Tùy Bút
Cảm nhận bởi các sự việc xẩy ra thô bạo, gian ác, cay đắng, gây phẫn nộ không phải riêng cho cá nhân người viết là làm ảnh hưởng đến quần chúng và dân tộc, nên các tác giả đôi khi không đè nén được sự tức giận, phải thốt lên thành lời, những lời thô lỗ, chua cay, có khi là tiếng chửi. đảng CS tạo những thống khổ, bất công cho nhân dân, cũng là từ khi văn học của đất nước vang lên những tiếng chửi thề.
Tự do của nhân loại luôn luôn phải trả bằng hy sinh, bằng máu và nước mắt. Điều này cũng chứng minh một thực tế rằng dân tộc nào, cá nhân nào, không chịu trả giá thì họ không thể có, và không xứng đáng được sống trong một xã hội công bằng tươi đẹp. Nếu bạn chưa một lần chịu mất mát hay đổ máu vì tự do, thì hãy nhớ chúng ta cũng đang thụ ơn những người đã ngã xuống cho tự do của chính mình.
Người bán mì rong hay bán vỉa hè cũng có bang có hội. Người mới vào nghề bán mì là hạng thứ, chỉ được gõ chứ không được đứng nấu. Học gõ rao mì không dễ, tiếng gõ mì từ xa còn là cách thông tin cho người nấu biết: Nấu mấy tô ? Loại Mì gì: Hủ tíu Mì hay Mì hoành thánh ?….để khi quay lại xe không mất thì giờ, đây là quy ước riêng của người nấu và người gõ !
Qua tin tức điều tra cùng với các lời khai của nhân chứng, tất cả 39 Thùng Nhân, từ 2 tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh Việt Nam, rõ ràng họ không phải là lớp dân nghèo khố rách áo ôm, không đủ ăn đủ mặc. Họ phải trả từ 20,000 đô la đến 60,000 đô la trên mỗi đầu người cho đường dây buôn người này - khởi đầu từ băng đảng tội ác và công an ở Việt Nam
Giọng nói của tôi thì lạ hoắc và cứng ngắc. Mấy đứa em nàng lấp ló nhà sau nhỏ to, thỉnh thoảng cười rộ lên. Tôi lúc đó không biết nói gì, cứ đứng như trời trồng. Người đẹp của tôi bỏ tôi “trơ gan cùng tuế nguyệt”. Nàng kéo bà má ra sau nhà tâm sự. Tôi một tay ôm túi “hành trang”, một tay xách giỏ đựng con gà mái dầu làm quà ra mắt.
Tưởng cái chết sẽ lọc sạch tất cả, ai ngờ ba ngày, bẩy ngày , 49 ngày, rồi 100 ngày trôi qua mà lần nào ra thăm mộ cả nhà đều bắt gặp biển “cấm đái” chôn đúng nơi đầu mộ.. Lúc đầu ai cũng nghĩ đó là trò nghịch ngợm, phá đám của thằng Hiếu, nhưng rồi giỗ đầu, giỗ cuối, sự việc cứ liên tục lặp đi lặp lại khiến mọi suy nghĩ dồn về dân làng
May hay vá là động từ chỉ cho môt hành động. May áo là đem một khúc vải nguyên may thành áo. Còn“ vá“ do áo bị rách phải kiếm mảnh vải khác may chồng lên chỗ rách cho lành lặn dù không được đẹp như áo mới, áo nguyên vẹn. Tôi nhớ lại lúc học lớp đệ thất, đệ lục có giờ nữ công cô giáo cho đám nữ sinh tập đan và vá áo.
Hơn một chục bà xồn xồn họp mặt, tranh nhau xôn xao cười nói ồn ào như chim vở tổ, ăn uống liên miên không dứt, tâm sự dong dài. Nói qua đủ các đề tài trên trời dưới đất. Rồi chuyển qua chuyện chồng con. Chị Xuân ‘khai hỏa’: “Ông chồng em lười như hủi mấy chị ơi. Không biết tại sao ông trời lại sinh ra được một kẻ lười đến như vậy!
Tôi chọn cái ghế nhìn được suốt dãy hành lang từ phòng khách đến phòng ăn để dễ nhìn người qua lại bên trong. Một Ông chừng 65 là cùng mặc dù người tôi muốn gặp nay đã 71. Ông ta đi còn nhanh nhẹn lưng không khòm tay chân nhịp đi đúng là người lính nhiều năm trong Quân ngũ năm xưa; chẳng có vẻ gì là một cụ già đến độ phải vào Viện Dưỡng lão để chờ chết !
YêuNướcViệtNam.org