Tùy Bút
Tôi đã không còn cơ hội nào để hỏi chuyện với người phụ nữ tha hương kia. Nhưng tôi tin bài hát tiếng Việt, giọng hát huyền thoại, một người làm thơ, một người phổ nhạc, một người hát, trong một lúc đã làm hai chúng tôi gần lại, hai kẻ lưu lạc kia, vốn không hề quen biết, nhờ một băng nhạc cũ bám bụi vàng thời gian mà vẫn có thể nhận ra nhau giữa giông bão cuộc đời.
Danh dự Quốc gia, lòng tự hào Dân tộc đã từng được cha mẹ và thầy cô giảng dạy, nhưng chưa bao giờ cảm thấy thấm thía như lần được người Cảnh sát này khuyên bảo. Người Cảnh sát nói nhiều lắm, nhưng tôi nhớ câu cuối cùng anh hỏi “Mấy em có muốn người ngoại quốc khi trở về nước nói rằng trẻ con Việt Nam là một lũ mất dạy, đi học chỉ phá làng phá xóm hay không ?”
Tôi ra đời vào một ngày mùa hè năm 1975, thời điểm cuộc chiến Việt Nam vừa kết thúc. Khi đó ba tôi đang bị cải tạo ở Tiên Lãnh – một xã vùng núi thuộc huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Nghe mẹ tôi kể lại, đó là thời điểm mà mọi người đều tâm thần bấn loạn, đặc biệt là những gia đình có người tham gia chế độ cũ, chẳng ai còn đủ bĩnh tĩnh để nhận biết đầy đủ những náo loạn đang diễn ra
Những tổ chức kháng chiến và phong trào Cần Vương cũng như những bậc sĩ phu yêu nước, không ai không phấn khích khi nghe nói đến tên Hoàng Hoa Thám tức Đề Thám, biệt danh “Hùm Thiêng Yên Thế”, người anh hùng đã chống đội quân Pháp đông gấp hai mươi lần. Nhà nước bảo hộ Pháp sau hai lần dẫn đến việc thương thuyết với Đề Thám đều kinh sợ khi nghe đến tên Hùm xám Yên Thế.
Có phải Thượng Đế thật sự gửi nó tới để trừng phạt loài người, để phân chia loài người. Hay Thượng Đế gửi nó tới để lấp khoảng trống giữa con người với con người. Dạy cho loài người biết thương nhau, biết chấp nhận nhau hơn, tìm đến gần nhau hơn. Chúng ta học được điều gì giữa khoảng cách đôi bờ sinh tử này. Có ai nghĩ rằng Thượng Đế đang tạo ra cái khoảng cách này để cảnh tỉnh nhân loại.
Trận dịch COVID-19 không phải là trận dịch đầu tiên của nhân loại, và có lẽ cũng không đến nỗi kinh hoàng như trận dịch năm 1918 với 100 triệu người thiệt mạng. Tôi không rõ trận dịch COVID-19 này sẽ đi tới đâu, nhưng tôi tin tưởng vào cái tốt lành và sức mạnh sống còn của con người, vào cái human spirit nói bên trên, và tôi vững tâm.
Ước gì quê cha đất tổ ở bên kia bờ đại dương có được những nhà lãnh đạo như Thống Đốc Gavin Newsom của California, tóc bắt đầu "muối nhiều hơn tiêu mặc dù ông bước vào tuổi 50 hơn một năm trước, như Thủ Tướng Justin Trudeau của Canada trông hốc hác hẳn với râu tóc tua tủa đều pha màu sương khói ở tuổi 48. Những vết hằn năm tháng trên mặt của Thống Đốc Andrew Cuomo của New York sâu hơn
Từng nhịp, từng lời, nối tiếp nhau bay bỗng. Chỉ vậy thôi, mà sao có lúc tôi thấy có gì đó rơi vỡ, rồi thấy mình nhoà lệ. Sau này hỏi thêm, tôi biết chị Thái Thanh là người khóc nhiều nhất, vì hầu hết những người họp mặt đêm ấy đều đã ra đi. Tiếng hát Thái Thanh đi theo họ. Nhiều người mang tiếng hát ra biển. Có người đi mà không bao giờ đến.
Ngày 30 tháng Tư, 1975. Tiếng đầu hàng của Dương Văn Minh phát ra! Sài Gòn chết lịm! Quang cảnh Sài Gòn sầm uất náo nhiệt ngày nào bỗng biến dần, biến dần! Bức màn sắt bây giờ không dừng lại trên vĩ tuyến 17. Nó chụp lên cả nước! Tất cả “điện đài” (radio), tivi, máy dĩa, máy hát, máy đánh chữ, máy chụp hình đều bị tịch thu. Hoặc phải mang giao nộp, hoặc sẽ phải đi “học tập cải tạo”!
YêuNướcViệtNam.org