Truyện Ngắn
Dòng sông rộng hơn anh tưởng rất nhiều! Anh phải cố hết sức mới vượt qua được mặt sóng nhấp nhô lấp la lấp lánh ánh mặt trời. Cũng may, nhờ có ngọn gió từ phía sau thổi tới nâng giúp đôi cánh, anh bay qua được mặt sông. Không có sức bay xa hơn, anh đáp ào vào một đám Lác mọc ven bờ sông có những chiếc lá bạc phếch vì phủ dầy một lớp bùn khô.
Rồi một trưa đầy nắng, mây trên trời xanh lẻo xanh lơ, trước giờ ca cải lương, đài truyền thanh xã gởi đi lời xin lỗi của chính quyền đối với công dân Dương Văn Nhỏ. Đơn giản, gọn hơ, nhẹ nhỏm.Ông Tư lúc đó đang móc đất nắn trâu cho thằng Sáng chơi, khóc hức lên vì không cầm lòng được, sao kỳ vậy cà, người ta đã giải oan cho mình rồi, đã xin lỗi mình rồi sao mình vẫn mãi đau.
Ông M không ngờ mình lại mê chăn kiến đến như thế. Nó làm ông khao khát đến bồn chồn. Cho dù đó là khổ ải. Phải giữ kiến luôn ở trong vòng tròn. Trong ấy có bánh bích qui, có đường, có thịt, kiến ăn nhưng không chịu ngủ, kiến vẫn bò tìm tổ. Phải luôn tay chặn kiến lại và không được làm sứt một cái chân của kiến. Chính những điều ấy khiến ông thèm khát. Nó sẽ giúp ông quên thời gian, quên những thiên thu tại ngoại.
Ðám cưới diễn ra không mệt mỏi như tôi tưởng. Bởi vì hầu hết số khách khứa đều không biết vợ chồng tôi và ngược lại, do đó hai bên chẳng chuyện trò bao lăm. Mệt nhất phải nói là ba má tôi. Hai người phải chào hỏi, tiếp chuyện với bao nhiêu là người. Mệt nhưng mà vui. Nhìn nét mặt rạng rỡ của hai người, tôi có cảm tưởng như đây chính là đám cưới của ba má tôi vậy. Cầu chúc hai người hạnh phúc!
Rồi những cánh đồng rộng mênh mông quanh làng bị san lấp. Khu đô thị mới với những tòa nhà cao hai, ba chục tầng mọc lên. Cái làng ngoại thành của ông bị những tòa nhà bê-tông quây kín bốn mặt, trở thành một phường nội thành. Dân háo hức nhận tiền đền bù, cấp tập chia lô xây nhà, xây phòng trọ cho thuê, sắm xe máy, xe ô-tô, thừa tiền thì ăn chơi nhảy múa.
Khi cả một đám người bò ra sục sạo tìm kiếm thì sự lạ càng tăng lên hàng chục lần. Cái đám đông ấy cứ như dòng nước trong lòng sông, trôi đi chứ không cạn. Người đến trước thất vọng ra về trước, người đến sau thất vọng ra về sau. "Tìm cái này" là cái gì thì không ai biết, nhưng cứ hy vọng có chút no ấm mờ mờ phía trước cũng đã hấp dẫn lắm, để họ trở thành một dòng nước.
Thêm một mùa gió bấc nữa, chị Hảo vẫn chưa lấy chồng. Ai lại cũng hỏi, chị chờ ai vậy cà. Chị bảo chờ người ta xức dầu Nhị Thiên Đường của chị mà hết đau, chờ người ta đánh cờ mà trong tâm " Viễn ly điên đảo mộng tưởng cứu cánh niết bàn" , chờ người ta thôi buồn khi đưa chốt qua sông. Nhưng mà chờ tới chừng nào lận?
Ngày ngày đám chim câu gù gù đút mồi cho con mọn rồi cũng sà xuống bên cạnh, biếu chú mấy hạt tấm nhuyễn mịn. Nó còn an ủi bảo chú ráng ăn cho lại sức. Con mèo xám ốm nhom vẫn thường bị chú chòng ghẹo là "đồ phải gió" giờ nó cũng đến cho chú miếng mỡ bằng hòn cuội nhỏ, không biết ả ta xoay ra ở đâu, rồi ả rủ chú ra sân ngồi sưởi nắng.
Nhưng mơ ước chỉ là mơ ước. Còn hiện thực là tôi đang đi về “cung điện mùa đông” của tôi. Đó là một “cung điện nguy nga” tọa lạc tận cùng của con hẻm nhỏ xíu. Mùa mưa đi học được lội bủm bủm nghe rất vui tai. Thi vị nhất là những đêm đang ngủ, bỗng có những giọt nước rơi bụp xuống mặt. Thế là cả “hoàng gia” táo tác lên. “Phụ vương” leo lên nóc chắn mái lá. “Mẫu hậu” bồng “ấu chúa” tìm chỗ an toàn náu mình.
YêuNướcViệtNam.org