Tùy Bút
Gần đây cũng thấy tội phạm người Tàu ồ ạt tràn vào VN đông như trảy hội mùa xuân. Qui mô gây án rộng khắp. Mức độ tội phạm đánh phá cuộc sống bình yên, đánh phá nền kinh tế, đánh phá đạo đức xã hội VN, cướp đoạt tính mạng, tài sản người VN vô cùng tàn bạo, gây thiệt hại nặng nề nhiều mặt cho hiện tại và để lại họa đau đớn lâu dài cho xã hội và con người VN.
Mỗi người có một lý do, có một cách khác nhau khi đến định cư tại nước Mỹ. Với tôi chắc chắn không phải vì tiền và cũng không phải nước Mỹ là thiên đường. Thiên đường hay địa ngục chỉ dành cho những người đã chết. Tôi đến đất nước này chỉ vì một vết thương chưa bao giờ lành và một nỗi hận chưa bao giờ phai.
Người ta nói khi nhớ những chuyện lẽ ra đã quên là quên những chuyện lẽ ra nên nhớ. Tôi không biết khoảnh cách giữa quên và nhớ, tôi chỉ biết quên được sẽ thanh an hơn nhớ nhiều, nhưng sao tôi khó quên khi tôi còn nhỏ lắm thì cha tôi đã chết trận. Đồng đội đã cố hết sức nhưng không cứu được, ngay cả xác cũng không đem về được cho gia đình .
Tháng 6 năm 1976 tàu Sông Hương (từ Tân Cảng, Sài Gòn), sau mấy ngày hải trình, đã đưa chúng tôi ra tới bến Vật Cách (thuộc bãi quân sự Hải Phòng). Ngày hôm sau các toa chở than đá từ Hải Phòng đưa chúng tôi lên phía Bắc. Dừng ở bờ hữu ngạn sông Hồng, phà đưa sang sông, Molotova chở một lèo lên đến Sơn La.
Chúng tôi chỉ biết ngậm ngùi thương tiếc cho người bạn xấu số đã ra đi quá sớm như vậy. Chúng tôi cố ngăn những dòng lệ nhưng không thể nào được. Những giọt nước mắt cứ tuông chảy, cứ lăn dài trên má . Khóc cho Thành một phần mà khóc cho số phận của kiếp đọa đày của những người tù còn lại như chúng tôi thì nhiều.
Có ai đó nói rằng: "trong chiến tranh không có kẻ thắng, người bại. Chỉ có người dân là thua". Tôi nghĩ đó chỉ là những lời nguỵ biện cho sự xâm lăng. Họ đã nắm được người dân hiền hoà vô tội trong chiến tranh bằng sự đe doạ, khủng bố. Và tôi, cũng như những người lính khác, vẫn luôn hãnh diện ngày đó đã khoác áo lính để góp phần bảo vệ miền Nam dưới ngọn cờ Việt Nam Cộng Hoà.
Tôi yêu khu xóm của tôi, một khu xóm điển hình của nước Mỹ tự do trong pháp lý. Quyền sở hữu và riêng tư tối thượng. Nhà ai nấy biết, việc ai nấy lo, ăn ở theo lý nhưng không vô lễ. Cư xử đôi khi dửng dưng, lạnh lùng nhưng không phải vô tình. Tuy buồn tẻ nhưng ít phiền nhiễu. Neighborhood Crime Watch này tựa như mấy ông mấy bà “tổ trưởng” bên VNsau tháng 4/1975, nhưng họ không hề đi xoi mói hàng xóm để báo cáo cho cảnh sát.
Điều đáng ngạc nhiên là trong khi nhân loại đã từng nghĩ đến những máy móc tối tân, súng đại bác, máy bay, tìm cách chế tạo chúng nhiều thế kỷ trước, thì xe đạp lại khai sinh muộn màng. Bí quyết của nó là sự cân bằng. Nhưng đó không phải là sự cân bằng tĩnh như cái kiềng ba chân. Đây là bài học về định kiến, thói quen bảo thủ, thích những điều cũ kỹ.
Hạo chỉ có cậu Tân là người cậu duy nhất. Mẹ Hạo là chị cả trong gia đình có bốn người con. Mẹ, dì Hiên, cậu Tân và dì út Hậu. Cậu Tân vốn là một nông dân chính hiệu. Hình như cậu học mới qua bậc tiểu học là cậu bỏ cây bút để cầm cái cày, cái cuốc. Đến năm cậu trên bốn mươi, cậu đã có bảy người con, bốn trai, ba gái.
YêuNướcViệtNam.org