Truyện Ngắn
Chợ cá hồi đó nằm trên khoảng đất tráng xi măng giữa bờ sông và nhà lồng chợ, chung với hàng rau cải và trái cây. Về sau, thấy việc bơm nước rửa chợ cá vẫn không làm trôi hết mùi tanh của nhớt cá thấm vào xi măng, nhà chức trách trong làng cho xây chợ cá chờm hẳn ra sông, bằng gỗ theo điệu nhà sàn chống chân xuống nước nhưng bề mặt rộng như một cầu tàu.
Xin trả lại em dòng sông Mã mưa đục, nắng trong đã liệm thân xác em. Xin gởi em những dòng nước mắt ngậm ngùi yêu thương, chứng tích tình yêu trong sáng của anh dành cho em. Xin trả lại em ngọn đồi không tên và cây gạo cổ thụ che chở ngôi mộ em trong những ngày sáng nắng mưa chiều và những ngày giông bão. Biết bao giờ anh mới có dịp trở lại nơi nầy để một lần được viếng thăm mộ em. Xin gởi em lời chào vĩnh biệt...
Suốt đêm không ngủ, bà cán bộ nghĩ lẩn quẩn hoài cái hiện tượng lạ lùng mà cả cuộc đời làm cách mạng của bà chưa gặp phải. Thế rồi thói quen nghề nghiệp khiến bà suy luận đến âm mưu của địch. Chúng nó có ý đồ dọa dẫm trấn áp tinh thần đối phương chăng? Ðây là một trong những hình thức dùng tâm linh của bọn ma mãnh.
Ai nấy đều phát tướng ra, chiều cao có bị mai một chút ít theo năm tháng, nhưng chiều ngang thì bành trướng thấy rõ, trọng lượng tăng lên tỷ lệ thuận với tuổi đời như quy luật tự nhiên "what is going up, will be down" của tạo hóa, của một đất nước calories nạp vào từ thức ăn thường vượt trội calories tiêu thụ từ hoạt động hàng ngày.
Tấm giấy báo tử của đơn vị nhờ chàng đem về trao lại cho bà mẹ, Tấn vẫn còn giữ trong túi. Làm sao mà chàng dám đưa tờ giấy đó ra cho một bà lão mù tội nghiệp và trơ trọi thảm thương như thế này. Đơn vị chàng đã mấy lần gửi giấy báo tử mà nó cứ bị trả về. Ở chốn đồng không quạnh quẽ nầy, lấy đâu ra số nhà?!
Tự dưng tôi nghĩ tới hình ảnh một đêm mưa, người đàn bà lấm lét ôm một bọc vải đặt trước cổng chùa rồi ù chạy như bị ma đuổi. Một hạt giống nẩy mầm trên cánh đồng xa lạ. Không, tôi chẳng đành tâm. Tôi sợ đón nghe những tiếng khóc. Tôi quyết định trốn chạy mọi người, thầm lặng, chẳng từ biệt, cũng vào một đêm mưa.
So với nỗi khổ của con nhỏ "Bullhead" thì bao nhiêu tên mà bạn bè đặt cho Chanh hồi nhỏ xem ra còn "nhẹ nhàng" và "nương tay" hơn nhiều. Thì ra ở đâu cũng vậy, lúc còn nhỏ, con nít ở Việt Nam hay ở Mỹ đều nghịch ngợm đôi lúc hơi "nhẫn tâm" với những cái tên hơi là lạ. Lớn lên, khôn ra, hiểu biết hơn, những cái tên đặc biệt được mọi người trân trọng vì thường thì có cả một "trời quê hương" được gởi vào đó.
Ông đạo đã không còn dáng vẻ thư sinh như ngày nào bởi đồng chua nước mặn, cái ăn cái mặc bây gìơ đều là xa xỉ đối với một người sa cơ lỡ vận. Ông đạo sống thầm lặng với mưu toan thâm u trong đầu là chờ ông già về, sau đó… "dông". Ông đạo sợ đưa gia đình "vọt" sớm thì chính quyền mới lại trút giận lên cụ thân sinh đang trong trại cải tạo.
Nói tới thu, nghĩ tới mùa tựu trường, mùa của những đám mây bàng bạc, mùa của xác lá vàng cuống quít rụng đầy trong công viên, mùa của heo may theo gió về đậu trên da thịt chút rợn cảm. Thu còn là danh xưng của những nhân vật nữ, xa lạ gì, má cu Bi cũng mang tên Thu đó thôi. Chân đi bốn mùa còn biết chuyện giáp vòng hoàn lại, riêng mùa thu của bố con tôi một đi không trở lui.
YêuNướcViệtNam.org