh Quốc: Tấm hình “lịch sử ngoại giao” gần 29 năm trước. Sứ Quán Việt Cộng tại Luân Đôn sau đó gãi đầu bảo là chỉ dùng súng… nước thôi (hay súng đồ chơi gì ấy)..
Hình như chế độ tạo cho mọi người dân "mặc cảm tội lỗi" đến làm gì cũng sợ. Làm việc gì, nói điều gì, phát biểu điều gì cũng phải dòm trước, dòm sau, uốn lưỡi bảy lần mới nói. Cái tâm trạng đó biến nhân cách con người thành thiếu trung thực, nghĩ một đằng làm một nẻo. Sống như thế kể là đáng buồn. Sợ bóng, sợ gió, sợ đủ thứ.
Lịch sử đấu tranh Quốc-Cộng gần 9 thập niên đã thực sự bước qua một trang sử mới. Trận chiến An-Lộc 93 ngày đêm tử chiến năm 1972 đã được giới sử gia Mỹ & Pháp đánh giá cao. Họ so sánh trận An-Lộc với 4 trận vĩ đại trong dòng quân sử nhân loại: Trận Verdun giữa Đức & Pháp năm 1916, Trận Stalingrad giữa Nga & Đức năm 1942
Tôi đã nhìn thấy những người chịu đựng nỗi đau khổ khi bị giam cầm, bất chấp sự tàn ác khủng khiếp của con người. Tan vỡ một lúc, sau đó hồi phục lại sức mạnh phi thường, để thách thức kẻ thù của họ một lần nữa. Tất cả những điều này và nhiều hơn nữa, tôi đã nhìn thấy. Và các bạn sẽ như vậy. Thời gian của tôi lướt qua nhanh. Thời gian của các bạn đang nhanh chóng đến gần
Tôi rất tâm đắc với hai chữ “đôn đốc” trong tiêu đề của bản tin thượng dẫn: “Bộ Tài Chính Đôn Đốc Trả Nợ Tiền Vay Dân Trong Hai Cuộc Kháng Chiến.” Nghe sao có tình, có nghĩa hết biết luôn. Nhà nước sòng phẳng, đàng hoàng, và tử tế đến như thế nên khi quốc khố trống rỗng và nợ công ngập đầu – như hiện nay – thì chuyện huy động vàng trong dân chắc ... cũng dễ (ợt) thôi.
YêuNướcViệtNam.org