Truyện Ngắn
Bộc cảm ơn tất cả những ai, đã giúp đỡ cho cha con Bộc, cũng như những ai bất hạnh, có mặt trên đất Mỹ hôm nay, sống yên bình trên mọi phương diện, tìm lại cuộc đời, có đủ cơm ngoan áo đẹp. Cuộc sống nơi đây, có khác nhiều, với cuộc sống nơi quê mẹ, mà Bộc không còn sức chịu đựng, phải bỏ nó ra đi.
Mười một năm sau anh Nguyên mới trở về, khi anh về thằng bé An đã mười sáu tuổi. Còn Quốc, Thái, Dân đã trở thành những người thanh niên đẹp trai và cao lớn. Thanh Bình cũng đã là một thiếu nữ mười tám. Gặp lại đám con chị Khuê tôi không dấu đựơc sự ngạc nhiên là tại sao sống trong một môi trường đói khát, lầm than mà các con chị lại có thể đẹp đẽ và sáng sủa như thế.
Vào làm tiệm hairs & nails một vài năm là các cô, các bà lột xác, chuyện gì cũng biết cũng khôn lanh hơn xưa nhiều. Quê mùa như cục đất giờ cũng biết phấn son, đanh đá. Nên người ta cũng có thể gọi đó là hệ thống "cao học vạn khoa lắm chuyện", không sai chút nào. Mấy bà, mấy cô vào làm nghề đó thì lột xác thấy ngay.
Sàigòn ngày về, anh chạnh lòng nhớ lại thời oanh liệt, thấy mình lạc lõng giữa con phố thân quen giờ không còn quen thân vì cây cảnh cũng như con người đã đổi thay. Bỗng anh nhớ nhà, cái nhà bên Mỹ, đi xa mới thấy nhớ, cái xóm yên tịnh nhiều kỷ niệm, mới năm năm mà anh thấy gắn bó, có lẽ cuộc sống sinh động bên đó đã hoàn chỉnh quan niệm sống của anh.
Ở Mỹ người ta không thích xài tiền mà thích xài thẻ, chi phiếu và ngân phiếu (money order). Không có trương mục ngân hàng, Thái phải mua ngân phiếu để trả tiền nhà, tiền điện, điện thoại, mỗi thứ một money order. Ông nghĩ nơi tin cẩn nhất phải là bưu điện vì đây là một cơ sở thuộc chính quyền liên bang. Chắc chắn phải rẻ hơn tư nhân.
Còn hơn ba tuần nữa mới hết năm, mà quang cảnh ngôi chợ Á Châu trên đất Mỹ đã rộn ràng không kém chợ Tết ở quê nhà. Hàng hóa được trưng bày tràn ngập. Những cành đào hồng cắt sớm trụi lá chi chít búp, đứng chen chân chật ních trong cái thùng cao ngoài cửa chợ; hoa cúc và vạn thọ vàng rực bên cạnh những chậu quất sum suê đỏ thắm; vài thùng hoa lay dơn đủ màu, từng bó múp míp nụ nhô ra khỏi lớp giấy bóng kiếng.
Chiếc xe hơi bốn bánh ở Mỹ cũng giống như chiếc xe hai bánh trên đường phố Việt Nam hay là chiếc xuồng ba lá ở miền quê Miệt Thứ mà thôi. Người có tiền thì xài xe tốt, kẻ không tiền thì chạy xe cùi. Nhưng dù xe cùi hay xe xịn cũng đều chung một luật lệ đi đường giống nhau. Có xe chạy trên đường là phải tuân theo luật lệ giao thông, phải mua bảo hiểm tai nạn xe cộ.
Tôi dạy kèm thêm, nên hai cháu đều là những học sinh giỏi của trường, luôn vâng lời, lễ phép dễ thương. Tôi xem hai cháu như con ruột của mình. Một năm sau, chúng tôi rất vui mừng khi có một đứa con chung, là thằng con trai, giống tôi như đúc. Tuy nhiên, cứ mỗi lần nhìn nó, tôi lại nhớ đến đứa con gái đầu lòng với người vợ trước.
Căn phòng rộng rãi, trần cao thăm thẳm, khuôn viên rộng hơn nửa mẫu đất, vách đá trơn, dấu tích còn đọng lại của nước soi mòn vào đá vôi là những tảng đá chất chồng lên nhau thành những hình thể kỳ dị, càng về trong phía sâu đường hầm nở rọâng ra, hai bên chập chùng đá tảng. Đoàn người đi âm thầm, chút ánh sáng chỉ làm tăng thêm hình ảnh diệu kỳ của thiên nhiên.
YêuNướcViệtNam.org