Truyện Ngắn
au khi vua Quang Trung đại thắng quân Thanh, vào đầu xuân Kỷ Dậu lại trở về Phú Xuân, và Ngọc Hân đã sinh với vua được con gái đầu lòng là công chúa Ngọc Bảo vào giờ Hợi ngày 20 tháng 4 năm Canh Tuất (4-6-1790), rồi hoàng tử Văn Đức vào giờ Mão ngày 14 tháng Giêng năm Tân Hợi (27-2- 1791)
Dưới chân ngọn đồi gần khu du lịch có hai căn nhà nhỏ rất gần nhau, chỉ cách một cái sân hẹp. Nhà Ba Neo hướng về đỉnh đồi còn nhà Sáu Đất thì quay ra biển. Bảo họ là nông dân thì cũng không hẳn vì họ chỉ có vài luống đất cằn cỗi, nếu cứ dựa vào mảnh đất nghèo nàn mà cầy cấy thì cả hai gia đình có hà tằn hà tiện, đầu tắt mặt tối đến đâu cũng chẳng nuôi nổi mấy miệng ăn trong nhà.
Tôi không là đảng viên và vì vậy tôi tử tế từ hồi bé cắp sách tới trường trau dồi môn công dân giáo dục. Tôi bỏ nhiệm sở, thôi làm công nhân viên sớm tối làm những việc “không phải”. Tôi về đầu quân cho quán bán cà phê Hương Xưa làm đứa phục vụ viên tử tế dâng cà phê rót nước cho khách dừng chân. có răng rồi mới rứa cho thứ quyết định kia
Một buổi chiều hè êm ả, tôi lái xe dọc theo Pacific Highway, con đường ven biển nổi tiếng của miền Nam Cali, chợt nhớ hôm trước có đọc một bài báo về "Venice canels" ở Los Angles, tôi rẽ vào exit biển Venice. Mất hơn 20 phút lái xe vòng vèo tìm chỗ đậu, cuối cùng tôi cũng đến được nơi mình muốn, kênh đào "Venice Canals".
Ngày Sàigòn bị đổi tên đám bạn Trung Học, Đại Học lang bạt mỗi đứa một phương, Chi bạn trung học là đứa ở gần nhà Lan nhất trong cư xá VN Thương Tín gần phi trường Tân Sơn Nhất. Bố Lan mất việc, ba Chi đi tù cải tạo, dân VNCH rơi xuống tầng lớp nghèo rách mồng tơi, tủ bàn ghế bị đẩy ra chợ trời đổi lấy gạo than, căn nhà trở nên trống huyếch tan hoang,
Nếu cậu còn bình yên trở về thì đưa mấy vật này cho chị … còn khẩu súng rouleau thì đưa cho Đại úy Phương, nếu tất cả được bình an thì đưa lại cho tôi … còn không thì ông ấy giữ làm kỷ niệm … đừng khóc nữa, ráng bình tĩnh trong lúc này …nếu tôi có đi thì để tôi ở đây … đừng mang tôi lên đỉnh đồi … sẽ bị tan xác đó !
Sự giận dữ có thể sai khiến ta làm những việc nhỏ nhen không ai ngờ. Cái kỷ niệm buồn rầu ấy cứ theo đuổi tôi mãi mãi đến bây giờ, rõ rệt như các việc mới xảy ra hôm qua. Sự đó nhắc cho tôi nhớ rằng người ta có thể tàn ác một cách dễ dàng. Và mỗi lần tôi nghĩ đến anh phu xe ngoại ô kia, lại thấy đau đớn trong lòng, như có một vết thương chưa khỏi.
Bởi vì không phải đợi đến lúc nghe và hiểu bài hát "Lòng mẹ" cô mới hiểu và thương mẹ, mà anh em cô đã thương mẹ vô cùng từ khi bắt đầu có đủ trí khôn, bắt đầu thấy mình rất đầy đủ, hạnh phúc hơn nhiều bạn cùng tuổi có đầy đủ ba mẹ. Tấm lòng, trình độ và sự hy sinh cả một thời son trẻ của mẹ dành cho anh em cô là một trong những hạnh phúc quý giá nhất.
Niềm hy vọng náo nức không tên vừa nhú chợt lả tả lụn tàn theo giấc mơ ngày không tưởng. Người thương binh thất vọng nhìn dáng hai gã vệ binh tay cầm súng đang cắm cúi leo con dốc sỏi. Anh thở dài lên tiếng gọi con La đang cuồng chân đi thơ thẩn trong bãi tranh vàng hanh màu nắng. Người và bò buồn bã dẫn nhau đi về phía tiếng khóc.
YêuNướcViệtNam.org