Tùy Bút
Ủy Ban Phát Triển Little Saigon tổ chức lễ kỷ niệm 30 năm thành lập danh xưng Little Saigon vào lúc 1 giờ trưa ngày 11 Tháng Mười Một tại Westminster Civic Center, Westminster. Ngày nay, Little Saigon đã là địa danh có ở nhiều nơi trên toàn thế giới. Nhưng Little Saigon ở Westminster, California chính là nơi đầu tiên tạo nên sự phát triển đáng nể đó.
Tên "Nguyễn Hiếu" được ghi ngoài túi nylon đựng xác, có lẽ Anh là người miền Trung. Nhìn gương mặt xanh xao, đôi mắt nhắm nghiền với hai tay buông xuôi thanh thản, có lẽ Anh đã chấp nhận cái chết cũng như bằng lòng với binh chủng mà Anh đã chọn lựa. Anh ra đi trong thanh thản nhưng đã để lại cho đồng đội nhiều tiếc thương
Mỗi lần có sự vui mừng hay hoan hỉ trong đời, chúng ta thường chia sẻ cho người thân, bạn bè biết: mua sale quá rẻ, lên chức ông bà, con thành tài đỗ đạt...; thế nhưng sự việc không may thì chúng ta giấu kín không muốn ai biết: ra đường trượt vỏ chuối, đánh bài thua bạc, vợ ban lệnh án binh bất động vô thời hạn.
Anh muốn viết một cái gì đó nhưng rồi chẳng biết viết gì. Xã hội cứ nháo nhào biết bao nhiêu chuyện, con người thay đổi đến chóng mặt, cuộc sống lắm chuyện đảo lộn đến không ngờ, đạo lý, truyền thống bị bôi đen, mọi giá trị bị thay đổi. Biết bao chuyện của cả một thời thổ tả tràn lan ra đấy, nhưng anh không dám viết, anh nhát gan, anh sợ đủ thứ.
Quần chúng nhờ vào những vụ bóng đá đẳng cấp với thi hoa hậu đủ loại như thế mà quên đi phần nào những oan ức bắt bớ tù đày. Cứ chém người ta xong thì nghĩ ngay tới chuyện xức thuốc. Chưa êm việc Thủ Thiêm thì để tâm tư vào việc ca ngợi um sùm người đẹp Bến Tre đoạt chức hoa hậu. Họ chủ trương bày ra toàn những thứ ruồi bu cho qua cơn hạn.
Tụ hội nhau ở đây… trên xứ người, rải rác. Ngồi tính sổ tản lạc, khói thuốc tản lên trời…
Hớp cà phê bay hơi / theo đời người viễn xứ. Có người cũng tư lự. Kệ nó, đây tự do…
Ngày Thứ Bảy buồn, vui, rồi cũng thêm tuần lễ. Chữ Quê nhòa mắt lệ, chữ Hương mờ khói sương!
Năm đó, cái rét dường như đến sớm. Trời mới sang thu mà lạnh đến bất ngờ. Tuy vậy, đầu tuần đường phố vẫn nhộn nhịp những bước chân. Chuẩn bị cho hàng quán xong, tôi ngồi đọc báo, và nhâm nhi ly cà phê sáng. Bất chợt, có tiếng chân người đuổi nhau, la hét, chạy vòng ra đằng sau phía Kaufhalle (chợ).
Những ngày nằm ở bệnh viện, tôi suy ngẫm thật nhiều về cuộc sống. Chỉ một hơi thở là thay đổi tất cả. Công danh, sự nghiệp, tranh dành hơn thua rồi cũng theo cánh tay buông xuôi. Phần số, phước phần của một đời người như đã được định sẵn. Duyên nghiệp, họa phước hình như khi nào cũng đi đôi với nhau. Trong hào quang của thành công thì thấp thoáng đâu đây nỗi đau day dứt.
Vậy thì sống là đi tới phía trước. Mà chết cũng đi không hề ngoảnh lại. Trịnh Công Sơn bảo “về thu xếp lại”. Mà anh có thu xếp được gì đâu. Những tác phẩm của anh để lại, được cả hai bên thua cuộc và thắng cuộc xào đi nấu lại, thêm đủ gia vị tây tàu, thành ra một món tả pí lù, cuối cùng được các đội kèn tây cố làm ra vẻ bi ai để thổi ra tiền trong các đám tang.
YêuNướcViệtNam.org