Truyện Ngắn
Ngọc Trâm cẩn thận đánh thêm chút phấn hồng rồi bước đến trước tấm gương lớn. Thường thì ít khi nàng điểm trang kỹ lưỡng. Không ngờ những thứ phấn son lỉnh kỉnh vô hồn này lại như có phép màu. Da mặt nàng trông mịn màng hơn. Vài dấu chân chim hậu quả của nhiều đêm thức trắng đã biến mất. Đôi môi mọng đỏ rõ nét trái tim.
Đường phố hắt hiu, nhà nhà tiêu sơ, kẻ bỏ nước ra đi, người ở lại thu mình, hoảng sợ và chờ đợi số phận sẽ được chế độ mới hành xử theo cái cách của cùm-gông-mới. Cái thế gian tàn rụi ấy, cái xã hội rã tan đầy thương tích ấy không là một buồn bã đối với Quyền. Ngược lại Quyền nhận ra một sảng khoái vô bờ, một mênh mông hạnh phúc.
Ông nhận được suất đi Pháp tham quan và thực tập tại một viện nghiên cứu. Chỉ cách giờ khởi hành mươi ngày chuyến đi bị ách lại. Không ai biết thật sự điều gì đã xảy ra, giám đốc cũng chỉ có thể nói :cậu cẩn thận trong lời ăn tiếng nói. Hắn đã đem những bàn luận thế sự, những tiếu lâm chính trị của ông với đồng nghiệp trong văn phòng, ngoài quán nước làm bằng cớ cho quan điểm lập trường yếu kém của ông.
Nơi đây người ta mần cái gì cũng lâu lắc. Đào xới để mở rộng. Đào hố đặt hệ thống nước. Lấp lại xong. Lại bới lên, đào hào dọc cho hệ thống hệ thống điện. Lấp lại. láng nhựa. Hai tháng sau có toán người tới bới lên. Đào nữa, vì còn lắp đặt đường dây điện thoại.Thời đai văn minh, tất cả những món lòng thòng ấy phải đặt ngầm trong lòng đất, như bên Tây bên Nhật.
Dạo đó đoàn tàu luôn quá tải, “ngàn đời không đủ sức đi mau”, người ngợm đa phần là con buôn với quang gánh đồ đoàn cồng kềnh nặng nhọc, nó xoá nhoà hình ảnh đưa tiễn buồn lòng kẻ ở người đi. Cái đớn đau của biệt ly lẻ tẻ phải chịu lép vế so với trăm phương nghìn kế mưu sinh đổ mồ hôi sôi nước mắt. Từ nghề “nội trợ” ghi trong sổ gia đình thoắt cái họ phóng đu lên tàu với danh xưng rất giang hồ rất gió bụi: Con buôn.
Đã gần mười năm nay không gặp lại Đầm, Kiên thấy Đầm già đi nhiều quá, cứ như Đầm đã ở cái tuổi năm mươi chứ không phải ba chín như Kiên. Cả cái ngôi nhà mà vợ chồng Đầm đang ở cũng già nua, tường tróc vữa, mái ngói trên nóc có mấy hòn bị xô lệch, những giọt nước đang thi nhau nhỏ tí tách xuống chiếc thau nhôm đặt dưới nền nhà.
Cảm giác chưa từng có ấy thoáng qua rất mau, và Thuật cho rằng có lẽ vì hai độ nhậu dữ dằn ở hai điểm khác kéo dài từ mười giờ sáng cho đến giờ, đã làm ông run tay. Nhưng vừa cho nó vào miệng, thì rõ ràng nó lăn lên lưỡi của ông và tuột vào yếu hầu, rồi dường như dừng lại ở thực quản. Ngay lúc đó, ông đã nghẹn thở mất mấy giây.
Những mùa nước cứ nhịu lẫn, chồng nhòe lên nhau, cũng bão cơn nối cơn, cũng ngập tới nóc, người với vật cùng nổi trôi, và những đứa trẻ mang tên Lụt, Lội, Gió, Giông chào đời trên xuồng cứu hộ, hết thảy mấy thứ đó không làm sao phân biệt một cách rõ ràng nữa. Tuần nắng mật đầu tiên, cả xứ như bị trúng bùa. Mấy con chó cứ ẳng lên không lý do, ai đó nói trời đẹp quá mà, người ta còn muốn sảng.
Nhân vẫn không tưởng tượng được phi vụ hiểm nguy ấy là có thật. Trung Úy Phan Văn Phương đã vĩnh viễn nằm lại dưới cánh rừng âm u kia. Ở Sàigòn, vào lúc này, vẫn còn một cô giáo đang chờ đợi Phương trở về, với lời ước hẹn sẽ cùng xây tổ ấm nơi phố thị vào dịp hoán chuyển cuối năm. hiến tranh và số mệnh đã lấy đi tất cả những ước hẹn của Phương
YêuNướcViệtNam.org