Truyện Ngắn
Ánh mặt trời rực rở. Tiếng chim hót vui tai. Chậu cúc nở vàng tươi. Tôi nhìn tượng Phật giữa vườn. Tôi mĩm cười. Tôi còn hy vọng. Tôi quay qua hỏi Lão Gàn đang đứng chù ụ sau lưng: “ Lão Gàn ơi, lão có thấy đức Phật quay lưng lại với nổi đau khổ của nhân loại bao giờ chưa?" Thiên thủ thiên nhãn vẫn còn đó. Chúng ta vẫn còn hy vọng! ”.
Tôi chẳng mấy ưa facebook bởi đa phần người ta thích nói về mình quá. Dài lời thì đâm vô duyên, vô duyên dẫn tới những việc vụng về Trong tất cả những loài động vật, chó là con vật đáng yêu nhất. Lòng trung thành của nó là tấm gương mà loài người hổ thẹn chẳng dám soi mặt vào. Nó chết, do bởi đã có một hạng người nhẫn tâm “nhậu” nó.
Cái hẻm ngắn chỉ non khoảng 500m ngoằn ngoèo trong một xóm lao động có từ lâu đời giữa trung tâm Sai Gòn. Đầu hẻm có cái miếu cô hồn nhỏ vuông vức bên đường lộ nhựa đã đổi tên mới là tên một liệt sĩ lạ hoắc không ai biết, cuối hẻm có một cái ao sâu rau muống to đùng tròn quay, nên lâu nay người ta hay gọi tên là hẻm vuông tròn
Hôm kỷ niệm 80 năm lập viện, người ta khẳng định lần nữa sự đóng góp vô cùng bự của từng viện sĩ, giúp cho thiên hạ tránh được đại loạn, bởi mỗi tế bào não ưu việt của họ đã sản sinh ra bao cụm chữ lay động lòng người, xoa dịu vết thương, hàn gắn nỗi đau, như: “Lỗi do cơ chế”, “Sai sót trong thiện chí”, “Khuyết điểm mang tính khách quan cao”.
Má Hào thắp nhang xin xuống từ bàn thờ ông già một quả cam, bẻ thêm hai trái chuối rồi biểu mày ra bếp lận theo con dao nhỏ đặng vào đó cắt cam cho nó bồi bổ. Hồi hôm nằm vắt tay lên trán đã nghĩ ra cái tên nào hay ho mà đặt cho cháu tao chưa? Má trộm nghĩ con gái đừng mang tên các loài hoa, như má đây sao suốt đời mãi cứ bầm dập!
Hào lái xe quay về tiểu bang California ngay trong đêm. Chuyến đi nầy chàng không còn cô đơn nữa, kế bên là Mộc Linh đăm đăm nhìn chàng âu yếm. Chiếc xe phóng nhanh dưới bầu trời lấp lánh sao đêm. Ánh đèn đường chiếu sáng nền lá cây xanh dọc hai bên xa lộ khiến Linh nhớ đến lần hẹn hò đầu tiên thuở nàng vừa tròn mười sáu, Hào mười tám.
Lúc đó tôi ở Bình Long, năm 1972, Mùa Hè Đỏ Lửa, tôi sanh thêm đứa con trai, Thằng nhỏ ra đời đúng vào tháng tư năm đó, nên nó bị kẹt giữa hai lằn đạn và bom B-52. Mẹ con tôi phải sống trong hầm trú bom một thời gian dài, mới dám lên mặt đất liền. Khi con tôi lớn lên, tôi mới biết nó bị điếc, nó bị thủng màng nhĩ tai, do ảnh hưởng tiếng dội của đạn, bom.
Chuyện xảy ra gần 20 năm trước, khi tôi còn làm y tá của một bệnh viện trong một thành phố nhỏ ở tiểu bang Arizona. Tối hôm đó, bệnh viện của tôi nhận một nhóm nạn nhân của một tai nạn xe hơi thảm khốc. Trên xe là bốn em học sinh đều ở lứa tuổi 17-18, cùng đi về với nhau sau sau bữa tiệc. Người lái xe 18 tuổi, say rượu và chạy xe quá tốc độ, lạc tay lái tông vào một chiếc xe tải đang đậu bên lề đường.
Ngay trước khi rời Wichita, Vỹ đã được gặp mặt người mua nhà do agent dẫn lại và chàng đã có dịp gửi gấm người chủ sau của căn nhà về cây lê với tổ kiến vàng đặc biệt. Gia đình người chủ tương lai của căn nhà cũng thuộc loại người yêu thiên nhiên do đó Vỹ hy vọng rằng đàn kiến vàng đó sẽ vẫn được tiếp tục sống yên ổn dưới gốc cây lê như suốt bốn năm chàng ở đó.
YêuNướcViệtNam.org