Truyện Ngắn
Rồi Brian cầu hôn cô Được. Cô chấp nhận nhưng không chịu làm đám cưới lớn vì sợ người ta cười, cô không đòi may áo cưới mà chỉ tổ chức một buổi tiệc nhỏ cho đám con cô biết con cháu của Brian, cho cô biết anh chị em Brian từ các Tiểu Bang khác đến. Có người còn quả quyết rằng khi người Mỹ thích mình thì mình nói gì họ cũng hiểu, mà lúc không ưa mình thì dù có hiểu họ cũng nói:"I don't understand!"
Trong những kỷ vật hiếm hoi mà cô tôi để lại, ngoài đôi bông tai màu đỏ bằng đồng, một chiếc kẹp tóc bằng bạc, những thứ trang sức dành cho một cô gái nghèo, còn có một miếng mo cau hình tam giác to bằng bàn tay, mỗi góc nhọn đều có cột sợi dây dài chừng nửa mét. Tất cả đựng trong một chiếc hộp phủ khăn nhiễu đỏ, chỉ đến ngày giỗ cô, bà tôi mới mở ra lau chùi một cách nâng niu trìu mến.
Trôi dạt theo sóng biển từ tối đến sáng, tưởng đã chết mất trong đêm. Bây giờ gặp tàu, gặp ghe, mừng lắm mà cũng lo lắm. Vừa lo cho người ta không thấy mình, vừa lo mình lại gặp tàu của bọn cướp biển hôm qua. Khi chiếc tàu còn ngoài khơi, Thành và tôi đã kêu gọi và vẩy tay làm hiệu. Biết rằng tiếng người giữa biển chẳng vang đi được bao xa, cả hai vẫn ráng hết sức lực mà gọi thật lớn.
Giáo sư Thành nói ai cũng mơ ước thành công, nhưng chỉ có những người chịu khó nỗ lực mới tới được đích đến: “Tôi chỉ có một lời nhắn nhủ với các sinh viên ở Việt Nam rằng trên đời cái gì cũng có giá phải trả. Nếu muốn thành công, phải chấp nhận trả cái giá đó. Thành công là một con đường đi chứ không phải là một điểm đích.
Mặt trời ló dạng khi toán tù cải tạo cuối cùng đã rời trại ra rẩy trồng khoai mì. Bóng đen của đoàn người nối đuôi nhau, lếch thếch đi trên con đường mòn dưới ánh thái dương màu cam sẩm tạo nên một phong cảnh tương phản thật bi đát giữa tù đày và tự do. Sa bỗng có cảm nghĩ tự do là một thiên đường không có lối đến.
Bảo tháo cái hộp đựng Camera ra, theo sơ đồ chỉ dẫn kèm theo nên chẳng bao lâu nó ráp xong chiếc Camera bay, cầm cái remote sau khi lắp pin xong Bảo ra khoảng sân trống trước nhà rồi điều khiển cho Camera bay thử, cứ tưởng như mô hình điều khiển trực thăng đồ chơi, không ngờ chiếc Camera rất nhạy và mạnh nên khi Bảo nhấp cái cần điều khiển hơi mạnh tay khiến chiếc Camera bay vút lên cao
Đời cha lão có con mồng sen đến đời lão có con xám. Rồi lão nghĩ tới cái thân già hiu quạnh, lỡ nữa đêm nữa hôm trúng gió…không biết sống chết ngày nào. Lão không muốn dòng gà ‘ngủ tử mị’ bị tuyệt dòng. Lão muốn dân chơi gà đời sau khi nhắc tới gà ‘ngủ tử mị’ là nhắc tới sự kiên cường, bất khuất của dòng gà này.
Xứ Mỹ vui nhất mùa này, từ sau lễ Tạ Ơn cuối tháng Mười Một, hàng hóa tuôn về tràn ngập các khu mua sắm, mấy nhà lối xóm nhà nào cũng treo đèn kết hoa. Bước vô nhà thấy thằng con trai lớn đang loay hoay trang trí cây thông Noel, thằng này ngon chơi cây thiệt không chơi cây giả. Đèn chớp nháy xanh đỏ chị thấy căn nhà vui vui ấm cúng hẳn lên, chị bỗng cảm thấy thương cái mái ấm gia đình này quá.
Bố ơi, bài làm của con được cô giáo khen, con đi ngủ đúng giờ, luôn nghe lời mẹ và bà. Vậy con có thể xin Ông già Nô-en một con búp bê biết nhắm mắt mở mắt không hở bố? Nếu bố có gặp Ông già Nô-en thì bố nói giúp con nhé. Thôi, con buồn ngủ quá rồi, con xin tạm biệt bố. Chúc bố nhiều sức khoẻ, bình an. Con cầu nguyện chiến tranh mau chấm dứt để bố về ở luôn với con, với mẹ, với bà.
YêuNướcViệtNam.org