Tùy Bút
Mùa Thanksgiving về với người dân Mỹ từ đầu tháng 11 với những thức ăn truyền thống ở các ngôi chợ. Trong đó có những bao khoai lang đỏ tươi tốt mời gọi người mua luôn mang tâm tưởng chúng tôi về rất gần với cả hai quê hương. Dù là bánh khoai lang nướng dịp lễ tạ ơn mùa thu ở Mỹ hay những củ khoai lang luộc bốc khói mang ra từ microwave vẫn mang chúng tôi về với quê nhà .
Khi nói đên “chốn văn chương” của dân tộc Lạc Việt, và điển hình nhất là thế kỷ 20 đến ngày nay, thì không thể không nhắc đến danh tánh những thi sĩ Hàn Mặc Tử, TTKH, Bùi Giáng, Thanh Tâm Tuyền, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Hồ Dzếnh, Tuệ Sĩ, Phạm Thiên Thư, Nguyễn Bính, Hữu Loan, Xuân Diệu, Nguyên Sa, Nguyễn Tất Nhiên ...
Cổng vào trường Petrus Ký nằm nguy nga trên con đường Cộng Hòa rộng rãi khang trang, cây cao bóng cả. Cổng vào trường Chu Văn An heo hút một con đường đất từ ngả đường Trần Bình Trọng eo xèo buồn bã, nằm phơi mình giữa một sân banh, vài căn nhà ở nhỏ nhắn và một thư viện lúc nào cũng lạnh lẽo vắng vẻ như chùa Bà Đanh
Mùa thu của Nguyễn Khuyến là mùa thu của kẻ ẩn cư, của người đã xa tục lụy nên mọi chuyển động dường như cũng nhịp theo nhịp đập của con tim đã tới hồi đổi nhịp… lửng lơ. Ông Tam Nguyên Yên Đổ làm thơ theo tiếng địa phương ngay chỗ này nghe ra quả tình là đắc địa. Chữ và nghĩa và âm thanh đúng chỗ đúng độ làm ý thơ lồ lộ, lồ lộ mà mông lung khiến người đọc như té vào… khoảng không
Cảnh náo nhiệt người mua kẻ bán, sáng tối chập chờn vẫn không ngăn được cái lòng rạo rực của những người đi mua sắm đón Xuân. Và trong những người đi Chợ Đêm ấy không ít người đi với cái lòng mong ước được bắt gặp những ánh mắt nhung huyền trên những khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương. Ngược lại cũng lắm kẻ mong sao gặp được một khuôn mặt khôi ngô tuấn tú nào đó đang nhìn mình đăm đắm ..
Không bao giờ có “ổn định” trong một xã hội độc tài toàn trị.Cuộc chiến xói mòn từng mảng của chế độ độc tài đang diễn ra từng giờ, từng phút và phần thắng đang nghiêng dần về phía người dân.Mỗi người Việt yêu tự do và yêu quê hương, thay vì ngồi chờ mặt trời rồi sẽ mọc, hãy thắp lên một ngọn nến bằng khả năng và điều kiện của mình.
Nguyễn Thái Học cùng 12 đồng chí yêu nước, khi bị lên đoạn đầu đài ở Yên Báy, đã đồng thanh hô vang :”Việt Nam muôn năm!” Người Tàu Đài Loan vẫn không bao giờ nhận mình là người Trung Hoa lục địa, và tôi, hãnh diện là người Việt Nam. Ngày xưa tôi nhận tôi là Nam Việt Nam, và bây giờ là Việt Nam, nhưng tôi nhận tôi là người Việt Nam lưu vong, không phải Việt Nam trong danh từ kép “VN- HCM”
Trại tạm cư đặt trong một thung lũng hẹp, rìa thung lũng có mấy cây oak, cây mapple khá lớn, vùng lều trại đa số không có cây cối, đất và đá lổn nhổn; chú em rể tôi cho biết, hồi mới đến, sàn lều toàn cỏ, đá... có người đánh chết được con rắn rung chuông, rắn độc của vùng hoang dã California. Mỗi trại có một nhà ăn, cũng là lều dã chiến; thực phẩm do mấy ông đầu bếp TQLC Mỹ nấu
Lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tôi thấy Cha tôi khóc là khi người ta báo cho Cha cái tin sét đánh đó. Mẹ tôi và đứa em gái út cùng với sáu người không may mắn khác đã mất tích dưới lòng biển đen lạnh. Chiếc ghe nhỏ mà đáng lẽ phải đưa Mẹ và các em đến chiếc thuyền lớn ngoài biển, đã bị mưa gió vùi dập và chìm đắm giữa đường.
YêuNướcViệtNam.org