Truyện Ngắn
Từ những cửa biển Đà Nẵng, Sài Gòn, Vũng Tàu, Cam Ranh, Nha Trang sau những ngày tháng Tư, mùa bão lửa, năm 1975. Mẹ lạc cha. Vợ xa chồng. Anh mất em. Những đứa bé bị bỏ quên đứng khóc trên đường phố. Những chuyến hải hành vô định trên biển Đông trùng trùng gió bão. Đói khát. Lo âu. Bà mẹ quỳ lạy những tên hải tặc để xin tha cho đứa con gái chỉ mười lăm tuổi ốm o bịnh hoạn của bà. Nước mắt và những lời van xin của mẹ
ôi không có thói quen viết nhật ký. Hồi bé tôi cũng ráng bắt chước các chị trong nhà, nắn nót viết vì được tặng một cuốn sổ có chìa khóa bé xíu rất xinh, nhưng chỉ viết được vài dòng thì chán – chơi búp-bê, chạy nhảy ngoài sân với bạn vui hơn. Lớn lên, khi buồn chuyện này người kia, tôi cũng có ý định trang trải tấm lòng trên trang giấy, nhưng vốn biếng lười rồi sợ có người đọc được nên thôi. Thế nhưng hôm nay tôi lại chạnh lòng, muốn viết một chút gì đó
Tôi lớn lên trong nỗi nhọc nhằn của mẹ, đôi gánh trĩu nặng trên vai bà.Tôi lớn lên mười năm đầu tiên trong đời không có người cha thân yêu bên cạnh. Tôi lớn lên vào cái thời mà không ai được nhắc đến 4 chữ Việt Nam Cộng Hỏa. Tôi lớn lên 10 năm dưới mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa, mỗi tuần tôi và các bạn cùng trang lứa vẫn hát vang vang bài chào quốc kỳ nhưng chẳng hiểu gì về lá cờ và cũng chưa một thầy cô giáo nào của Cộng Sản dạy cho học sinh
Trên Quốc Lộ 4 xuôi về miền Tây, thì Long An là Tỉnh Lỵ đầu tiên, có địa giới tiếp giáp Thủ Đô Saigon. Nơi đây nổi tiếng với Gạo Thơm Chợ Đào, mía Thủ Thừa, thơm Bến Lức, dưa hấu Long Trì và một món đặc biệt mà tất cả các đệ tử Lưu Linh mới nghe tới, đã thèm đến nhiểu nước miếng: Rượu Đế Gò Đen. Rượu Gò Đen được cất nấu theo bí quyết gia truyền, đã lừng danh trên khắp 4 vùng Chiến Thuật. Rượu sản xuất nơi đây có những đặc điểm mà rượu nơi khác không có
30 tháng 4, ngày Quốc Hận là một ngày tượng trưng cho mọi nổi đau thương cho toàn dân Miền Nam vì ngày đó là thời điểm cuối cùng của ngày chúng ta hoàn toàn bị mất nước.Trước đó, kể từ khi Ban Mê Thuột thất thủ (17/3/75), kéo theo sự tan vỡ trên Liên Tỉnh lộ 7B và những cuộc lui quân trên Quân I, Quân Khu II, rồi Quân Khu III và cuối cùng là Sai Gòn thất thủ vào ngày 30/4/1975, mỗi thảm trạng dai dẳng liên tiếp đó đều diễn ra dưới những bầu trời
Sau thời gian phục vụ tại Sư Đoàn 5 Bộ Binh, tôi được thuyên chuyển về Trường Bộ Binh Thủ Đức, theo nhu cầu hoán chuyển các sĩ quan có kinh nghiệm chiến trường về các quân trường. Chức vụ sau cùng là trưởng phòng Phòng Kế Hoạch của Trường Bộ Binh. Trường Bộ Binh là một quân trường chuyên đào tạo các sĩ quan trừ bị cho Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Lúc trước trường tọa lạc ở Thủ Đức. Đến đầu năm 1974 thì dời ra Long Thành,
Khi tôi về, số người được ra trại còn hiếm lắm. Những năm làm quen với cuộc sống mới khiến cho nhiều người miền Nam có cái nhìn khác hẳn về chế độ Cộng Sản, nói theo sách vở thì là có dịp đối chiếu thực tế và lý thuyết. Phải nói rằng phần lớn chúng ta khá ngây thơ vì được đào tạo trong một nền giáo dục trắng đen rõ rệt, xấu tốt rạch ròi trong khi kẻ địch lại nói và làm khác nhau, suy nghĩ một đằng, hành động một nẻo. Gần nhà tôi có “bác Tư cơm tấm
Con rùa bơi trên biển, cố gắng để đưa anh vào bờ, khi sắp cập bờ, anh vui mừng nhảy xuống vùng nước nông. Con trai ông Lâm liền chắp tay cảm tạ ơn cứu mạng của con rùa. Con rùa cũng vươn cổ lên, hơn nữa còn mở miệng phát ra âm thanh, tỏ vẻ rất vui, một lúc mới quay đầu và bơi đi. Người dân trên bờ nhìn thấy từ xa vội chạy đến chúc mừng.
Mất gần tháng trời đi hết khu phố này đến khu phố khác làm điển hình tiên tiến tưởng được yên không ngờ Bí Thư Quận Uủy lại cấp giấy khen cho lão, lại mở chiến dịch học tập “nhân rộng điển hình tiên tiến” kéo lão đi làm điển hình suốt 26 phường mấy tháng mới xong làm lão mệt nhoài phát ốm. Bây giờ thì lão chán cái tấm huy chương này lắm rồi , nhưng không đeo ở cổ lại sợ mất.
YêuNướcViệtNam.org