Truyện Ngắn
Mỗi tụ điểm nhóm họp rượu bia cho đến uống cà phê râm rang tâm sự đều có chung điểm trùng hợp, rằng đó nào khác gì một phòng thông tin mà đồ chừng thời buổi nay “phát sóng” toàn cả chuyện nằm mộng cũng chẳng ngờ. Khoa học viễn tưởng, khó tin. Ông bà thường bảo: Rượu vào lời ra. Đằng này rượu chưa nhấp một giọt, lời đã chảy lai láng.
Năm đó chị mới mười hai tuổi, thình lình ba chị bị mất việc, nhà khổ lắm, bữa đói bữa no. Ba má chị ai mướn gì cũng làm, làm suốt ngày chỉ đủ tiền mua gạo. Lúc khổ quá có mấy người hàng xóm rủ vô chùa làm công quả ăn cơm chùa. Mấy anh em chị thường vô chùa làm công chuyện, làm lặt vặt kiếm cơm chay ăn lấy no sống qua ngày.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 75 xã hội xáo trộn. Rất nhiều gia đình trong Nam lâm vào cảnh khốn đốn. Thành phần thất học theo cộng sản nay về thành đem theo sự kiêu ngạo và đối xử nhẫn tâm với người dân. Các gia đình có liên hệ với chính quyền cũ bị trù dập và phân biệt đối xử. Còn những gia đình có người vượt biên, vượt biển thì thuộc thành phần phản động.
Ba người phải ngừng câu chuyện lại vì nhà ăn đóng cửa sớm trong ngày lễ Tạ Ơn. Thương phải đón chuyến xe bus cuối cùng lúc 6 giờ. Ông bà Trần Tích Tuyết kể chuyện lý thú - lúc thì đắng cay, lúc thì dí dỏm. Thương chăm chú nghe, miệng chữ A, mắt chữ O, ngạc nhiên vô cùng. Thương không ngờ là hai ông bà cụ này đã trải qua nhiều thăng trầm trong tình yêu như vậy
Chuyện một thanh niên có bằng Tú Tài, hoặc bằng cấp cao hơn, gia nhập Nghĩa quân không phải là chuyện lạ ở mấy xã ven đô , vì những người đó, thực sự chỉ tìm một chỗ hợp lệ tình trạng quân dịch, để tính toán những việc khác cho cuộc đời họ - Nhưng với Ba Đức, đây là dịp nó mang hết khả năng để phục vụ, nói đúng hơn nó sẽ tận lực để báo thù...
Năm mười bốn tuổi, một chiều trời mưa lất phất, Nhã đi bán dạo bánh lá dừa chỗ chân cầu gần chợ Hộ Phòng, bỗng thấy bàn tay trắng trẻo, bé xíu thò ra vẫy vẫy từ một cái xuồng kín mui đang đậu giữa đám xuồng lô nhô dưới bến. Nhã thấy ngồ ngộ nhưng cũng chạy tới, nghĩ rằng ai đó muốn mua bánh lá dừa.
Những trưa nắng gia đình chú tạt vào hiên chợ Bách Hóa, nghỉ chân. Con Như lãnh tiền, chạy đi mua cơm về ăn. Họ ngồi giữa ngọn gió mát lồng lộng. Chú Đời lúc nào cũng ngồi ăn chậm rãi, nghe ngóng chung quanh như canh chừng, như bảo vệ bữa ăn thiêng liêng của nhà mình. Chú nghe tiếng đũa khua tinh tang, cuống quít lên miệng chén là biết đứa nào đói đứa nào không.
Mẹ vợ ông Hàn mới chết, con cháu từ xa đổ xô về chịu tang. Các anh chị em vợ của ông chọn một cái hòm do nhà quàn đề nghị, với giá 12 ngàn đô. Ông Hàn chê đắt, bảo khoan quyết định, chờ ông khảo giá đã. Ông Hàn bình tĩnh ngồi bên máy vi tinh, lục tìm khảo giá. Bà vợ ông thì chạy lui chạy tới trong phòng khách, dẫm chân đành đạch trên sàn nhà, khóc bù lu bù loa
Nương đã có cháu ngoại, tôi bảo bồng ra cho tôi coi. Tôi lì xì cháu ít tiền lấy hên và từ giã để về Saigon. Người chồng giữ tôi lại ở chơi vài ngày, nhưng tôi từ chối. Tôi bắt tay người chồng, và sau đó đưa tay cho Nương, cô ta thẹn thùng nắm tay tôi, bỗng nhiên tôi dạn dĩ bỏ tay ra và kín đáo vuốt nhẹ má nàng.
YêuNướcViệtNam.org