Truyện Ngắn
Ở một phía, những thị dân, khách du lịch, xen cả bọn lưu manh ra vào cái siêu thị lớn để xem hàng, mua hàng hay ăn cắp. Không xa lắm, trong những nhà máy, công ty... hàng chục ngàn công nhân cần mẫn làm việc trên các công đoạn sản xuất... Dường như ở cái thế giới con người này, ranh giới giữa thiện và ác, giữa tốt và xấu, giữa có và không cứ liền kề nhau và chênh vênh như những bờ vực thẳm.
Tù cải tạo về năm 1981, đáng lẽ phải về quê ở miền Trung như giấy ra trại chỉ định, nhưng tôi ở lì tại Sài Gòn, coi như dân lậu. Tù ra trại mà về miền Trung còn khổ hơn ở tù (thật) nữa. Ở Sài Gòn, tôi làm đủ thứ nghề. Từ bồi bàn, bán vé số, sửa xe đến đạp xích lô. hỗ tôi đặt xe bánh mì là nơi các cậu "kinh tế mới" làm chỗ nhậu nhẹt.
Các ngôi chùa Việt thường có hai tượng hộ pháp Kim cương Thiện - Ác. Tại một ngôi nhà cổ bình dị ở một làng quê vốn nghèo xác và đang kiệt quệ kia, giờ đây đang hiện diện hai con chó đá cũng mang biểu tượng Thiện - Ác như vậy để bảo vệ phần âm đức, và mong răn dạy cho người đời chút bài học về Tình thương và Ân nghĩa đang mất dần đi.
Tôi hít một hơi dài. Hai má tôi vẫn nóng bừng. Cơn ho đã dịu. Nhưng sao đầu óc tôi quay cuồng. Những tiếng ho trong phòng xử cũng tắt hẳn đi từ lúc nào. Tôi không ngờ có những đạo luật người ta tranh luận tới lui cả năm trời trong Quốc hội vẫn không xong, mà con coronavirus có thể làm lệch cán cân công lý trong chớp mắt.
Hồi đó nước mình rất nghèo, con người đối xử tử tế với nhau. Vừa về nước, đến ở nhờ một người quen ở ngoại ô, xa Sài Gòn, bà đã thấy như sống lại. Ở Pháp, bà là một người thừa, sống nhờ trợ cấp, họ nuôi cho tới chết. Còn ở Việt Nam, bấy giờ nghèo xơ xác, tiền trợ cấp bao nhiêu năm dành dụm đổi ra tiền cụ Hồ, bà tiêu xài thư thả.
Đã gần một năm chàng không còn bén mãn đến một Casino nào nữa. Vinh đang chiến đấu cơn nghiện ngập với tất cả nghị lực của bản thân. Tuy nhiên Vinh hiểu rằng một năm không cờ bạc chưa hẳn đã nói lên được điều gì. Một nỗi buồn chán, một sự thất vọng, một ngày mưa lũ đều có thể đưa chàng trở lại sòng bài. Vinh biết rằng chàng sẽ phải chiến đấu từng ngày, từng ngày cho đến hết đời.
Căn phòng bà ở tầng lầu hai, có lan can cửa sau ngập bóng mát cây cao, bà kê chiếc ghế dựa dài ở đây, những lúc rảnh nằm thảnh thơi đón gió và đọc sách báo. Thỉnh thoảng bà gấp sách báo ngừng đọc cho đỡ mỏi mắt và phóng tầm nhìn xa mây trời lênh đênh hay nhìn xuống dưới đất người ta qua lại trong khu apartment mà vui.
Đã bao lần má kể cho các con tôi nghe những câu chuyện cổ tích về công chúa, về hoàng tử, về các cô tiên xinh đẹp… Một ngày kia con tôi lớn lên, tôi sẽ kể cho các con tôi nghe về “Bà Tiên” của chị em tôi, bà tiên tóc bạc, dáng đi hơi khập khiễng vì một vết sẹo dài… Truyện cổ tích má viết cho chúng tôi bằng cả sự nhọc nhằn, sự đau đớn, bằng nước mắt, mồ hôi và bằng cả cuộc đời của Má.
Tuy chỉ số thông minh của các cô bé này chỉ ở mức khiêm tốn nhưng Học Ngâm luôn tự huyễn hoặc mình là vợ chồng hắn đã sinh ra những nữ thần đồng. Hắn không tiếc tiền, mời đủ các loại thầy đến nhồi nhét vào đầu con gái rượu hầu hết các môn học thời thượng, còn việc chúng tiêu hóa ra sao thì hãy cứ đợi đấy . Nghe nói, một trong hai đứa đã bắt đầu có triệu chứng rối loạn tiền đình …
YêuNướcViệtNam.org