Tùy Bút
Người thì bảo anh ta phạm tội hình sự, người lại bảo mắc tội chính trị. Nhưng cả hai tội mình đều thấy khó tin. Anh ta không có dáng dấp của kẻ cướp bóc, sát nhân, và cũng không có phong độ của người làm chính trị. Mình có cảm giác anh ta là một khúc củi rều, do một trận lũ cuốn từ một xó rừng nào về, trôi ngang qua trại, bị vướng vào hàng rào của trại rồi mắc kẹt luôn ở đó.
Ảnh giờ này sắp đi ngủ còn em là một tiếng đồng hồ lái xe. Chúng em nói chuyện và nhìn nhau. Ảnh để máy luôn cả lúc ngủ. Em ước ao được ở cạnh nhau lúc này mà sao không thể. Em còn phải làm trên mươi năm nữa và ảnh cũng vậy. Làm sao đây ? Phải chi gặp nhau hồi trẻ ? Cả hai cần sự an ủi và săn sóc cho nhau chứ không phải sống trên sóng wifi.
Tiếng gõ vang một góc đường, một con hẻm giữa đêm gợi cho ta thèm muốn một bát mì nghi ngút giữa đêm, giúp cho người đi chơi khuya về có bát mì ngon, giúp kẻ lỡ đường với số tiền ít ỏi qua cơn đói. Bởi những xe mì lưu động này bán giá rất bình dân, tuy vậy cũng có những xe mì lưu động rất ngon không khác gì những xe, những quán cố định.
Quê hương còn chập chững trong thời tiêu xài phí phạm kẻ hiền tài. Quê hương chưa biết tích lũy, chưa tính cuộc trăm năm. Chế độ cải tạo thành công quật ngã những kẻ cứng đầu, oanh liệt thuở trước. Biến họ thành kẻ sống không bầu máu nóng, gặm nhắm ngờ vực, và xua đuổi những giấc mơ sống thừa. Kể cả thời gian sau cuộc trở về.
Thấy có nhà ai đó trồng vài bụi chuối, tôi cảm nhận được từng cành cây ngọn cỏ như thấm đẫm giọt mồ hôi của mẹ. Và cho đến bây giờ, tuy mẹ đã không còn trên cõi đời, cũng không được diễm phúc có thể ở nơi mà mẹ đã sinh ra và không thấy vườn nhà còn nhiều cây chuối theo như mẹ kể. Nhưng ở trong tâm trí tôi vẫn in đậm hình ảnh món canh bắp chuối tuyệt vời trong những năm tháng ngọt ngào bên mẹ.
Con này ở Pháp gọi là con: Oursin, ngư dân bắt được họ bán để ăn vì ngon nên cũng hơi mắc, khi ăn phải có cái dao riêng để tách nó ra làm hai, bên trong nó có 1 chút thịt bằng đầu ngón tay cái thôi, trông tựa như gạch cua màu vàng, dùng thìa nhỏ múc ra cho vào mẩu bánh mì khô ăn rất ngon và vị bùi bùi, béo béo, thường người Pháp họ ăn vào dịp lễ, tết vì đây là loại hải sản quý hiếm.
Ông quá vui mừng khi được Hội bên Úc giúp đỡ gởi tiền về, ông cho biết suốt bao nhiêu năm qua lần đầu tiên ông thấy được niềm hạnh phúc khi cuộc đời phế binh của ông còn có người nhớ đến. Không biết ông ấy vui bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ.
Đời là vạn ngày sầu nên những ngày vui bao giờ cũng hiếm. Phải đợi mãi đến hôm 3 tháng 5 năm 2019, dân Hà Nội mới có dịp trải qua một buổi chiều tưng bừng khác, khi Nhà Nước tổ chức một cuộc chào đón linh đình và trọng thể, dành cho cô Đoàn Thị Hương. Cách “thể hiện chủ quyền độc lập dân tộc VN” của Phạm Tuân, dường như, không được dân Việt tận tình chia sẻ.
Lành thay là chùa ngoài này vẫn một mực “tôn sư trọng đạo”, kính cẩn nghiêm minh. Dữ thay ở bên nhà sống với vấn nạn sư quốc doanh, với mạt pháp, với quỷ sứ lộng hành, với sư tăng gấu ó đánh lộn nhau, với ngàn lẻ một chiêu thức bày thêm cảnh đoạ đày, bến bờ càng lúc càng xa khi ngoái đầu, chẳng một cái phao ném xuống bể trầm luân.
YêuNướcViệtNam.org