Tùy Bút
Sau làn sóng thuyền nhân, nhiều người Việt nữa đã đến Mỹ theo diện con lai và HO (cựu tù cải tạo). Vì sao nước Mỹ hấp dẫn dân từ những quốc gia khác? Với những chính sách giúp người mới nhập cư ổn định cuộc sống, xây dựng lại cuộc đời và có nhiều cơ hội vươn lên nên nước Mỹ luôn thu hút di dân khắp nơi trên thế giới.
Có thể nói, các bà vợ nuôi tù chính là một lực lượng vô danh nhưng cảm tử, đã che chở và bảo vệ cho cả trăm ngàn lính Cộng Hòa. Lúc lên thác xuống ghềnh, khi xe đò, xe trâu hay lội bùn, leo dốc, gồng gánh mang cho chồng chút lương thực để sống sót qua những năm tháng tù ngục, người vợ tù cải tạo địu trên lưng cả tâm hồn Việt Nam và những nét đẹp tuyệt vời của tình chồng vợ
Gia đình nàng phải nuốt nhục trước những tên “cán bộ” xã hội chủ nghĩa vào Nam xưng họ hàng, bà con để ca, bòn, bon, cà* của cải nhà nàng đem về Bắc khoe thành tích xâm lăng; còn bên gia đình chàng có ông nội, ba và mấy ông anh lớn bị đày đi tù ngoài Bắc đến gần chết vì tội cầm súng bảo vệ tự do cho miền Nam
Các ông bà TS nước ta phần lớn đều “khoe” tốt nghiệp ở các nước ngoài cho nó “oai”, nhưng lại không nói hay viết được một ngoại ngữ nào, hay chỉ vớ vẩn vài ba câu (nhất là Tiếng Mỹ). Vậy, làm sao các ngài đọc được tài liệu, nghiên cứu và “bảo vệ” công trình của mình “thành công”, nhất là ứng dụng công trình của mình để có lợi cho đất nước?
Cổ nhân bảo: Luận anh hùng, chớ luận vào thành công hay thất bại, phải luận vào sự tiên phong khởi đầu. Những người thắp sáng, những nhà khai hoang, trong lãnh vực thương nước yêu nòi mới thực hiển hách. Cũng như nơi tuyến đầu, người lính trước tiên nhận diện được quân thù mà cảnh giác cho bạn đồng ngũ, dù có bị bắn ngã chết, vẫn giữ công đầu!
Miền Bắc, miền Trung ở quê vẫn còn khổ và nhiều người rất nghèo trong khi ở thành phố Sài Gòn, Hà Nội, hàng đêm người ta đổ xô ra phố tiêu tiền (không biết tiền ở đâu ra mà nhiều thế!) Ở những nhà hàng, những quán ăn thì người trong nước tiêu phung phí hơn Việt Kiều. Những người giầu không rõ xuất xứ lợi tức nhưng người nghèo có xuất xứ rất rõ ràng
Toán lính trở về dưới ánh trăng mập mờ. Tiếng dạ trùng vọng về buồn bã. Những khóm tre xỏa tóc như những bóng ma quái. Tôi cảm thấy lạnh. Trong máy C25, các đứa con của trung đội Hai báo cáo bắt được một người đàn ông vừa trốn từ chân núi trở về và sắp sửa bắn một người đàn bà trong đêm lại mò lên núi.
Trong những giây phút tử sinh tuyệt vọng nhất, những em bé cũng tham chiến, khi các em gan dạ bò dưới lưới đạn của giặc để đem tiếp tế đến cho cha và mẹ. Không ai buộc những người vợ lính, con lính cầm súng đánh địch. Nhưng chính những người vợ lính, con lính ấy làm sao có thể ẩn náu tìm cái sống trong khi chồng và cha của họ sắp ngã gục ngoài chiến hào.
Không biết máy bay đã bay tới đâu và mấy giờ ở dưới mặt đất. Tôi có cảm tưởng thời gian và không gian như đọng lại ở một nơi xa lạ, không liên quan tới trái đất. Nhưng tôi vẫn tưởng tượng dưới đó hàng mấy tỉ người đang lao xao cười, khóc, nói thật và nói dối, thông cảm và ngộ nhận, bằng nhiều thứ ngôn ngữ, chân ngôn xen lẫn ngụy ngôn.
YêuNướcViệtNam.org