Truyện Ngắn
Chẳng biết chuột chồng, chuột vợ đi đâu? Nghe nói chuột vợ hình như ăn phải thuốc diệt chuột tiêu đời cách hang chuột chục thước. Thuốc bỏ mấy tháng nay, chẳng linh nghiệm, chẳng hiểu sao nay mới có một con ăn phải? Bốn con chuột con thì người nói người ta cho gà trống dứt sạch. Có người cho rằng thằng Tý mang về nuôi trong lồng như nuôi chim con.
Lâu lắm mới có được một ngày chủ nhật đúng nghĩa, tôi ngồi vỉa hè quán cà phê tha hồ thắp thuốc thở khói vào cao xanh. Bên kia đường có người đàn ông dáng lạc hồn, lưng còng với cái túi vải móc chéo vai. Ông ta thích ăn phở gà và khoái xơi những cuốn chả giò tôm cua chiên vàng thơm ngọt. Và có lẽ ông là người duy nhất biết tôi không phải bọn Tàu thích bành trướng.
Chuyện thời tuổi trẻ đi chinh chiến, lặn lội xông pha từ chiến trường này đến chiến trường khác trong không gian ầm tiếng súng đạn. Chuyện tan hàng rã ngũ ngày nghe lệnh buông súng đầu hàng, chuyện tù đày gian nan, khổ nhục… Mỗi câu chuyện là một nỗi buồn theo ông vào giấc ngủ, làm ông cứ nằm mơ toàn ác mộng. Có đêm ông thao thức trằn trọc, rồi lại nhớ bà da diết.
Thắng lớn hơn Hoang một tuổi, hai đứa cùng học một lớp và rất thân nhau. Từ ngày Hoang bỏ học Thắng vẫn thường qua lại chơi với nhau, bày cho Hoang học, có miếng bánh, tấm quà hai đứa cùng chia nhau. Cái Nụ, con bà Tám thương Hoang lắm. Mỗi lần mẹ bảo Nụ đưa cơm cho Hoang, lúc nào Nụ cũng kiếm miếng ngon thêm vào.
Học bài Vạn vật trên cánh ve sầu, học bài Việt văn trên dòng sông, học bài Sử ký trên những lăng tẩm và thành quách cũ, học bài Toán pháp trên những ngón tay tiên, học bài Địa lý trên đỉnh núi Ngự Bình, học bài Nữ công Gia chánh trên những dĩa bánh bèo Vĩ Dạ... Anh sẽ là ông giáo sư cuối cùng còn sót lại trong tỉnh này, anh sẽ mở một lớp tư gia chuyên dạy môn Thẩm mỹ học về mưa và nắng.
Đối với Đỗ, nơi đây cũng là một chỗ trú ngụ thân quen. Chiếc bàn nhỏ đặt cạnh giường ngủ là nơi Đỗ thường đánh cờ với mấy người đồng đội. Những người bạn đã từng vào đây, nói chuyện, ca hát, đánh cờ, nay đã mỗi người một nơi. Có người hôm trước cười với Đỗ một nụ cười chưa quên, sáng mai lên đường và mất dạng luôn. Chuyện xảy ra thông thường trong thời chiến như bây giờ.
Cái ly sứ chạy vù vù, xiên chỗ này, xẹt chỗ kia. Ba ngón tay cái của Ánh Hồng, tôi và cậu em trai mười lăm tuổi đặt nhẹ nhàng trên đáy ly di chuyển theo. Đè mạnh, cái ly sẽ dừng lại vì hồn không đủ năng lượng để kéo. Sau một hồi chạy như tề thiên múa gậy, nó dừng lại đột ngột. Có lẽ hồn mệt nên nghỉ cho lại sức.
Một lần về thăm quê cũ cho nở mặt với bà con láng giềng, nàng gặp lại hắn, người tình cũ một đêm, trong một tiệc cưới miệt vườn. Tình cũ không rủ cũng tới. Hắn vừa chết vợ vài năm, nhưng lúc nào cũng có vài mối tình lẻ tẻ vắt vai; nàng đang cô đơn, da diết mong mỏi một bờ vai đàn ông để dựa. Chuyện không cần nói cũng phải tới, cung và cầu gặp nhau
Quay lại trường với lý lịch con nhà cách mạng Ty nghiễm nhiên được bầu làm ban cờ đỏ. Suốt ngày hội họp tuyên truyền đường lối cách mạng vì dân phục vụ, rồi chủ nghĩa Mác Lê, ơn bác, ơn đảng nên Ty bận rộn hơn cả thầy cô giáo. Đám bạn khu gia binh dạo này cũng ít gặp, và rồi công việc cứ cuốn hút Ty chẳng có thời gian vào khu gia binh tìm chúng nó.
YêuNướcViệtNam.org