Truyện Ngắn
Tiếng rơi nhẹ nhàng, mơ hồ như tiếng dộng chuông báo cho người tình bị bỏ quên lâu nay nỗi lòng bi thiết của người ân hận. Từng giọt nước tỏa rộng trên mặt gối, giống như nụ cười mãn nguyện của người tình ông thời trẻ, người tình trước khi chết đã lãng mạn năn nỉ tôi lén báo tin để coi ổng có chăng nhỏ xuống những giọt nước mắt tiếc thương.
Thật ra, nó có tên do cha mẹ đặt thật đẹp. Phạm Bảo Long, con rồng quý của bố nó. Nhưng cho tới bây giờ, cái tên mà nó được người ta gọi nhiều nhất lại không phải là Long. Thay vào đó, nó đã trải qua rất nhiều tên khác nhau mà người ta đặt ra để gọi nó: Ngu, Ngốc, Mát, Tưng Tửng, Khờ, v.v… Chẳng hiểu tại sao người ta sàng đi, sàng lại rồi ngừng ở chữ Ngốc!
Những câu chuyện về lòng dũng cảm của đứa con trai tiếp tục được nhiều người khác kể cho ông nghe; niềm tự hào và sự hài lòng của người cha bắt đầu có thể làm giảm bớt nỗi đau buồn. Bức tranh của con trai sớm trở thành vật sở hữu được ông trân quí nhất và ông không còn thiết tha quan tâm đến các bức tranh khác trong nhà mà các lái buôn tranh quý thèm muốn
Ở Mỹ cũng có người để ý đến vết chàm của bà nhưng chỉ nhìn thoáng qua, tuy vậy lão cũng đem bà đến một mỹ viện. Thật ra lúc đầu lão không có ý định này, vì lão nghĩ có thể chính nhờ vết chàm mà lão mới lấy được bà. Vết chàm mất đi liệu bà có mất theo nó không? Nghĩ vậy nhưng rồi vết chàm mất đi gần 2 năm mà bà vẫn còn.
Chị em tôi buôn bán từ thuốc lá đến bánh cuốn, bánh ướt, bánh mì, thuốc tây, thuốc nam, kiêm luôn cắt chải gội uốn tóc, làm móng tay … nhưng luôn tránh chỗ công quyền và nơi phồn hoa nhan nhản những con mắt hau háu của bọn cướp nước và bọn trở cờ. Mấy anh chị em tôi đồng lòng, đùm bọc lẫn nhau, nên áo rách nhưng một tấm lòng son tôi vẫn vẹn với câu thề…
Ông Đỉnh, phụ tá giảng viên lật đật đem máy sưởi nhỏ lên trước phòng học, gắn điện vào và cho chạy tối đa. Thứ máy sưởi nhỏ để dưới chân này không thấm vào đâu với khí hậu mùa đông và chắc không đủ để sưởi ấm cả phòng, nhưng khi nó nóng đỏ lên cũng tạo được một cảm giác ấm cúng hơn.
Phải chăng có điều gì chông chênh trong thế giới tinh thần khiến bà Quỳ không nhận thức được ảo hay thực trong đời thường. Ảo và thực lúc ẩn lúc hiện đan xen giữa quá khứ và thực tại. Ảo và thực chơi trò cút bắt đuổi nhau trong tâm thức của một người không được gọi là tỉnh.
Chung tình, không phải hai ba lần, tuần này qua tháng nọ người ấy vẫn thầm lặng đến ngồi bên gã. Người ấy dạy cho gã biết hai chữ “sắt son”, thứ mà đại gia chẳng thể vung tiền ra mua được. Ngưu Sơn chỉ có hai mùa mưa nắng và như thế mây đen đúng hạn kỳ bắt đầu mang heo may về giăng bủa. Huyện lỵ sẽ co cụm, sẽ rét mướt, sẽ đìu hiu.
Bỗng Chấn níu cửa xe suýt kêu lên mừng rỡ : vài ba cánh cò đang lượn là là trên một đầm nước nhỏ ! Lòng anh hớn hở tưởng như vừa gặp lại một cố nhân. Đã mười năm nay anh chưa hề thấy một bóng cò trên các cánh đồng lúa chín. Mười năm nay, hàng vạn chim bồ câu được người ta tung lên khung trời an lành ở các thành phố để cầu nguyện hòa bình thật là phí phạm bởi chưa ai biết tung một cánh cò.
YêuNướcViệtNam.org