Truyện Ngắn
Xong tang vợ, hắn mở mạng tra xem tác dụng của mật cá trắm. Mở đúng cái trang hôm nọ, hắn đọc đi đọc lại: “Đau bụng ăn mật cá trăm…”Hắn mở tiếp trang sau: “… thì tắc tử”. Đọc xong, trán hắn toát mồ hôi như tắm. “Trời! Sao mình ngu quá vậy”. Hắn kêu lên. Giờ ân hận cũng muộn rồi. Số vợ chết yểu chứ đâu do mình, hắn tự an ủi.
Mụ Chét cầm lên ướm thử, cả đời mụ chỉ quần thô áo cộc, cả đời mụ chưa từng được bước ra thành phố, mụ làm gì với cái váy cụ Hồ này. Thân hình mụ nhỏ thó ốm nhom teo khu tóp đít, cái bùng rền này phải là của một bà Mỹ hay Nga to con và cao lớn. Mụ cầm tới cầm lui ướm vào người rồi lại đặt xuống. Rồi mụ mím môi, nước mắt lăn dài trên đôi má nhăn nheo.
Dưới mắt mọi người, đó là một gia đình tràn ngập hạnh phúc Nhưng rồi cơn đại họa đã ùa tới. Người chồng lên đường đi “cải tạo”, vợ bị đuổi ra khỏi khu gia binh, kéo một bầy con nheo nhóc ra bãi hoang sống dưới túp lều lụp xụp với những người cùng chung cảnh ngộ. Hai mắt của lão cay xè. Lão thấy rõ những giọt nước mắt của mình đang ứa ra ở hai bên bờ mi.
Ông Năng trở về thành phố cũ của ông... Vài tháng sau bà Phượng đọc thấy lời rao tìm bạn bốn phương của ông lại xuất hiện trên báo, lần này ông kinh nghiệm đăng rất thực tế rõ ràng: "Người đàn ông nghèo và cô đơn luôn mơ ước có tiền để mua hoa mỗi tuần đến thăm mộ vợ, 70 tuổi, nhà ở housing, tiền gìà, medicaid đầy đủ. Muốn tìm một phụ nữ để tri kỷ, để yêu thương nhau suốt quãng đời còn lại."
Tự nhiên anh thấy thương vợ, thương con mình vô cùng. Nét mặt rầu rầu của vợ anh mỗi khi dùng cái ống bơ bò nạo quèn quẹt vào đáy hòm gạo mà nhiều lần anh từng bắt gặp, chỉ chiều nay thôi sẽ lại tái diễn. Tại sao con người anh, số phận anh trải bốn chục tuổi rồi toàn gặp những dở dang, trắc trở. Suốt bao nhiêu thăng trầm đảo lộn, anh vẫn nằm dưới đáy cùng của sự bất hạnh
Chỉ trong một giờ, câu chuyện tiếu lâm xoáy tung không khí cửa hàng: “Giá món gì cũng lên vùn vụt – chỉ chủ tịch Đặng Tiểu Bình thì chẳng bao giờ chịu lớn.” Chỉ trong một ngày, hàng ngàn người dân trong thành phố nghe câu chuyện tiếu lâm. Như trò ma quỷ, chẳng mấy chốc nó bắt đầu ám vào mọi văn phòng, cơ xưởng, nhà hàng, rạp hát, nhà tắm, ngách hẻm, làng xóm, nhà ga.
Phong yên tâm khi thấy Thu ít nói chuyện chính trị. Thực ra nàng có lập trường chính trị rõ rệt: nàng ghét Cộng sản. Nghe tin nhà cầm quyền tổ chức lễ kỷ niệm quốc khánh, nàng nói “Sao CS hấp hối lâu quá vậy?”, biết tin một lãnh đạo ngả bệnh, nàng nói “Chúc ông mau chết”, nghe một thiếu niên ca ngợi thành tích Cộng sản, nàng nói “CS giống như ma túy”.
Trường ở ngay bên lề một lối đi hẹp, trên mặt đường đi la liệt những hàng quà buổi sáng: mẹt xôi, gánh bún, thúng bánh mì, có cả quầy kính quay xổ số ăn những túi đựng khô bò hay đậu phụng chiên nữa. Đây là nơi tập trung của các hàng quà bánh, vì thế buổi sáng rất ồn ào. Còn ồn ào hơn cả lớp học cách nhau chỉ bằng một cái vách đóng bằng ván thùng.
Lòng tôi cũng ngược về dĩ vãng để nhớ lại những lần bà ngoại Dung lên thăm con gái, thăm cháu ngoại đều ghé mua dầu khuynh diệp nhà tôi, tự giải thích vì sao người phụ nữ không quen đi xe ấy vẫn cứ phải hàng tháng vượt mấy trăm cây số để gặp con gái. Tôi cũng chợt nhớ lại và hiểu vì sao lần tôi cho Dung trái dưa tây lép, cô Năm đã nhìn trái dưa có thân phận bất hạnh ấy mà khóc
YêuNướcViệtNam.org