Thời sự
Rồi mai tôi về Đồng Tâm…
Uống chén trà đậm nước…
Trải manh chiếu mà ngồi hóng gió sông…
Ngắm đàn cò bay..
Thẳng cánh trên đồng..
Nghe cụ già kể chuyện..
Ngày xưa đánh giặc giữ làng..
Sau Đệ Nhị Thế Chiến, thế giới phân thành hai cực: Thế giới “Tư Bản tự do”, đứng đẩu là Mỹ, Anh, Pháp, và “Cộng Sản chuyên chính”, đứng đầu là Nga, Tàu. Hai thế lực này ra sức tranh giành ảnh hưởng ở các nước chậm tiến hay đang phát triển, đồng thời họ thi nhau chạy đua vũ trang. Người ta gọi đây là”thời kỳ chiến tranh lạnh”.
Bảo vệ môi trường là một khái niệm mới chỉ có từ mấy chục năm gần đây và đa số dân Việt Nam ít quan tâm cho đến bây giờ mới dần dần nhận định rõ khi đối diện với những hậu quả thiếu nước sạch, không khí ô nhiễm, đồng bằng Cửu Long bị nhiễm nước mặn, hay cá biển chết ở 4 tỉnh miền Trung vì tác động của nhà máy Formosa.
Người Việt Hải Ngoại đã rất thành công trong cuộc sống hội nhập mới. Hàng trăm ngàn chuyên viên kỹ thuật rất có khả năng đã và đang đóng góp tích cực vào quê hương thứ hai. Chính Người Việt tỵ nạn CS - (bọn đĩ điếm trốn nợ quê hương theo giọng điệu của Cộng Sản Việt Nam) - đã cứu nền kinh tế của CSVN khỏi bị sụp đổ vào những năm 80.
Cuộc chiến đã khởi đi từ vụ án Vinh Sơn, đàn áp văn nghệ sĩ, tiếp nối với bản án tử hình dành cho người Sinh viên bất khuất Trần Văn Bá, sang đến Lời Kêu Gọi Cuối Năm và khẩu hiệu Tự Do Tôn Giáo Hay Là Chết được dựng lên tại giáo xứ nhỏ bé Nguyệt Biều… Và cứ như thế cho đến nay, những công dân Việt Nam đầy lòng ái quốc, từ thế hệ 4x, 5x cho đến 8x, 9x, đã lần lượt vào tù.
Đừng hỏi tại sao họ lại ra đi để làm mồi cho cá? Người ở lại, cuộc đời đã ra sao? Dương Nghiễm Mậu mất rồi nhưng Nguyễn Thị Thụy Vũ còn sống, cứ thử hỏi bà mà nghe. Hoặc có điều kiện hãy đọc Mai Thảo, đọc hồi ký Nhã Ca… bạn sẽ có câu trả lời. Sinh thời, bố tôi hay kể về những người bạn đặc biệt – tù nhân “ngụy” ở Trại giam Thanh Lâm, Thanh Hóa. Bố bảo: họ chết gần hết, đói khát sốt rét
Những bài học luân lý của bà không lê thê như những bài học lịch sử do Đảng viết. Bảo rằng bọn trẻ ngày nay vô ơn, không phải đâu. Chính Đảng mới là cái tập thể vô ơn nhất, trong đó có những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Như Vũ Hạnh sống ở miền Nam và Thu Tứ sống ở Mỹ. Không còn Đảng thì tự nhiên đứa trẻ nào cũng biết yêu mẹ yêu cha, yêu hạt lúa củ khoai. Và như thế, đương nhiên là yêu nước.
Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) và các luật lệ theo tập quán quốc tế làm chỗ dựa cho công ước, là những thành phần chủ yếu của hệ thống này. Tất cả đã bị thiệt hại nghiêm trọng bởi những hành vi nhằm xác quyết chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông. Các quốc gia khác sẽ nhanh chóng nhận ra rằng họ bị bất lợi khi nghiêm túc tôn trọng UNCLOS, trong khi Trung Quốc bất chấp.
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã vĩnh viễn ra đi nhưng ý chí chống cộng quyết liệt của Ông, đã nổi bật trong những năm đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo Quốc Gia (6/1965 -4/1975) và đã chứng minh qua câu nói hùng hồn, bất hủ "Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm". Ông mất để tự mình chấm dứt những oan khiên, lụy phiền chồng chất.
YêuNướcViệtNam.org