Truyện Ngắn
Chị Mè không biết chữ, thời đó chính quyền của ông Ngô Đình Diệm khuyến khích dân chúng đi học trong kế khoạch xóa nạn mù chữ, vì vậy có những lớp học bình dân giáo dục mở ban đêm cho dân chúng không biết chữ, bận công việc ban ngày, đêm có thời giờ đi học. Cha mẹ tôi cho chị đi học lớp bình dân giáo dục trong đình của khu phố.
Nam ngồi thẩn thờ nơi sofa. Mẹ anh vừa gọi điện thoại sang từ Việt Nam bảo rằng bà không được khỏe, mong anh thu xếp công việc để về. Bây giờ thì anh không còn lý do nào để thoái thoát được nữa. Anh đã suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng, anh quyết định lấy hết ba tuần phép còn lại của năm và gọi tới văn phòng du lịch để tìm chiếc vé sớm nhất có thể.
Tuy giã từ vũ khí, chấp nhận đời sống êm ả của một cảnh đời tàn phế vì chiến tranh, ông Thành thường nhiều lần trở lại trong mơ quãng đời của người lính trận, mỗi lần ngồi tần ngần nhìn dòng nước chảy ông miên man nhớ lại những khuôn mặt bạn bè, chiến hữu một thời của mình với nỗi nhớ nhung, thương yêu đằm thắm
Tôi nghe như có tiếng cười trong trẻo của Bồ Câu vừa vọng vào đôi tai. Tôi đồ rằng Thục My chê tôi nghèo khó. Tôi mút cục kem, ngậm bồ hòn làm ngọt. Tôi là ông già rách rưới ngồi trong công viên mà chim chóc ái ngại chẳng dám đáp xuống ríu rít hót ca quanh thân. Chẳng có con chim nào đậu ngay đỉnh đầu tôi cả.
Tuổi tám mươi chắc bước vào tuổi mất trí nhớ rồi! Cả một dĩ vãng lãng mạn nên thơ như vậy, người đàn bà nhớ được, mình lại quên bẵng như đầu óc được nhúng vào một dung dịch hóa chất thì tệ thật. Ông không chối nữa, ông nhìn người đàn bà trước mặt, nhìn hai con mắt, mí đã sụp xuống nhưng tròng đen vẫn lóng lánh pha một chút tinh nghịch.
Miền Nam ta, nhóc nào mà hỏng có em là được gọi là út. Chết tên luôn. Cái tên Út nghe là thấy dễ thương, nó tượng trưng cho cái gì mềm yếu, nhỏ bé . Nên nghe tên Út là mình thấy " tội nghiệp", thích ra tay " bảo vệ" rồi. ( đây là nói chuyện ngày xưa, chứ ngày nay chỉ có một hoặc hai con thì không ai gọi tên út nữa.). Mấy cô út tính tình đều giống nhau đó là... nhõng nhẽo.
Nhận ơn nghĩa bằng một giọt nước, nguyện trả lại bằng một dòng sông. Chúng mình xa nhau ba năm nhưng lại có hàng trăm người có nghề nghiệp nuôi thân suốt cả đời, rất đáng phải không anh ? Vì thế em cương quyết ở lại VN tới năm 2009 khi hợp đồng dạy học mãn hạn em mới đi đoàn tụ cùng George.
Rạch Giá được chia thành ba vùng bởi hai con sông, đổ vào biển ở Vịnh Rạch Giá. Nước vào ra theo thủy triều lúc cạn lúc dâng, khi mặn khi ngọt. Xóm Nhà Máy Cháy từ cổng Tam Quan đến cầu Đúc. Xóm Chợ nằm giữa hai con sông. Xóm Nhà Thờ cách xóm Chợ bằng cái cầu Quây cũ kỷ nhưng chắc chắn, được xây từ thời Pháp thuộc.
Lão có một nếp sống và lối hành xử không giống ai. Nhưng nếu chỉ có thế, thì chẳng có ai phải phí thì giờ để lưu tâm tới lão. Trái lại, Lão được nguyên một nhóm người rất gắn bó nhau quan tâm, trọng vọng, kính ngưỡng, lo lắng, chăm sóc. Điều lạ lùng nằm ở sự đa dạng của nhóm người nầy: về vùng miền xuất xứ, có cả dân Bắc, Trung, Nam; về tín ngưỡng và tôn giáo có cả Chúa, Phật, Cao Đài, Hòa Hảo
YêuNướcViệtNam.org