Truyện Vui
Đúng là tôi đã thủ sẵn trong túi quần một chiếc khăn mặt để nhét vào mồm vợ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo của vợ chồng tôi cùng sự hỗ trợ tích cực của cả gia đình mà buổi động phòng đã diễn ra tốt đẹp.Ấy vậy mà cũng đã mấy năm kể từ cái ngày em về làm dâu nhà tôi ấy. Bảy người chúng tôi vẫn sống, vẫn sinh hoạt đều đặn, bình thường trong căn phòng tuy nhỏ nhưng đầy ắp tình thương
Khi tên quản giáo giảng xong một đoạn, hắn vỗ tay bôm bốp thế là mọi người vỗ tay theo. Thầy giáo nhà ta cứ ngồi trơ ra, mắt lơ đãng ngó mây bay ngoài trời, có lẽ đang miên man nhớ về cái thuở đứng trên bục gỗ ngày xa xưa. Tên quản giáo tiếp tục giảng rồi lại vỗ tay. Thầy giáo nhà ta lại cứ ngây như phỗng đá, mắt liếc bên phải rồi quan sát bên trái.
Chẳng thế mà trong sách truyện ngày xưa khi mô tả một người đàn ông ngũ tuần thì bao giờ cũng là: "một ông hay lão già trạc tuổi năm mươi" hay trang trọng hơn thì sẽ là "một lão trượng tuổi ngoài năm mươi" hoặc là trong các bài luận văn của học trò bậc tiểu học: "Nhà em có "nuôi" một ông nội tuổi năm mươi".
Có người thắc mắc: “Chắc tía má cổ còn trẻ há?”, “Ừa, nhỏ tuổi hơn tui, má cổ thua tui tới 8, 9 tuổi”, “Rồi ông xưng hô làm sao?”, “Thì kêu ông tía bằng anh, tính kêu bà má bằng chị, nhưng bị bả nhỏ tuổi quá, nên tui kêu bằng em” Cả bọn lại được một phen cười lăn lộn trước sự thành thật khai báo của ông Tài.
Bài nuyện lói dành cho các bộ trưởng níu nưỡi, nẫn nộn l, n (Theo điều cha sơ bộ, hiện tại có 2 bộ trưởng Giáo dục và Lông nghiệp lói ngọng)
Có anh nông dân hút nhiều thuốc lào viêm phổi. Một bữa nặng quá ho ra máu. Người nhà thấy thế đưa đến trạm xá.... Đến nơi ông bác sĩ trực bảo: - Nó nàm thao ? (nó làm sao ?)- Dạ ... nôn ra máu bác sĩ ạ. Thế là ông hý hoáy ghi vào sổ khám bệnh: ..."Lôn ra máu..."
Nửa đêm tỉnh dậy không thấy vợ đâu, tôi liền chạy xuống nhà, thấy vợ đang ngồi trên ghế sofa, hai tay quơ quơ đưa ra, xoay tròn như đang tập Yoga, hai chân đạp đạp như con gà đang bị cắt tiết. Nghĩ là vợ bị mộng du hoặc ma nhập, tôi chạy tới đập đập và gọi vợ thảm thiết. Vợ quay ra nhe răng trắng ởn, cười và bảo: "Em vừa đăng ký học lái ô tô. Thầy giáo bảo sức mạnh của em có thừa nhưng kỹ năng của em còn yếu, về phải tự luyện thêm"
Ổ khóa của cánh cửa này không phải là thứ tầm thường , mà nguyên cả ổ mã số bấm bấm gì đó, giống như trong phim đột nhập tổng hành dinh CIA của Mỹ: chỉ có thành phần tuyển chọn mới được vô. Thắc mắc không hiểu thành phần đó là ai, trong khi chờ gần 30 phút chưa thấy bác sĩ, tui lại thấy người giao cơm hộp, thợ điện, và những bằng hữu khác bấm số 83817 là vô tuốt. Vui như hội chợ!
Nghe tin một ngôi trường khá nổi trên huyện đang cần tuyển giáo viên, tôi lập tức tới ứng tuyển. Bà hiệu trưởng thấy tôi ôm cái hồ sơ xin việc lò dò đi vào thì mỉm cười rất thân thiện, xong chỉ chỉ tay xuống ghế, ý bảo tôi ngồi đợi, rồi bà lại tiếp tục cặm cụi, chăm chú làm việc bên cái máy tính..Tôi vui vẻ ngồi đợi mà không hề cảm thấy khó chịu, bởi người ta là hiệu trưởng một ngôi trường lớn với cả ngàn học sinh
Em không xâm hình mà chỉ xâm chữ, xâm toàn thân! Này nhé: bác xâm cho em ở cánh tay phải chữ “tay phải”, xâm ở cánh tay trái chữ “tay trái”, ở hai chân cũng tương tự như thế……Nhưng nên xâm chữ gì bây giờ? Xâm thẳng tên thì sợ thô tục, vậy phải dùng chữ nào cho ai cũng hiểu đó là cái có người thích rước về nhưng cũng lắm người ghê tởm vì chuyên thải nước bẩn?
YêuNướcViệtNam.org