Truyện Ngắn
Thật ra cả ba ông không phải dân nhậu sành điệu gì đâu nhưng thích được ngồi bên nhau nói chuyện tầm phào cho vui, nhất là thời điểm nầy mới đưa ông Táo về trời vào ngày hôm qua, và gần như tất cả mọi nhà trong thôn xóm đang náo nức đón xuân vì năm nay xóm nầy đang trúng mùa lúa, nên họ hẹn nhau là sẽ ăn Tết thật lớn.
Gói thuốc còn mới, căng cứng, cạnh sắc cắt sâu vào đốt ngón tay, máu từ ngón tay rỉ ra thấm ướt cả bao thuốc. Duy phẩy bàn tay rướm máu, ném gói thuốc vào thùng rác Ngoài trời, gió chiều bổng từ hướng Nam kéo đến thổi phần phật, đẩy lui những lọn mây trắng, lộ ra một khoảng trời xanh trong, thơm ngát như hương hoa cam trong vườn.
Loan tưởng như nghe tiếng chuông chùa xứ Huế vào những đêm trăng mờ bên suối, và thủy triều rút xuống cùng tiếng sóng buồn thiu như lời kêu gọi hồn ai trong cõi tạm thôi đừng tham sân si, thôi hãy quay về cửa chùa ăn vắt xôi đậu xanh. Loan nghe tiếng chuông giải thoát bắt nhịp cầu thông cảm giữa mặt trời, mặt trăng, và trái đất trong tình huynh đệ bền lâu
Thời gian trong cơn mộng dữ khác với đời thực, không có cánh, vẫn lạnh lùng trôi đi. Trong mơ màng, Hồ Nhượng dụi mắt để xem đây là thực hay mộng rồi ngơ ngác nhìn ra cửa sổ. Bầu trời xanh ngăn ngắt làm anh rùng mình nghĩ tới màu thâm đen của thủy mộ. Lúc này mộng đã qua đi, sóng yên bể lặng, nhưng thần trí của Hồ Nhượng vẫn mơ hồ nghe trên cao vọng lại tiếng hót của con sáo.
Chợ Mỹ-Tho sau một đêm vắng vẻ yên tịnh thì trở mình bừng sống dậy khoảng ba giờ sáng, với đủ mọi thứ tiếng động ồn ào khá lớn. Bắt đầu từ khu chợ cá khi những ghe cá ở trên sông chạy bình-bịch từ các địa phương nhỏ thuộc tỉnh lỵ Mỹ-Tho và Bến-Tre rầm rộ đổ tới, cộng với tiếng đò máy chạy đưa khách từ miền thôn quê lân cận của hai tỉnh nhiều sông rạch nầy lên chợ Mỹ-Tho để bổ hàng.
Mưa mềm nhà gỗ, mưa quen thân từ lâu nhưng tình không nặng như mưa Huế. Những cơn mưa Huế ngày xưa tôi bước một mình qua về trên cây cầu ván bắt ngang sông An-Cựu, nước hắt ướt hai vạt aó dài. Huế mưa dầm và gió lạnh thổi rách lá chuối trong vuờn, Huế mưa man dại, rồi Huế nắng cuồng điên với tiếng ve sầu, và tôi đã làm con gái suốt hơn một phần tư thế kỷ ở Huế.
Cũng đúng là một bài thơ của ông được một nhạc công của Sở phổ nhạc và bài hát này được giải tự biên trong một lần Hội diễn quần chúng theo kiểu động viên phong trào. Bác Đặng gọi nhân vật trong bài báo của mình là một nhà thơ - nhạc sĩ tài hoa và quên tuốt anh nhạc công mới chính thực là tác giả bài nhạc!
Anh chị thấy sung sướng quá, hạnh phúc quá! Nhưng sướng đâu được mấy ngày, anh chị không nhớ nổi. Đến khi nhận ra nhà mình có quá nhiều khách, anh chị uể oải cả người mà không biết phải làm sao. Ngày nào cũng có người lạ đến xin tiền. Rồi bà con họ hàng xa tít tắp cũng đến chia vui. Mà muốn người ta vui thì phải tặng tiền. Làm ngơ đâu có được, làm ngơ họ đâu có chịu về.
Vẫn là hình ảnh chị ngồi soạn tới soạn lui mấy thứ đồ dùng, nhưng cử chỉ có phần khác biệt, sự hào hứng được thay bằng cảm giác chán chường, trạng thái yêu đời được thay bằng nỗi buồn riêng mang. Hy vọng càng lớn nỗi thất vọng càng nhiều. Chị đã chắc rằng lần này mọi chuyện tốt đẹp. Đã dự tính phỏng vấn xong sẽ mua vé máy bay ngay.
YêuNướcViệtNam.org