Truyện Vui
Mùa Xuân và ngày tết Nguyên đán cũng đã cận kề, mà cảnh vật đường phố vẫn chưa thấy sửa soạn đón Xuân và hương vị Tết. Nén tiếng thở dài tiếc nuối khi nhớ đến cảnh cũ người xưa, Hoàng muốn được đi trở lại những con đường quen thuộc năm xưa, nên gò lưng đạp xe vòng qua khu lăng Cha Cả rồi đạp ngược chiều về lại đường Võ Tánh
Tôi thường nghe các bà, các chị ca thán “sinh ra đàn bà là đã mang khổ vào thân”. Từ ngày có vợ, tôi như biến thành một con người khác, không còn là mình nữa. Tôi còn không phân biệt được thế nào là đúng, thế nào là sai. Vì làm gì vợ cũng bảo không được, làm gì cô ấy cũng chê, làm gì cô ấy cũng tìm được lý do để than phiền chê trách.
Anh cưới vợ xong đi bộ đội. Bố anh là bí thư đảng ủy, vợ anh được cơ cấu bí thư đoàn. Do làm nhiệm vụ ở ngoài đảo nên hàng năm anh mới được về thăm nhà. Anh không ngờ rằng bố và vợ ở nhà " làm nhiệm vụ chính trị" lại tòi ra một thằng cu. Bạn anh cùng làng mới tin cho anh biết. Anh buồn bực không nguôi. Rồi anh cũng phải về thăm nhà. Nhìn thấy thằng cu con trên tay vợ mà anh nghẹn họng
Lúc ấy có một đứa nó ôm chân tui, nói rằng hắn chưa chết. Nhưng, mấy ông biết đó, đám lãnh đạo thì có khi nào nói sự thật bao giờ đâu? Nên dù có nghe nói thế, tui đâu dám tin, nên cũng đem chôn luôn! Thành phố ta đang chi vài chục tỉ để xây nghĩa trang cách mạng, chỉ dành chôn các cán bộ, đảng viên, Cụ nghĩ sao? Chôn sống thì tui hoan nghênh hết mình
"Ông ơi! Năm nay con rất ngoan, học giỏi và biết phụ giúp mẹ làm việc nhà, con xin ông tặng cho con ba món quà: một chiếc cặp mới, một đôi dép và bộ ghép hình”.Cậu bé đem ra bưu điện cẩn thận dán con tem vào và ghi địa chỉ nhận là: Ông già Noel ở Bắc Cực. Nhân viên bưu điện thấy lá thư , họ quyết định góp tiền và gửi tặng cậu một chiếc cặp và một đôi dép; ghi tên người gửi là ông già Noel.
Anh uất giận vì cái nhà thương lớn như vầy, bác sĩ có kinh nghiệm, học thức như vầy, máy móc thiết bị hiện đại như vầy mà vẫn không thể tìm ra căn nguyên bệnh tình của anh, thậm chí không thể gọi tên nó. Đợi anh nguôi giận, ông bác sĩ ôn tồn biểu: "Thôi, để cứu tính mạng, cũng phải làm điều không ai mong muốn...".
Câu này không phải do mấy đứa nhỏ nói, mà thốt ra từ miệng một bà già 90 tuổi. Đó là Mẹ tôi, bà mới được con cháu bảo lãnh qua đây có hai năm, trước ngày bầu cử Tổng Thống Mỹ vài tháng. Ngày Mỹ đổ quân ào ạt vào VN, lúc đó mẹ tôi chưa biết nói một câu tiếng Anh. Vậy mà chỉ mấy tháng sau bà đã đọc được bảng “Room for rent” là phòng cho Mỹ thuê.
Đúng là tôi đã thủ sẵn trong túi quần một chiếc khăn mặt để nhét vào mồm vợ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo của vợ chồng tôi cùng sự hỗ trợ tích cực của cả gia đình mà buổi động phòng đã diễn ra tốt đẹp.Ấy vậy mà cũng đã mấy năm kể từ cái ngày em về làm dâu nhà tôi ấy. Bảy người chúng tôi vẫn sống, vẫn sinh hoạt đều đặn, bình thường trong căn phòng tuy nhỏ nhưng đầy ắp tình thương
Khi tên quản giáo giảng xong một đoạn, hắn vỗ tay bôm bốp thế là mọi người vỗ tay theo. Thầy giáo nhà ta cứ ngồi trơ ra, mắt lơ đãng ngó mây bay ngoài trời, có lẽ đang miên man nhớ về cái thuở đứng trên bục gỗ ngày xa xưa. Tên quản giáo tiếp tục giảng rồi lại vỗ tay. Thầy giáo nhà ta lại cứ ngây như phỗng đá, mắt liếc bên phải rồi quan sát bên trái.
YêuNướcViệtNam.org