Tùy Bút
Nếu chúng ta có cơ hội và sức khỏe đi du lịch nhiều nơi như tục ngữ “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” sẽ học hỏi nhiều cái hay, cái đẹp. Trên thế giới có thể nói nước Mỹ đất rộng lớn bao la, tài nguyên phong phú, nên người dân Mỹ sống thỏa mái đầy đủ tiện nghi. Đường phố, xa lộ, nhà cửa, xe đều lớn hơn ở Âu Châu.
Chị Hai ơi, nếu vẫn còn kiếp sau, em nguyện cầu chị sẽ là một người con trong gia đình ít anh chị em cho chị đỡ cực chứ đừng như ngày xưa nữa nha chị. Em nguyện cầu chị sẽ được sống trong một đất nước thái bình, không chiến tranh, để chị được sống đời hạnh phúc. Riêng em, sáu mươi sáu năm làm em chị là một diễm phúc cho em.
Tôi xin ra khỏi Viễn Thám từ dạo ấy. Đời lính vẫn thường chứng kiến nhiều thương đau mất mát của anh em đồng đội. Thế nhưng, những đêm nằm rừng, nghe tiếng súng xa xa, tôi lại nghĩ đến hai thằng em trong toán của tôi, nhất là thằng Năng. Tội nghiệp, sau cái đêm động phòng với vợ, nó đi luôn không bao giờ về nữa.
Theo phân loại của Thái, người Mã Lai hay người Miến Ðiện sẽ được đưa trả về nước qua ngả biên giới, riêng người Miên và người Việt thì vào các trại tỵ nạn, Miên theo Miên, Việt theo Việt, mặc dù cũng có những trại hỗn hợp mà vẫn thường xảy ra những xung đột về sắc tộc, lắm khi phải nhờ đến cơ quan an ninh của chính quyền can thiệp.
Người ta thường nói Đông Tây không bao giờ gặp nhau. Điều này chúng ta có thể gặp trong mọi gia đình người Việt ở hải ngoại. Thế hệ con cháu sinh ra và lớn lên ở đây, chúng không thể nào hiểu nổi, tại sao chỉ vì không để tên bố mẹ trong thiệp cưới, lại có thể gây ra quá nhiều rắc rối, đưa tới xung đột cãi vã rất gay gắt trong gia đình.
Ba tôi tuổi đã hơn bảy mươi, bạn bè đã có nhiều người từng sang thăm con cái ở Hoa Kỳ, mỗi người trở về có những câu chuyện khác nhau, người thì than sang Mỹ buồn quá, chỉ có bốn bức tường, quanh quẩn vài chợ Á Đông. Người thì nói nước Mỹ vược bực, nhà cửa như hộp,mấy chục tầng lầu, vào thang máy chóng mặt…tình cảnh mỗi người khác nhau, câu chuyện như người mù sờ voi.
"Tống Lệ Chân" là một địa danh, hay đúng hơn là một ngọn đồi chiến luợc, khoảng hơn năm dặm về hướng Tây Nam của thành phố An Lộc. Ngọn đồi này nhờ nằm ở một địa thế cao, được trấn giữ bởi một tiểu đoàn Biệt Động Quân Việt Nam Cộng Hòa rất tinh nhuệ, nên nó chính là tai và mắt, không những cho thành phố An Lộc mà ngay cho chính thủ đô Sàigòn,
Tôi vẫn biết, mỗi lần Tết đến, bà cụ vừa rang nổ làm cốm Tết, vừa khóc. Bà biết chút ít câu Kiều, nhưng chắc bà không biết Từ Hải trong truyện Kiều chết đứng ra sao, bà cũng không làm sao biết được cái oan nghiệt lạnh người của tôi khi bất ngờ bị phục kích giữa rừng, bà chỉ biết tôi suýt chết, nhờ ông bà phù hộ mà còn sông và nay thì biền biệt cuối chân trời.
Cả thế giới đang lên án hành động lạc hậu của nhà cầm quyền ma-dzê in Việt Nam khi bắt đi bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Loài người tiến bộ lớn tiếng yêu cầu bọn chuyên chế kia hãy thả bà mẹ có hai con thơ tay yếu chân mềm ấy ra khỏi ngục tù tăm tối. Một thể chế như vậy, một xã hội như thế làm sao đẻ ra được một nhà văn mà mơ có ngày lãnh giải Nobel văn học. Nô Bút thì ô kê.
YêuNướcViệtNam.org