Tùy Bút
Tôi ngồi đó để tưởng nhớ nước Việt Nam Cộng Hòa thân yêu của tôi. Tôi để hình tôi trên bàn thờ là coi như mình đã chết theo với nước Việt Nam Cộng Hòa của tôi. Tôi chỉ sống lây lất, lo nhang khói cho đồng đội, cho cha mẹ, vợ con. Khi nào thực sự nhắm mắt thì tôi đã có sẵn cái huyệt mộ, gần vợ con tôi, ngoài kia. Khi nào thực sự nhắm mắt thì tôi đã có sẵn cái huyệt mộ, gần vợ con tôi, ngoài kia.
Hai năm sau ngày Tô Thủy vào Sài Gòn tìm vợ, tôi nhận được thêm một tin không vui đến với người bạn mình :-nhà Tô Thủy bị giải tỏa trắng. Nghe nói anh bạn tôi ôm cặp giấy tờ lui tới chính quyền nhiều lần nhưng cũng không đâu vào đâu. Người vợ trẻ của Tô Thủy vẫn biệt tăm và ngôi “nhà không ra nhà” ở khu chợ Cồn cũng bị cuốn theo cơn trốt cuộc đời. Tô Thủy bị tâm thần suốt cả năm trời sau đó
Mấy hôm nay đêm nào tôi cũng giật mình thức giấc vì nghe văng vẳng tiếng nói chuyện trong phòng. Ban đầu tưởng thằng share phòng bên cạnh nửa đêm nổi hứng bật TV lên coi, nhưng không phải. Hắn là người lịch sự, không đến nỗi giữa đêm khuya phá rối giấc ngủ người khác. Vả lại, dù là show TV hay phim bộ, thỉnh thoảng xen vào những lời đối thoại phải có vài khúc nhạc dạo.
TNghe người ta thường nói con gái thường khôn hơn con trai cho dù bằng tuổi, điều này có lẽ đúng vì tôi thấy con Hằng hay lắm, cái gì nó cũng biết nhất là việc nó có thể lấy cái lon sữa bò, bỏ một nhúm gạo, nước, lấy ba cục gạch ống, đốt lửa là có một lon cơm nho nhỏ cho cả hai chúng tôi cùng ăn. Ngoài ra nó còn có thể nấu canh rau cải có thêm vài con tôm khô nữa chứ.
Sau khi tôi đi tù cải tạo về, phải nói là nghề nào của tôi cũng đều là bất đắc dĩ! Từ cuốc đất làm rẫy, trồng trọt hoa màu, làm cu li cho nhà máy đường… rồi khi chịu không nổi bỏ về Saigon ở chui nhủi không hộ khẩu thì ra đứng chợ trời… chẳng những cực khổ cả ngày ngoài đường mà chẳng có nghề nào đem lại cho vợ chồng con cái tôi được hai bữa cơm ổn định cả.
Xóm An Cư chỉ mấy dãy nhà lợp tranh, mỗi nhà có hàng rào che chắn. Nhà ông Chấn có hàng chè tàu thắng tắp, ông thường cắt tỉa hàng ngày. Nhà ông Học có vườn rộng nhưng chỉ trồng khoai lang. Ông Học có cô con gái tên sáu Can, cô đi xuống phố học may, Nhà ông hai Cận bà Ngộ nằm ven khu Đồng Đất, nó riêng rẻ như chỉ có hai người.
Sau ít lâu, hai thằng nhỏ được gia đình bốc mộ đem tro cốt về quê. Hai cái hũ đựng hình hài được đem gửi trong một ngôi chùa gần nhà, cũng nằm ven dòng sông. Ðôi khi Hà nghĩ về thế giới bên kia, liên tưởng như hai đứa em vẫn ngày ngày bơi lội trên dòng sông, vẫn nhìn thấy những chuyến đò đưa khách từ bờ bên này sang bờ bên kia mỗi buổi chợ.
Cái thứ ấy đang từ từ bò đến, từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng kinh khủng như vậy ngay lúc ấy tôi nghe rõ tiếng tim mình đập như muốn xổ tung lồng ngực tôi hoảng sợ đến tay chân rung rẩy và gần như mất cảm giác, nhưng ngay lúc cận kề hiểm nguy thì cũng là lúc lòng ham sống trỗi dậy, tôi dần lấy lại được cảm giác vội nhảy lên xe trong đầu tôi lúc này chỉ vang lên tiếng: “chạy, chạy, chạy…”
Hắn ra tù. Tự biết không có ma nào đến đón, đành dứt khoát bước đi. Lững thững đi hoài như người rảnh rang lắm, trời tối mịt mới đến thị xã. "Khách sạn công viên" trước Cung thiếu nhi, khi xưa là chỗ ngủ tốt nhất của dân bụi đời. Trong một năm hắn ở tù, khu vực này đã sửa sang, trồng trọt đủ thứ hoa kiểng. Lại thêm nhiều đèn chùm đầy màu sắc, đứng xếp hàng nối dài
YêuNướcViệtNam.org