Truyện Ngắn
Lần thứ nhất, cụ đang nằm thẳng cẳng, sau hai ngày đêm chờ tẩn liệm, bỗng kéo chăn ngồi dậy, bình thản nhìn cái dĩa dầu chong trên đầu, bát cơm in và dĩa trứng luộc. Trong khi cả nhà sợ hết hồn, xô nhau chạy trốn, thì cụ không nói không rằng, lấy trứng chấm muối ngồi ăn với cơm, rồi lại nằm xuống ngủ ngon lành.
Cái sự nổi tiếng của người làng Kình bây giờ là khai thác triệt để những kẽ hở của nhà nước nên cả làng giàu lên nhanh chóng bằng trốn thuế và buôn nước bọt. Vào làng Kình, đi khắp các nhà chẳng thấy ai quan tâm bàn chuyện quốc sự, chỉ nghe họ bàn tán về những mánh mung làm giàu. Chỉ trong vòng mười năm trở lại đây,làng Kình có cả một bị giáo sư, một bồ tiến sĩ.
Ba năm sau, Vinh ngồi dưới hàng hiên quán cà phê bên bờ biển phía nam Houston, Texas chờ một người quen. Anh nhìn những chiếc tàu sơn trắng neo đậu trên bến đoạn nhớ tới những chiếc tàu đánh cá màu xanh đỏ ở thị trấn miền biển bên cửa sông Cửu Long, Việt Nam. Những chiếc tàu gổ cùng những tài công đầy kinh nghiệm đã đưa nhiều người Saigon đến được bến bờ tự do.
Lúc chiến tranh vừa dứt vào ngày 30/ 4 năm 75, anh và Rạng mới vừa qua 16 tuổi. Nó chưa bao giờ nói căm thù hay muốn bắn giết ai. Chuyện vượt biên ngoạn mục của Rạng luôn nung nấu ý định ra đi của anh. Bây giờ Lắm chỉ còn chờ thời cơ vì anh đã móc nối được với ông tài công chiếc ghe tải thường hay xuống Kiên giang hai tháng một lần.
Người đàn bà ngồi cúi đầu yên lặng dưới quầng sáng phản ánh màu màn nhung tím thẩm. Quanh bà là những hàng ghế trống khán giả vừa bỏ ra về. Dợm bước đến gần người đàn bà đã nhẫn nại hy sinh suốt đời cho chồng, bà muốn nói một lời thăm hỏi ân cần nhưng rồi chợt đứng lại nhủ lòng. Bà ngại ngùng khi phải nói về sự xót thương, vì hơn ai hết, bà biết từ lâu nó đã không còn cần thiết cho những người vợ.
Nếu hai đứa con của Nguyệt nói được tiếng Việt để Bà cháu hủ hỉ với nhau thì… Bà Năm không nói được nữa, Bà đã vĩnh viễn ra đi để được sống với chồng Bà bên kia thế giới, có lẽ gần gũi hơn với Quê Hương Đất Tổ, ở đó có nhiều bạn bè thân thiết và có cái chợ Bà Chiểu thân thương gắn bó với Bà từ những ngày khốn khổ xa xưa…
Họ có thân nhân, nhưng thân nhân vào ngồi ké né mép giường chỉ để quạt ruồi, chỉ vắt khăn lau mặt giúp, xức chút dầu sau lưng và rót hộ cho ly nước. Giữa đôi đàng chẳng biết ai hứng chịu sự đau khổ hơn? Con bệnh nằm dát mỏng người trên manh chiếu và ruột thịt lành lặn chưa suy sụp ngồi còng lưng mãi than vắn thở dài. Đời là bể khổ!
Anh có thể quên tôi, một người khách trên chuyến xe ôm giữa muôn vàn dòng người tất bật. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không thể quên anh, chuyến xe chở cả một trái tim sâu thẳm, một cuộc đời có thật của người đàn ông chạy xe ôm ở bến Ninh Kiều. Buổi chiều như một nốt nhạc trầm buồn, chảy vàng vọt trên dòng sông quê hương tôi muôn thuở…
Hận thù giữa hai người đàn ông với nhau chỉ vì một người đàn bà mà còn quyết tâm phải trả cho bằng được; trong khi một người đã ngã bệnh nằm một chỗ. Tôi liền nghĩ đến nhà cầm quyền hiện nay. Chính chế độ man rợ này đã gây ra bao đau khổ và tạo thù hận cho cả một dân tộc khi mà người của quốc gia Việt Nam Cộng Hòa đã chịu buông súng… thì có thể quên được hay không?
YêuNướcViệtNam.org