Tùy Bút
Sau khi bỏ trường, tôi đi dậy tiếng Anh chui đến năm 1988, được tin có chương trình H.O bắt đầu nhận đơn cho đi chính thức, tôi cũng như bà con cựu tù hồi hộp quá. Đến hôm, nghe lỏm tin là quận Phú Nhuận sẽ nhận đơn vào sáng hôm sau, tôi chuẩn bị giấy tờ, không ngủ, đợi đúng 3 giờ sáng là mò ra đồn công an Quận.
Vậy mà sau một thơì gian sống bên hai Cụ rất là thương và quý mến tôi. Vì tôi hiểu rõ nôỉ lòng và sự đau khổ của hai Cụ khi mà đất nước chia đôi. Năm 1954 bỏ xứ sở lặn lôị vào Nam . Đến 1975 hai ngươì con trai laị một lần nữa bỏ nước ra đi. Tôi rất thông cảm những sự khó chịu, buồn bực của hai Cụ nên tôi rất chìu và chịu đựng.
Nhìn hai mẹ con người Việt đứng bên cái bàn kiểm soát của an ninh mà tôi thấy thương và tội nghiệp hết sức. Nếu đang ở Sài Gòn thì tôi tin rằng hai mẹ con này đang bán vé số hay đang xin ăn chứ không phải là hành khách bay phi cơ qua Mỹ. Quá lam lũ, quá tàn tạ! .Quần áo người mẹ thì bạc phếch, nhăn nheo, chân mang dép nhựa mòn và đầy cát bụi.
Tôi làm chung với BS Cao Ngọc Trản (khóa 9 YK Huế). Trản phụ trách khoa Ngoại, tôi khoa Nội. Hai anh em ở chung một phòng. Bếp ăn tập thể, ngày nào chỉ thấy thực đơn : Nước mắm, canh toàn quốc, cơm độn bo bo, sắn...chịu không nổi, nên chúng tôi hay cải thiện bằng cách đem thức ăn ớ nhà lên, kín đáo bỏ trong lon Guigoz, ăn kiểu ăn vụng, nếu Bệnh viện biết được, họ nói chúng tôi còn đầu óc tiểu tư sản
Tôi đã mất đơn vị sau khi bị bom của tên phản bội Trung thả ngay chổ tập trung của phi đoàn di tản từ Biên Hòa về. Tôi đã mất các cấp chỉ huy khả kính, các niên trưởng, các đồng đội, mất mát này sẽ không bao giờ tìm lại được. Nhưng một điều mà tôi không bao giờ mất, nói đúng hơn là không bao giờ để mất: cái Lý Tưởng mà đất nước, Quân đội và Quân chủng đã cho tôi.
Những đứa trẻ sinh năm 1975 nay tròn 42 tuổi. Chúng không biết gì, không hiểu gì nhưng ông bà cha mẹ chúng thì vẫn cứ nhớ hoài cái thuở nhà Nam chưa thấm mùi “thống nhất”. Nhớ, nhưng chẳng biết phải làm gì ngoài việc nghe lại, hát lại những ca khúc được sáng tác trước 1975 như một cách phản kháng thầm lặng.
Chuyện này đáng lẽ giải quyết một cách êm thắm giữa người dân và chính quyền, mà cuối cùng không được giải quyết, đưa đến những cuộc xung đột. Những cuộc xung đột đó thật sự rất đau lòng. Càng đau lòng hơn khi người dân bị đánh đập trong khi họ là những nạn nhân cần được đền bù xứng đáng.
Gió Ðông Bắc từ biển thổi vào qua mũi Varella (phía đông đèo Cả), dồn xuống đồi cát Vĩnh Yên và núi Hòn Lớn, đồi cát và núi này cao nên chắn gió lại, dồn ép và thổi bật qua Hòn Gầm, qua Tràm, và vào thẳng Tu Bông, thành một luồng gió mạnh và xoáy cuốn. Vào mùa này người dân đi trên bờ thường bị gió đẩy xuống ruộng. Vì thế Tu Bông được gọi là “xứ gió mưa mùa”.
Vươn cao bên trên hàng cây xanh tươi là những đường nét cong vút mạ vàng. Một kết hợp giữa kiến trúc Tây phương với mỹ thuật của dân tộc Thái Lan. Nhờ thế, không có gì quá khó khăn, tôi đã tìm được ngôi chùa Thái ngay trong thành phố lớn, người đông đúc, phố phường chen chúc như nơi đây. Đang giờ lễ Phật, đạo hữu đã vào bên trong chùa, cung kính tụng niệm kinh Phật.
YêuNướcViệtNam.org