Truyện Ngắn
Một người lính đi lại phía bên phải xe, gắng hết sức mới mở bật được cánh cửa, rồi đưa tay dìu hai mẹ con xuống. Một tay ẵm đứa nhỏ độ một tuổi, một tay xách cái giỏ ni lông, người đàn bà phải để mặc cho anh lính đỡ hai nách, cẩn thận bước xuống bậc thang, rồi chậm rãi vào trú dưới mái hiên. Đứa nhỏ ngơ ngác nhìn chung quanh, nhận diện từng người, rồi lại khóc lên từng hồi.
Vô Lộ chắp tay đọc tiễn một đoạn chú bằng tiếng Phạn. Căn phòng chừng như đã bớt đi cái lạnh lẽo ủ ê trước đó. Vị cao tăng đi ra, khép cửa lại. Ông bước xuống lầu để đón nhận những ánh mắt ngầm tra hỏi. Ta đi về Chùa đây. Dạ thưa thầy, thầy có gặp ma không ạ? Có, đã gặp mặt. Và sau đêm này, ta xin hứa, rằng quý vị sẽ thôi gặp… ma.
Khi hai người đi ra, anh cao đập tay xuống sàn nhà và nói lớn với bạn, “Mẹ kiếp, giá món gì cũng lên vùn vụt - mà chủ tịch của mình thì chẳng bao giờ chịu lớn.” Anh lùn cười khì khì, đía vào, “Đúng vậy, cái thằng còi ấy chẳng chịu thay đổi chút nào.”Chỉ trong một giờ, câu chuyện tiếu lâm xoáy tung không khí cửa hàng: “Giá món gì cũng lên vùn vụt - chỉ chủ tịch Đặng Tiểu Bình thì chẳng bao giờ chịu lớn.”
Nhóm tuổi hạc trên dưới 70 năm cuộc đời thường xuyên họp mặt ăn chơi tại nhà anh Quân, Quán Cơm Potluck có đủ món mặn xào rau cải do các bác mua ngoài phố hoặc nấu mang đến được bày trên bàn lớn như một buffet tự chọn. Vân nhỏ nhất vừa bước vào 60 năm cuộc đời, trẻ hơn các bác từ tuổi tác cho đến dáng vẻ bên ngoài
Người Do Thái bị mất nước hơn 2000 năm nhưng nhờ duy trì được tiếng nói nên sau chiến tranh thế giới lần thứ 2 họ đã được tổ chức Liên Hiệp Quốc ủng hộ trong việc tái lập quốc gia Do Thái và không ai bảo ai tất cả những người Do Thái lưu vong trên khắp thế giới đã trở về Tel Aviv để dựng lại nước Do Thái.
Bà ấy đâu còn nhận ra mình là ai? Lời thốt năm xưa, dù trăm năm sau, gặp lại ông vẫn nhận ra nụ cười của bà. Bà ấy làm sao biết được, bao năm rồi, những lần nhìn những nụ hồng, lòng ông vẫn bồi hồi. Những sinh nhật của con cháu, nến, những bó hồng tươi thắm, lúc nào cũng lẫn lộn một nụ hồng của riêng ông. Nụ hồng nhỏ bé, ngậm tăm, chỉ héo úa đi, không bao giờ nở.
Một triệu máu đổ gộp với hai triệu nước mắt vị chi là ba triệu đời hoa chưa thể bỏ cuộc, vùi dập, tàn héo. Ôm ba triệu, kiểm tra bạc ông Hồ có râu đàng hoàng để tránh đồ hàng nhái, xong cái hú thằng Quới mần chuyến xuôi Nam. Quới à, mày thề rồi đó và mày phải nên tin tao, đường ra trận mùa này đẹp lắm dù trời đất cực đoan thay phiên nổi cơn gió bụi lấm lem.
Thật là đơn giản và rõ ràng: Con cái không thuộc về cha mẹ. Chúng ta lúc nào cũng muốn kiểm soát con cái, muốn chúng sống cuộc đời chúng ta vẽ ra cho chúng sống. Chúng ta muốn con cái lúc nào cũng quây quần bên mình mà quên đi rằng đó chẳng khác nào làm cho chúng phải sống cảnh cá chậu chim lồng, thay vì phải đem lại cho chúng cái quyền làm cá nước chim trời.
Từ chủ một cửa hàng tạp hóa nhỏ trong chợ, chị đã được “cải tạo” để trở thành... một con buôn, ngồi chồm hổm ở chợ trời mua bán từng chiếc giày, dép cũ mà đám con nít bụi đời đã chôm chĩa khắp nơi về bán lại cho chị, một món hàng “xa xỉ” mà người ta tìm mua rẻ về mang thay cho đôi dép râu, dép lốp bằng vỏ xe hơi nặng trĩu và đen kịt!
YêuNướcViệtNam.org