Truyện Ngắn
Nhất là dưới chế độ mới không quan niệm chữ Quân Sư Phụ quan trọng trong lễ nghĩa nữa. Thầy giáo chỉ là người cán bộ dạy những điều mình biết cho đám học trò (như học viên thôi). Còn chuyện tình nghĩa chỉ là trong sách giáo khoa thư của thời phong kiến hay thời ngụy trước kia. Trường gì mà trong một năm đã xảy ra ba, bốn vụ, giáo viên dụ học trò gái đến mang bầu rồi bỏ chạy làng.
Vài năm sau Bà Câm đổ bệnh. Bà nằm bệnh vài tuần rồi mất. Dòng người đưa tiễn bà Câm không hề ít. Lúc đó, tôi chẳng hiểu người đàn bà Câm đó để lại cho đời điều gì mà người ta thương tiếc đến thế. Bây giờ nghĩ lại tôi mới lờ mờ nhận ra bài học từ bà, từ tình mẫu tử của bà với anh Cu, từ sự chịu đựng rồi quyết vươn lên từ con người cơ cực lương thiện đến cùng.
Chiếc cổng gỗ sơn xanh nhà Hai Sơn hôm ấy có vẻ chộn rộn khác thường, nhốn nháo người đi ra, kẻ đi vào, chẳng biết có chuyện gì. Trước tiên là bà Ba Huế bán bún bò ở xóm trong, chị Năm bán xôi, chị Sáu bán nước miá, rồi nhân vật y tế có uy tín nhứt là Tư y tá cũng có mặt, thêm hai ba đứa trẻ con lốc nhốc chạy ra, chạy vào.
Khung cửa sổ mở toang để gió lạnh ban mai ùa vào, cho dù ông mặt trời đã đủng đỉnh trên vòm cây magnolia xanh um. Vài chú bồ câu vỗ cánh bay lượn qua lại trên nền trời trong xanh. Chú bé bước tới bên khung cửa sổ, đưa tay dụi mắt rồi hít thật sâu vào buồng phổi luồng không khí của buổi sáng đầu tiên trên đất Mỹ.
Thiên đường, địa ngục, ngoài kia bá tánh vẫn kêu trời. Hai cảnh giới đối cực kia sao mãi nhập nhằng, kẻ nói này người nói nọ. Ông nói “đất nước này đáng sống nhất hành tinh”. Bà la “địa ngục đấy, chết đi mày”! Ngôi chùa bề thế đó rồi. Cờ đỏ sao vàng và cờ đỏ búa vàng liềm vàng treo một hàng phất phơ cùng gió chướng.
Cái biệt danh "Sáu Say" mà thiên hạ trong xóm gọi ông Sáu như bây giờ, đầu dây mối nhợ cũng do bà Ba Cá chủ tiệm tạp hóa ở đầu xóm đặt cho ông, bởi chính bà Ba đong rượu cho ông Sáu mỗi lần ông ghé mua, mà lần nào mua rượu ông cũng say khật khưỡng, có thể vì lẽ này bà Ba Cá gắn thêm chữ "say" sau cái tên của ông.
Biết đâu đến một lúc nào đó, những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình. Khi ấy tất nhiên bọn lưu manh tha hồ ở ngoài, vì lương thiện bây giờ đâu có nhiều nhặn gì, vừa bắt chính bọn chúng phải nai lưng ra làm đề nuôi người lương thiện, như thế có phải là công bằng không? Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá!
Những trang sách thơm mùi mực in, run rẩy cong queo trông tội nghiệp làm sao. Trong tiếng lửa cười khành khạch, cô nghe như có tiếng kêu cứu của mấy chị em nhà mẹ Lê, tiếng hú thất thanh của thằng gù nhà thờ Đức Bà và trông thấy mái tóc hoe vàng của hoàng tử bé bắt lửa nhanh như râu bắp. Rồi phải học yêu những thứ cô không muốn yêu và học ghét những thứ cô không thấy ghét.
Hôm nay tình cờ tôi thấy cậu đi đôi giày này lập tức mọi ký ức hiện về trong tôi và tôi cũng rất tò mò muốn biết cậu là yếu nhân đặc biệt nào mà sở hữu đôi giày đẳng cấp vậy nên tôi đã mạo muội làm phiền cậu. Hoá ra thời đại ngày nay khác với thời đại chúng tôi: Diện đồ đẳng cấp chưa chắc là người đẳng cấp cậu ạ!
YêuNướcViệtNam.org