Truyện Ngắn
Ông chỉ có chút vấn đề với trí nhớ ngắn hạn. Tôi thấy bà xanh xao, thần sắc mệt mỏi. Tôi khuyên bà không nên quá lo âu, nhắc bà phải giữ gìn sức khỏe để còn chăm sóc ông. Qua những lần nói chuyện với bà, thấy bà thật rành rẽ về thuốc men và những thuật ngữ y khoa. Hỏi ra, bà không làm trong ngành y hay dược, bà làm trong lãnh vực tài chính. Bà kể, bà chỉ mới tìm hiểu kỹ càng từ khi ông bệnh.
Anh có thể rung động trước một nụ cười, một ánh mắt nhưng sự rung động đó sẽ mau chóng tan biến nếu nụ cười ấy, ánh mắt ấy không chất chứa một cái gì thắm thiết, nồng nàn bên trong. Thế cho nên người đàn bà yêu anh và hợp cho anh phải là người đàn bà biết ăn canh mướp đắng, nghĩa là phải biết tìm thấy vị ngọt trong chất đắng.
Năm cũ vừa qua. Năm mới đã và đang bắt đầu, đây là năm Dương lịch lần thứ hai mươi sáu ông Tân sống xa quê hương. Nhìn ra đường từ cửa phòng làm việc, ông thấy tiếc là đã bao mùa đông đi qua – ít ra cũng đã mười năm – mà một ngày có tuyết ông cũng không còn thấy; tại thành phố mà ông đang sinh sống. Không như những năm xa xưa khi ông mới đến tỵ nạn ở đây.
Mồng một tháng năm, mồng hai tháng chín, tết tây tết ta, năm nào cũng biếu nên thân quent. Con béc giê trông thấy bọn tôi còn vẫy đuôi mừng cơ mà! Thân quen đến mức thấy phòng khách đông người là cùng chủ nhà đem thẳng hoa vào bếp. Chứ đứng chờ à? Có đến đêm. Đông lắm. Xếp hàng. Nói xếp hàng thì không đúng, nhưng mặc nhiên thống nhất với nhau thằng đến sau chờ thằng đến trước ra rồi mới vào.
Bất quá, bọn chúng chỉ coi như hắn vụng về mà làm hỏng việc chứ không bị liệt vào hạng phản bội hay cứng đầu không chịu tuân phục. Hình phạt của bọn chúng hẳn sẽ ghê gớm hơn nhiều. Thiện khẽ nhếch một nụ cười mãn nguyện. Hắn nghĩ đến mẹ và em gái. Hắn thấy như mình đang lớn lên, lòng tràn ngập niềm kiêu hãnh, một cảm giác mà từ bao nhiêu năm nay, bây giờ hắn mới tìm thấy
Ngó mớ tựa rất kêu kiểu như “làm giàu không khó”, “Hai mươi bảy cách trở thành tỉ phú”, chị biết trong đó không có câu nào khuyên người ta biết thả lỏng tắm mình trong mùi hoa ban đỏ trong đêm. Mùi hoa nhẹ lắm, hít thở nhanh không cảm nhận được. Người giàu nhiều, mà đất nước vẫn nghèo, là vậy. Tới cái nắp cống ngoài đường cũng bị lấy cắp. Ai cũng vơ vét cho mình, sẵn sàng ôm tiền bỏ chạy.
Bà Tư Đất bàng hoàng khi nghe tin con trai bị tử nạn. Thằng Ba quét đường buổi đêm, bị mấy đứa choai choai đua xe máy đụng phải. Bà ngồi ôm hai con chó, khóc ngất. Vậy mà vụ tai nạn bị chìm xuồng. Có lẽ mấy thằng đua xe con nhà quyền thế hoặc nhiều tiền, còn con dâu bà thì yếu hèn thấp cổ bé họng. Bà nhờ người làm đơn thưa ra tòa.
Tôi nhẹ đặt vào tay ông: lá cờ vàng ba sọc đỏ mà ông đã giữ gìn.Tôi ước ao ông tôi có được cái điều mà ông gọi là “hạnh phúc”, thứ hạnh phúc ông tôi thèm được có như ông cụ John và con trai của ông ấy. Hai cha con họ đã đường hoàng treo lá cờ trên cột cờ trong sân nhà họ, trên mảnh đất của họ, có thể ngẩng mặt giơ tay chào lá cờ đất nước của họ một cách hiên ngang.
Thế là, chỉ trong vòng có mấy tháng hắn đã có bằng cấp đại học, và chứng chỉ tốt nghiệp trung cấp lý luận chính trị. Sau khi, được đồng chí bí thư đưa về làm địa chính phường, rồi được đôn lên quận, thì vợ chồng hắn chỉ còn chiếc xe gắn máy cà tàng. Rồi lần đầu đi thẩm tra xác định nguồn gốc đất cho một công ty trên địa bàn quận, nhận được phong bì lại quả dày cộm
YêuNướcViệtNam.org